-Câu chuyện của quán cà phê Khứ Hồi-
1.Bạc Sỉu-phần 1
''Em được nhận, chào mừng Ngọc tới với quán của chúng tôi.''
Anh chủ quán đẩy nhẹ gọng kính lên, dang tay ra chào mừng và nói với tôi.
''Dạ, em cảm ơn anh.''
Tôi cầm lấy tập hồ sơ xin việc còn chưa được mở, cúi đầu xuống rồi chào tạm biệt anh chị cất bước đi về. Người tôi lúc này như ngớ ngẩn, tới bây giờ tôi vẫn chưa hiểu lí do vì sao mình được nhận dễ như vậy. Công sức chuẩn bị CV mấy ngày nay ai ngờ lại không có mấy tác dụng.
Ngẫm lại từ tuần trước, trên đường từ hội thảo khởi nghiệp về tôi có vô tình nhìn thấy quán cà phê mà tôi vừa xin vào. Nó nằm trên con phố Bắt Đầu, là một con phố vắng vẻ nên không mấy doanh nghiệp chọn chỗ làm ăn ở đây. Trước đây đi qua con phố này tôi chưa nhìn thấy quán nên ngay lập tức nhận ra sự lạ lẫm. Hỏi cô hàng nước ở đầu con phố thì chỉ thấy cô nói rằng cô cũng không biết nó ở đó từ bao giờ, cảm giác như quán cà phê này rơi từ trên trời xuống hay chỉ đơn giản là ..... nó phải ở đó.Vì một lí do nào đó mà ông trời ném nó xuống hay sao ?
Quán có hơi hướng cổ điển theo phong cách vintage với màu nâu và một cửa vào cũ kĩ làm bằng gỗ, trước cửa quán có hai cây đèn đường được bài trí cho hợp với phong cách của quán. Điều thú vị là biển tên của quán cà phê này được đặt dọc nằm đính ngay bên cạnh cửa quán với những nét chữ khá thô kệch ''Khứ Hồi'' giống như được một người tự khắc lên vậy.
Tôi dừng lại đứng ở trước cửa quán một hồi, nhìn thỉnh thoảng có vài người đi vào quán thì thấy có vẻ quán khá ế khách. Chợt, một cơn gió thổi lùa qua tóc tôi khiến người tôi giật bắn lên. Chiếc áo măng tô của tôi như đang muốn nói chính nó cũng lạnh trong thời tiết mùa đông lạnh giá như vậy. Tôi nhìn đồng hồ công cộng của con phố chỉ 5h30, chắc giờ này đi cà phê rồi về nhà chạy deadline giáo sư giao thì tuyệt vời rồi. Nghĩ xong tôi liền đi thẳng vào quán, đẩy nhẹ chiếc cửa gỗ cũ kĩ ra. Một luồng không khí ấm áp tràn vào khiến tôi ngạc nhiên, mới vừa nãy tay còn run cầm cập mà giờ như được xoa dịu bởi hơi ấm từ bên trong quán. Cởi chiếc mũ len, tôi đút tạm nó vào trong balo và đi tới quầy bar.
Một người đàn ông trung niên có mái tóc dài mỉm cười thân thiện chào và đưa menu cho tôi, anh ta mặc một chiếc áo sơ mi xắn tay cùng chiếc tạp dề nâu quấn ngang người. Tôi đưa tay cầm lấy menu và nhìn qua một lượt. Tên đồ uống ở đây quả là rất đặc biệt khi tên gọi của những loại cà phê hay đồ uống khác đều được đặt theo một cách thú vị. Tôi nhìn một lượt tới khi thấy một dòng chữ cùng hình ảnh bên cạnh, ''Thức uống cho kẻ nặng tình''.
Tên gì nghe lạ vậy, nhìn sang hình bên cạnh tôi mới biết đó là bạc xỉu. Với một người ít đi cà phê như tôi thì kiến thức về bộ môn này cũng không nhiều nhưng ít ra chắc chắn tôi sẽ phải biết tới bạc xỉu. Bố tôi từng dẫn tôi đi theo ngày bé khi ông đi gặp bạn bè ở một quán cà phê gần nhà, với một đứa trẻ thì việc uống cà phê đắng nghét chẳng có gì đặc biệt. Nhưng với tính tình tò mò của tôi thì bố đã gọi cho tôi một cốc bạc xỉu, khiến cho tới bây giờ tôi vẫn nhớ hương vị ngọt nhẹ và hơi đắng kích thích vị giác của nó.
''Cho em một cốc bạc xỉu nóng ạ.''
Anh chủ quán cũng là bartender đẩy nhẹ gọng kính mời tôi ra chọn chỗ ngồi. Tôi để menu về chỗ cũ rồi chọn một chỗ ngồi gần cửa sổ, để chiếc túi xuống và rút điện thoại ra nghịch chơi. Khi vừa cầm chiếc điện thoại thì tôi thấy có một dòng chữ được khắc bằng tay ở ngay trên bàn, nó ghi
''Nhìn ra ngoài đường, bạn sẽ thấy điều thú vị thay vì nhìn vào chiếc điện thoại.''
Hmm,rốt cuộc là có ý gì.Tôi cất điện thoại vào túi và nhìn ra ngoài đường từ khung cửa sổ. Đó là dòng người đi lại, những ánh đèn đường đang chiếu xuống soi rõ những hơi thở lạnh giá của người đi đường. Bây giờ đang là gần cuối tháng 12, chỉ vài ngày nữa là tới Noel nên những cây thông được trang trí tuyệt đẹp đã được dựng nên. Thật đúng thời điểm khi từ cửa sổ này tôi được chiêm ngưỡng cái đẹp của con phố Bắt Đầu, nhìn những đứa trẻ chạy nhảy vui đùa với nhau dưới cây thông noel tới những cặp tình nhân đang dắt tay đi lại dạo phố để san sẻ cái ấm áp thông qua bàn tay. Rồi sẽ tới lúc bọn trẻ lớn lên và như vậy, tôi bắt đầu chìm vào những suy nghĩ của mình.
'Có phải cậu đang nghĩ về tình yêu ?'
Lại bắt đầu rồi, đó là giọng nói phát ra trong đầu tôi mỗi khi tôi có tâm trạng buồn bã. Nó bắt đầu xuất hiện kể từ khi tôi rời xa người mà tôi yêu thương nhất, tính tới bây giờ là vừa tròn 2 năm. Nó ngẫu nhiên đặt ra những câu hỏi nhưng không bao giờ có câu trả lời cho câu trả lời của tôi khiến tôi thường hụt hẫng, một sự thật tàn nhẫn.
Đúng vậy, tôi đang suy nghĩ rằng.Đời người ai cũng sẽ có lúc ngây thơ hồn nhiên và rồi cũng tới lúc biết tới tình yêu là gì. Những mối tình chớm nở vô tình mà cũng vụt tắt khi chưa đơm hoa kết trái, rõ ràng là không thể theo nhau tới cái gọi là cuối con đường. Khi mới yêu ai mà chả đâm đầu mù quáng, đâu ai tỉnh táo để rồi nhận ra câu chuyện đã kết thúc khi mình còn chưa kịp nói lời yêu bằng cả trái tim.Đâu ai có lỗi khi trái tim ngả nghiêng trước một người khác ngoài người mình yêu thương vì trái đất quay quanh mặt trời còn phải ngả nghiêng theo lực hấp dẫn của vũ trụ.
Đôi khi tình yêu tuyệt đẹp, nhưng cũng có lúc nó là con dao hai lưỡi đâm vào con tim một trong hai người có lẽ chỉ bằng một lời nói. Những lúc rời xa nhau rồi mới biết cảm giác khi nhớ người ấy chỉ là cảm giác lạ lẫm khi không ở bên người ấy, chứ đâu có tồn tại tình yêu khi đã kết thúc ? Hãy cứ tận hưởng cảm giác được yêu, yêu cho hết ngày rồi cố gắng thêm vào ngày hôm sau để có thể sống ''Carpe Diem'' nhưng là với tình yêu.
'Vì đâu mà tình yêu của cậu kết thúc ?'
.......
''Em gọi bạc xỉu à ?''
Một giọng nữ vang lên cắt đứt dòng suy tư của tôi, đó là một chị bồi bàn có phong cách emo từ cả chục năm trước. Mắt chị ấy được trang điểm đậm và kiểu tóc che nửa mặt nhuộm lai xanh, mặc đồ đen toàn thân cùng những sợi xích móc và chiếc tạp dề nâu quấn ngang người.
''Dạ vâng.''
Tôi nhận lấy cốc bạc xỉu, chị bồi bàn vẫn đứng đó một lúc nhìn tôi.
Đột nhiên, nước mắt của chị ấy rơi xuống lã chã làm nhòe đi lớp trang điểm đậm. Tôi ngớ người ra không hiểu có chuyện gì xảy ra lúc này.
''Chị cảm nhận được nỗi buồn qua đôi mắt em, nó tệ lắm nhỉ ?''
Tôi giật mình không biết nói gì, anh chủ quán thấy thế mới kéo chị bồi bàn ra.
''Xin lỗi em nhé, hôm nay con bé này muốn thử làm emo nhưng ai ngờ nó nhập tâm quá.''
Nói xong anh ấy liền gọi một chị gái bồi bàn khác tay cầm điếu thuốc dở chạy từ tầng trên của quán xuống trông quán còn anh ấy kéo chị emo vào một phòng.
Nếu như vậy thì tức là quán có tầng 2, và có vẻ như có ban công vì chị vừa rồi cầm điếu thuốc. Tới bây giờ tôi mới nhận ra điều đó vì vừa nãy chỉ nhìn tầng 1 quán thôi mà đã bước vào luôn rồi...Quả thật thì quán cà phê này rất thú vị về cả nhân viên lẫn phong cách và cả khách hàng. Nhắc tới khách hàng tôi cũng để ý, tuy ở đây không đông khách nhưng bù lại họ thường là những người trung niên mang chất bí ẩn và kín đáo có hơi hướng nghệ sĩ khi khá nhiều người mang theo mình một túi đựng nhạc cụ. Cũng có nhiều người trẻ như tôi nhưng họ chỉ tới ngồi một lúc cho biết rồi đi, còn những người ngồi lâu thì trông họ ai cũng có một phong cách riêng.
Một chàng trai từng rất đặc biệt với tôi nói rằng anh ấy rất thích những quán cà phê như vậy, anh luôn muốn dẫn tôi tới đó và cùng ngồi trò chuyện với nhau. Nhưng chỉ tiếc rằng, Hoàng đã không thể thực hiện điều đó. Anh ấy không còn tồn tại.
'Cậu nghĩ về Hoàng ?'
Tôi nhìn ra cửa sổ một lần nữa, tay chống cằm và nhận ra thời gian trôi thật mau. Chẳng mấy chốc mà đã tròn 2 năm kể từ khi tốt nghiệp cấp 3 tại Trung học phổ thông Quá Khứ, chưa gì đã là cô sinh viên năm hai của trường Đại Học Viên.
Tôi đứng dậy đi ra quầy thanh toán, chào chị bồi bàn và bước khỏi quán rồi đứng cạnh cột đèn. Từ trong túi xách tôi rút ra một bao thuốc, biết rằng hút thuốc không tốt cho sức khỏe nhưng nó như động lực để giúp tôi có thú vui tiêu khiển.Bố mẹ tôi không biết, chẳng ai biết về việc này ngoài đứa bạn tôi và tôi.Mỗi điếu thuốc là một câu chuyện, điếu thuốc này sẽ là câu chuyện của tối nay. Tôi sẽ xin vào làm ở quán cà phê này, chỉ là một cảm giác nhưng có lẽ cảm giác này là đúng nhất. Quyết định xong tôi liền lấy một điếu thuốc ra hút, nhìn dòng người đi qua ngày càng thưa dần...Ai ngờ mình ngồi đến tận 20h,toang rồi.
-Mạnh-