H em không còn tin vào chính mình nữa rồi

Origami Around

oozey mess

pixel skylines
noise dept.

★
Show & Tell
Cosimo Galluzzi

tannertan36
Aqua Utopia|海の底で記憶を紡ぐ

祝日 / Permanent Vacation

No title available

@theartofmadeline
occasionally subtle
No title available
YOU ARE THE REASON

No title available
Today's Document
Keni

No title available
PUT YOUR BEARD IN MY MOUTH

seen from Belgium

seen from Türkiye

seen from Malaysia
seen from United Kingdom
seen from United Kingdom
seen from Türkiye
seen from Palestinian Territories

seen from Ecuador
seen from Ecuador
seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from United States

seen from United States
seen from United States
seen from Austria
seen from United States
seen from Malaysia
seen from United States
@maeluftmensch
H em không còn tin vào chính mình nữa rồi
Em lênh đênh vô định lắm, em không biết giờ mình phải làm sao với số điểm này nữa.
...
Cứ để tuổi học trò trôi qua mà không có người truyền động lực, không có người học cùng chỉ dạy, không lắng nghe tiếng lòng của mình cũng khoonh có ai làm tôi rung động thật là chán (ノ`Д´)ノ彡┻━┻
Đôi lúc tôi cũng muốn có 1 người nào đó mà 😭😭😭
Mị ng ơi có biết trên ttumblr này có blog này hay đăng về ideo ngắn kiểu như này ko ạ, mình muốn xem mấy video như này quá
Phải chăng em nên sống một thời rực rỡ hơn?
Bố mình đã đi công tác dài ngày, khởi đầu chuyến đi là con tàu này.
Điều người thấy hối tiếc nhất trong những năm tháng vừa qua là gì ?
Mình ở đây để lắng nghe tiếng nói của bạn.
Mình tự hỏi với gương mặt chằng chịt vết sẹo thâm sạm như này liệu ai sẽ thích mình? Chẳng phải họ rung động vì cái đẹp sao... Thực ra mình không cần đẹp, chỉ cần gương mặt mình bình thường, một làn da bình thường thôi. Đó là tất cả những gì mình muốn, bình thường như bao người. Có lẽ sẽ chẳng ai thích mình quãng đường này về sau, mình thấy cũng tủi thân lắm.
Tôi chỉ muốn ở bên gia đình thôi, từ bé đến lớn đó là tất cả những gì tôi muốn. Đêm nay tôi oà khóc vì suy nghĩ hỗn độn của mình, tôi chỉ mong gia đình có thể thoải mái tâm hồn, tôi không muốn thấy họ như tôi.
Nỗi tự ti của mình lớn quá, đến mức phải đấu tranh tinh thần để chụp một bức ảnh cùng người nhà. Có cơ hội nhưng mình cũng không chụp.
Tỉnh dậy không ở căn phòng ở hà nội cùng bố với anh, đó là 1 nỗi buồn
Em đang oà khóc như một đứa trẻ con
Em chỉ cảm thấy tủi thân về ngoại hình và chuyện gia đình của mình, giờ cũng không biết diễn tả cảm xúc này thành lời như nào
Thời tiết đột nhiên nóng lên, ngủ cũng khó
Ngoại trừ khóc, mình không biết phải làm gì với ngoại hình của mình.
Bạn mình hỏi đã bao lâu rồi mà mình còn chưa thấy quen với khuôn mặt có khớp cắn chéo này... Mình không biết phải trả lời ra sao, vì khuôn mặt có xương lệch này đã đi theo mình từ nhỏ nhưng khi lớn lên nó càng trở nên biến dạng rõ ràng hơn, nhìn những người xung quanh không một ai có gương mặt như mình, mọi người đều có gương mặt bình thường mà sao xui rủi mình lại rơi vào trường hợp này. Lẽ ra mình nên quen với nó nhưng đôi khi nhìn thấy mọi người xung quanh khiến mình thấy tủi thân một cách kì lạ. Không ai nói rằng mình đẹp. Họ chú ý đến mụn, cằm của mình không phải vì soi mói mà do khuyết điểm đã lộ rất rõ. Mình không biết làm sao để tự tin, không ai an ủi mình những lúc này. Mình vẫn luôn tự đấu tranh với bản thân như vậy.
Có lần mình đã khóc trong lớp vì tự ti vẻ ngoài nhưng hình như không ai thấy. Mình không biết phải làm sao với làn da này vì mình không có điều kiện. Mình 16 tuổi đã cảm thấy khó khăn vậy liệu phía trước còn khó khăn tới nhường nào?
Đôi lúc mình bật khóc khi thấy gương mặt trong gương rồi lại bật khóc vì tình cảnh hiện tại, những đêm nghĩ về cánh cửa phía trước liệu sẽ là con đường đầy gai hay một con đường âm u gió cuồn cuộn dành cho hình hài này.