seen from United States

seen from United States
seen from United States
seen from Türkiye
seen from Russia
seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from United States

seen from Morocco
seen from United States

seen from United States
seen from United States
seen from Russia
seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from United States
Khi người quen cũng như người lạ Quay về không hơn đi xa
- Quốc Bảo
Sự chờ đợi nào cũng có giới hạn thôi. Khi tình yêu gặp cơn nguy biến, phải chia lìa, thể nào ta cũng chờ đợi "sau mưa trời lại sáng". Ta cứ chờ như thế mãi cho đến một ngày ta chai sạn hết. Khi ấy thì quen cũng như lạ, có trở về cũng chẳng khác đi xa. Khi ấy là khi tim đã vỡ nát. Bao nhiêu hy vọng, kỳ vọng cũng vỡ theo. Khi ấy là sau khi cơn đau thêm lớn rộng, khi mùa đã tàn và hoa đã héo khô. Nhất là cành hoa hôm trước, hẳn giờ đã hòa cùng đất đá...
__
Hình: Mình chụp buổi sáng ở Okkio với Minolta XE 5 và Fuji.
[nguyên hà] Nếu cần một cảm giác thảnh thơi, tôi nghe Nguyên Hà. Giọng của cô gái này sinh ra là để hát acoustic. Một món quà cho audiophiles. Nó mềm, mượt và mê hoặc; nó không lên quá cao, không xuống quá thấp. Quãng giọng không phải là thế mạnh của Nguyên Hà, nếu không muốn nói là điểm yếu. Chất giọng mới là điểm nhấn. Một chất giọng và cách xử lý rất bản năng mà không thô ráp. Cái khoái cảm nó mang đến cũng từa tựa như tiếng một chiếc hộp nhạc, nhả từng nốt rõ ràng và nhẹ nhàng để thành một giai điệu êm tai. Tôi không muốn dùng từ “lảnh lót” hay “thánh thót” để mô tả giọng hát này, dù có nhiều nét tương đồng với một Hồng Nhung của những năm cuối 90s. Có lẽ tôi sẽ dùng từ “du dương”. Tôi biết đến Nguyên Hà qua âm nhạc của anh Quốc Bảo. Nhạc anh Bảo viết cho Nguyên Hà có một chút Tây, có một chút mộng mị và có một chút triết lý nhẹ nhàng. Ngôn từ có thể còn viển vông huyễn hoặc, nhưng chất nhạc thì vừa vặn. Tôi đã được “Ru” vào “Địa Đàng” như thế. Về sau này, Nguyên Hà hát nhiều nhạc của anh Hồ Tiến Đạt; một nhạc sĩ mà tôi không biết nhiều, nhưng có thể bám được vào chất nhạc ngọt ngào và thứ ngôn ngữ đầy ẩn dụ của Điều Vô Lý Thứ Nhất, Ta Có Hẹn Với Tháng Năm, Em Đi v.v. Tôi nhớ đã hai lần nhắc đến Nguyên Hà với một anh bạn nhạc sĩ. Lần đầu, một bài hát funky của anh làm tôi nghĩ “Giá như mà Nguyên Hà ra một bản chuyển hẳn sang ballad hát với piano thì chắc ma mị ám ảnh lắm!”. Một lần khác tôi gửi cho anh một bản live acoustic, Nguyên Hà hát một bài hát của anh. Chưa cần nghe, anh đã nói ngay rằng “Đảm bảo hay, Nguyên Hà hát thì chắc chắn hay!”
https://youtu.be/yIXS3CvPScE Viet Dam
Thẳng thắn, chân thành, không chơi trò đuổi bắt trốn tìm, không níu kéo và ràng buộc. Rộng lượng và cảm thông. Gần gũi nhưng không quá gần (loài nhím không ôm nhau). Nương tựa chứ không dựa dẫm. Giữ nhau bằng niềm vui, không bằng trách nhiệm. Độc lập và bình ổn. Quan tâm nhưng không can dự. Giữ gìn thế giới riêng không xâm phạm. Ái ân hừng hực (không hùng hục). Là cảm hứng sống nhưng không là cuộc sống. Không khoa trương, không tỏ vẻ, không cài nhau vào thế khó gỡ. Tin tưởng nhưng không kỳ vọng. Đấy là một số gạch đầu dòng cho những tình nhân.
“Cố giữ tình dài đến khi nào? Nhắm mắt lìa đời mới thôi Tuy không cần nhau đi nữa Thì xin giữ tim ngọt ngào…”
Chúng ta có xu hướng nuông chiều thân, còn thì bỏ mặc tâm. Thân được chọn nơi thoải mái để nghỉ ngơi, được nuôi ăn được chăm sóc, được bồi bổ (y tế), được rèn luyện (gym), còn tâm thì từ khi sinh ra đến lúc chết chưa bao giờ được nghỉ. Hẳn chẳng ai thấy sự bất công đó cần thiết phải san bằng, phải để tâm ngơi nghỉ, phải chăm sóc và chữa lành bệnh cho nó. Đức Phật kia cũng đau đớn thân xác khi bệnh, cũng biết rét run khi trời lạnh, nhưng Ngài đã dành hầu như toàn bộ sự quan tâm cho phần tâm, nên những biến cố thể chất không còn làm phiền.
http://quocbaomusic.com/luyen-tam/
(Hy.)