Bản thân mình, hôm nay suy nghĩ thật nhiều về "hạnh phúc".
Ừ, hạnh phúc với mình những năm tiếp theo là không để mẹ khổ nghèo
art blog(derogatory)
YOU ARE THE REASON
"I'm Dorothy Gale from Kansas"
taylor price
we're not kids anymore.
Sade Olutola
Keni

Product Placement

shark vs the universe
hello vonnie
almost home
Misplaced Lens Cap

JVL
Claire Keane
🪼
tumblr dot com
2025 on Tumblr: Trends That Defined the Year
$LAYYYTER
Not today Justin
No title available

seen from Australia
seen from United States
seen from Germany

seen from Mexico
seen from Singapore

seen from Singapore
seen from United States

seen from Netherlands

seen from Malaysia
seen from United States

seen from Canada
seen from United States

seen from Australia
seen from Australia
seen from United States

seen from Malaysia
seen from China
seen from Pakistan
seen from United States
seen from United States
@imthiennguyen
Bản thân mình, hôm nay suy nghĩ thật nhiều về "hạnh phúc".
Ừ, hạnh phúc với mình những năm tiếp theo là không để mẹ khổ nghèo
Anh thường tìm cho mình động lực để phấn đấu cho điều gì đó, và dường như dựa vào nó để sống. Mỗi lần lạc lõng về điêù gì, chỉ cần có người cho anh động lực là được, sẽ ổn hết thôi. Anh nghĩ về động lực để phát triển của Yi-seo là yêu và giúp Seyol chiến thắng, anh nghĩ mình cũng vậy, sau tất cả chuyện xảy ra :)
Một ngày tốt hơn
Hôm qua Vi - một copywriter thôi không cộng tác với mình nữa vì chưa sắp xếp thời gian phù hợp cho cả hai công việc, mình phải cuống cuồng tìm phương án thay thể để trình lên sếp. Tối qua mình đăng thông tin công việc và hôm nay nhận được mail của một vài bạn, mình thực sự ấn tượng với thư present và porfolio của Linh Đỗ, bạn ấy có thể chưa thích hợp vì ở tận Hà Nội. Porfolio của Linh được trình bày rõ ràng, kèm theo đó là một trang blog cá nhân ghi lại hành trình của bạn ấy những năm viết lách, chính mình cũng muốn học bạn ấy nhiều điều. Bạn ấy theo đuổi job này nghiêm túc, dẫn chính xác những đầu mục công việc sẽ làm và góp ý những cái phù hợp hơn dù mình chưa đưa ra. Linh cho mình thấy sự nghiêm túc trong công việc của bạn, khi trân trọng với việc gì đó, cơ hội sẽ đến với bạn mà thôi, rồi mình xem nó như một điều tốt đẹp mỗi ngày.
Hôm nay mình cũng nhận được mail của một bạn sinh viên Luật muốn làm freelance viết lách, đọc CV, mình thấy khá nhiều job về content writer nhưng nó chưa đủ cho job này. Mình có ý định viết mail cảm ơn bạn nhưng chậm lại một chút, mình đã viết mail dài hơn. Mình cảm ơn, gửi thêm một chút lời động viên, một chút hướng dẫn cho bạn nhỏ, phản hồi lại là lời cảm ơn chân thành của bạn. Mình thấy vui vì một điều tốt lành trong ngày.
Niềm vui khác với điều ngọt ngào, mình có điều ngọt ngào đó từ em. Em gọi để nói rằng, em muốn cho mình xem những điều lấp lánh. Hẳn em ở đó, những điều tuyệt đẹp được tạo nên từ nước và nắng chiều và anh xuất hiện trong thời khắc ấy.
Nghĩ đến em
Hẳn là một hành trình dài, của sự mất mát và cố gắng ở cả hai chúng ta phải không em?
Thời gian qua anh chạy theo điều gì?
Là những điều chắp vá cho cuộc sống thiếu tình cảm từ nhỏ của một gia đình, để kì vọng một người phụ nữ có thể yêu thương anh. Rồi những người đó đều bị lôi đi khỏi cuộc đời anh.
Phần em, em đến trong lần anh chạy trốn, tìm kiếm những điều xa lạ ở Đà Nẵng. Em nhẹ nhàng quan tâm anh mà chẳng đòi hỏi bất kì điều gì, em chấp nhận một tình yêu xa, dù lần đó em sắp có chuyến đi đến thành phố anh ở. Rồi anh làm em tổn thương những ngày sau đó...
Thời gian nói chuyện lại với em, cũng đã nửa năm rồi. Anh không đủ tự tin để lại nói yêu em vì từng làm tổn thương em.
Anh vừa xem xong Marriage Story, bộ phim kể về hành trình ly hôn của cặp vợ chồng là diễn viên và đạo diễn sân khấu, Charlie Barber và Nicole, ở đó câu chuyện về tình yêu trong hôn nhân đi kèm với trách nhiệm lớn lao, công việc và rất nhiều nhiều thứ áp lực khác. Anh không ngừng nghĩ về em, một cô gái chu toàn, biết nhường nhịn nhưng cũng khó chịu với nhiều thứ.Còn anh, anh có phải Charlie không khi hai chúng ta cưới. Charlie là chàng trai chịu tổn thương bởi hôn nhân của bố mẹ, một mình lập nghiệp ở New York cho đến khi gặp được Nicole và yêu cô. Nicole cũng yêu Charlie khi gặp anh ấy. Gần 10 năm sống cùng và có Henry, họ tôn trọng nhau những vẫn li dị, vì không tìm thấy tiếng nói chung nào nữa với hai cái tôi lúc này đã lớn lên mà không giỏi quyết được.
Mùng ba Tết Cô Vít
Có lẽ mình thuộc về hai nơi, một là nơi chỉ có một mình, nơi còn lại cũng một mình nhưng ở nơi đông người, như con đường sáng nay chạy vậy. Con đường ấy thênh thang rộng dài, toàn người lạ lướt qua như mình chẳng thuộc về thế giới này vậy.
Tôi đến chỗ Thỏ, bạn của Em, tôi không biết mình tìm kiếm gì trong không gian này, chỉ biết bản thân muốn đến đó. Em từng ở đó, tôi từng đón em trong buổi sáng chủ nhật, má Em hồng đi kèm chút đỏ nhạt trên môi, từng ngồi trước cửa phòng, trách tôi sao không nói đã đến chỗ hẹn. Tôi nói chuyện với Thỏ, những câu chuyện rời rạc, chắp vá chẳng biết có ý nghĩa gì không. Thỏ kể về cái máy ảnh Em tặng bị hư lens, một trong những món ăn em thích là thịt kho củ cải trắng rau củ...
Tôi chở Thỏ đến Meraki, trước đó có đi lòng vòng mấy con đường ở Bình Thạnh, với bạn Em ngồi sau lưng, tôi định kể rằng Em từng nói Thỏ là tay chạy quái xế, ngày đó em ngồi sau lưng tôi.
Đến Meraki, ở đó có em bé Nga cũng đến khi công ty Shopee cho làm việc ở nhà, Thỏ cũng bắt đầu công việc của mình. Tôi không biết mình phải làm gì. Sao mình lại đến nơi đây?
Tôi đang tìm kiếm thế giới của Em.
Chúng ta, 3 lần gặp gỡ, 2 lần yêu thương và 1 lần nắm tay.
Học hành cái mới / stay home
Mình cày thêm về chụp ảnh, dự định vẫn như trước là định hướng storyteller nên học cách chụp mà ở đó người ta hiểu được gì?
Vậy trong tấm ảnh đó cần yếu tố gì?
- câu chuyện
- ánh sáng: tự nhiên or nhân tạo
- góc chụp
- lens nào phù hợp
- màu sắc moodboard
Định hình phong cách chụp, trong đó thể hiện về moodboard signature mình hay chụp, phong cách sống mình sống và thể hiện.
Những tấm ảnh của mình nhất định mang yếu tố cảm xúc con người, có thể là vui buồn, cố gắng vượt qua điều gì đó.
Em nói em nghĩ anh hoà đồng, nhưng anh lại kể về sự bỏ rơi và trốn chạy, để được quan tâm và chú ý thì cần nổi loạn. Giờ anh như hồi còn bé, chẳng muốn đi chơi vơi đám bạn, chỉ muốn an toàn bên cạnh ông ngoại.
Em kể có chị Linh nói rằng nếu ai đang cảm thấy hối lỗi thì trong họ đang có một động lực nào đó chứ không đứng yên, nó có thể tích cực hoặc tiêu cực.
“Hãy để ngày ấy lụi tàn” - Gerald Gordon
“Khi sinh ra, tôi đen,
Khi lớn lên, tôi đen,
Khi ra nắng, tôi đen,
Khi thấm lạnh, tôi đen,
Khi lo sợ, tôi đen,
Khi đau ốm, tôi đen,
Và khi chết, tôi vẫn đen.
Còn anh, người da trắng,
Khi sinh ra, anh hồng
Khi lớn lên, anh trắng,
Khi ra nắng, anh đỏ,
Khi thấm lạnh, anh xanh.
Khi lo sợ, anh vàng,
Khi đau ốm, anh tái
Và khi chết, anh xám.
Và anh gọi tôi là DA MÀU ??
Léopold-Sédar Senghor”
Đọc bài thờ này từ một cmt trên youtube trong MV Liệu có thương nhau mãi được quay tại Kenya. Tôi chưa bao giờ được đến vùng đất Châu Phi, nơi mình từng mong sẽ đến đó làm trong tổ chức Y tế để hiểu thêm về vùng đất khô cằn ấy.
Mv bắt đầu bằng con đường đất, những ngôi nhà bằng mái tôn, đứa trẻ, người lớn cứ thế đi qua khung hình, mà nhìn xa lạ. Mình nhớ đến những ngày đến với làng tái định cư của dân tộc K’ho, gần Đà Lạt, chỉ khác về màu da. Điểm chung của đó và đây có phải là nạn phân biệt thấp hèn dù có chung một trái đất.
Ngay trong Việt Nam này đây, chỉ cách nhau một vài km, những con người K’ho kia chỉ biết sống lại thành từng khu nhỏ, để mạnh mẽ hơn mà tránh những ánh nhìn nghi ngại hay diễu cợt của những người khác.
Chú bé nào đây,
Hồ Đồng xanh em đi chụp
Anh cho dầu hào, nước tương có xắt 1 xí ớt với thêm 1 chút nước màu (cốt dừa màu đen đen á) là đc oy. Kho thịt trc đến lúc chín mềm xong mới đổ củ cải vô cho thêm chút nc cho đỡ cháy rồi đun thêm 1 lần nữa là củ cải mềm với ngọt á, đun nhừ quá hông ngon
Tối bắt đầu áp dụng đơn giản mọi thứ khi tìm hiểu về deep work, nó vô tình liên quan đến lối sống minimalism.
Tôi nhận ra thế này, một bức ảnh đơn giản là vì trên đó, vật thể chỉ có một và nó làm người ta tập trung, mối quan hệ cũng vậy cuộc sống đơn giản với những mối quan hệ tập trung, ta sẽ an yên bình thản mà tận hưởng
Mẹ
Vì con, mẹ đang không màng tất cả mà bảo vệ con.
Rồi chính con lại lấy điều đó ra để làm áp lực cho mẹ
Con tin mẹ làm vậy để bảo vệ con, nhưng thực lòng con không mong muốn vậy, nó không tốt cho con.
sau một khoảng thời gian, sáng nay em nói có điều muốn nói, rồi giờ em nói với anh đây.
uhm, anh buồn chứ, rất buồn, anh biết và đã chuẩn bị cho nỗi buồn này những ngày qua :) khùng ghê, buồn hoài.
anh học cách tốt lên, ngày nào đó xứng đáng với em.
Tôi hiểu rằng, để một cô gái cô đơn rồi tự ôm lấy bản thân, cô ấy sẽ khó mở lòng với một ai khác quan tâm mình. Sự phòng vệ hay cô ấy biết chăm sóc bản thân cũng được và đều là những điều tốt đẹp để sau này khi cạnh nhau, tôi và em đều biết cách quan tâm.
Qua năm tháng, ai cũng học được cách yêu bản thân ít nhiều, theo cách này hay cách khác. Điều tôi cần làm là dành thời gian cho yêu thương của mình sau những giờ làm việc dài ở ngoài xã hội, chuẩn bị cho tương lai của cả hai.
Lâu rồi mới lại nghe em kể chuyện, vậy an tâm hơn.
Lâu rồi anh mới lại khóc
Để bản thân đứng vững, chúng ta phải trải qua nhiều chuyện.
Bản thân anh cần mạnh mẽ và tách biệt cảm xúc và công việc.
Anh cần phải an toàn cho mình, để có thể yêu thương em mà không nao núng.
Nhớ em