Mỗi ổ bánh mì là một bài học nhỏ. Giống như mỗi ngày trôi qua cũng đính kèm những thông điệp nho nhỏ vậy.
Tôi có thể thong thả làm một ổ bánh mì ngày hôm nay, đảm bảo thời gian kéo bột và gập bột là chuẩn chỉnh. Nhưng tôi có thể mắc lỗi ở đâu đó vào ngày hôm sau, khi có những việc lặt vặt không tên tự nhiên xuất hiện chứ không nằm trong kế hoạch đã định. Giống như cuộc đời hôm nay có nhiều chuyện vui, thời tiết đủ đẹp để tôi giặt đồ rồi phơi phóng dưới ánh nắng mùa hè. Nhưng ngày hôm sau học viên nhắn tin xin nghỉ luôn vì công việc bận quá, dẫu có biết trước và chuẩn bị tinh thần kỹ như thế nào, tôi vẫn không sao ngăn được một nỗi buồn nhè nhẹ lan ra phía ngực trái.
Ta sống qua hai mươi bốn giờ, ta trải nghiệm vài thứ vượt ra khỏi thời gian. Những cái chạm của nắng, gió trên da, chúng nhắc ta về những ngày bầu trời xanh trong nhiều hy vọng. Những tin nhắn hay cuộc gọi gửi đến một thông tin, chúng nhắc ta về những buồn vui chợt đến rồi chợt đi rất đỗi con người. Những khoảng lặng không có gì làm khiến ta thấy mình sao rảnh rang thế, chúng nhắc ta về sự nghỉ ngơi giữa những nghĩ suy chạy mải miết trong đầu không chịu dừng lại. Hay những khoảng trống không gì có thể lấp đầy trong trái tim, chúng nhắc ta về những tổn thương muốn quên đi nhưng không làm sao quên được.
Hai mươi bốn giờ ta sống là hai mươi bốn tiếng đồng hồ cuộc đời chạm khắc lên ta những vui buồn, nghĩ ngợi. Ta như những bức tượng sống động được chọn để đẽo gọt sao cho vừa vặn với cái thời mình được sinh ra và hít thở trong đó. Vậy nên không có gì chỉ toàn niềm vui hay tiếng cười, mà xen lẫn vào đó là những nỗi đau buồn mang đến sự sâu sắc cho trái tim.
Làm bánh mì cũng lắm nỗi buồn, thời gian làm thì dài và lâu, nhưng thành quả hiển hiện rõ rệt sau ba giây cắt bánh. Ăn thử thấy ngon thì mới vui, chứ còn thấy chưa vừa miệng vì vẫn có một cái gì đó buồn buồn ở trong lòng. Mà dù sao cũng chỉ mới là ổ bánh thứ bảy, và tôi nghĩ mình cũng nên cảm thấy vui một chút vì đã bước qua được cái suy nghĩ sợ sai, sợ không làm được. Cứ làm đã, được thì tốt, không được thì có cơ hội nhìn lại xem mình sai ở đâu. Có làm thì mới xem lại được chứ, đúng không?
Ngày xưa thấy ước mơ với cuộc sống cứ tách rời. Ba mươi mốt rồi, thấy hai cái đó là một thôi. Dù là sống hay mơ thì tôi vẫn mang theo nguyên xi con người mình thôi: một chút thư giãn, một chút khó chịu, một chút hy vọng, và một chút sự chấp nhận rằng mình có thể thất bại.
Tính tôi là thế. Thích chiêm nghiệm, từ từ ngắm nhìn cuộc sống trong mọi điều diễn ra bên trong tôi và bên ngoài tôi.
20.07.2026









