Biết mãi là bao lâu?
wallacepolsom

No title available
Stranger Things

izzy's playlists!

No title available
sheepfilms

★
Jules of Nature

shark vs the universe
Mike Driver
Xuebing Du

JVL

PR's Tumblrdome
PUT YOUR BEARD IN MY MOUTH
No title available

Janaina Medeiros
No title available
🪼
will byers stan first human second
I'd rather be in outer space 🛸

seen from United States

seen from Türkiye

seen from United States
seen from United States
seen from Bolivia

seen from Australia

seen from Azerbaijan

seen from Malaysia

seen from Türkiye
seen from United States
seen from United States

seen from Malaysia

seen from United States
seen from Canada
seen from United States

seen from United States
seen from United States

seen from Australia
seen from Indonesia

seen from United States
@langkhachvodanh
Biết mãi là bao lâu?
Nơi đẹp nhất là nơi ta chưa từng đến
Quãng đời đẹp nhất là quãng đời ta chưa từng sống qua?
Alice.
Chào tháng 3...
Cô gái nói với tôi rằng: A biết e đúng lúc thanh xuân rực rỡ đó.
Tôi xem lại bức ảnh cũ.
10 năm thật nhanh !
Trẻ mãi không già
Sống đến đâu học hỏi đến đó, người thích học hỏi sẽ không bao giờ già.
Sống đến đâu đọc sách đến đó, người thích đọc sách sẽ không bao giờ già.
Sống đến đâu vận động đến đó, người thích vận động sẽ không bao giờ già.
Sống đến đâu chăm chỉ đến đó, người thích sự chăm chỉ sẽ không bao giờ già.
Sống đến đâu mơ ước đến đó, người thích mơ ước sẽ không bao giờ già.
Sống đến đâu mỉm cười đến đó, người thích mỉm cười sẽ không bao giờ già.
Sống đến đâu vui vẻ đến đó, người thích sự vui vẻ sẽ không bao giờ già.
Sống đến đâu yêu thương đến đó, người có lòng yêu thương sẽ không bao giờ già...
Người sẽ đứng nơi đâu chờ ta
Thế giới lớn thế nào? Mình lạc nhau có phải muôn đời?
Dòng người vội vàng qua,Người sẽ đứng nơi đâu chờ ta?
Lái xe một mình trong tiết lạnh giá. Trong đầu cứ vang vọng câu hát này. Mình đang trải qua một mùa đông có thể coi là đẹp nhất trong đời. Những cảm xúc nó mang lại thật không thể quên. Tạm gác lại những mệt mỏi trong công việc, nhưng lo lắng toan tính trong đầu tư, kinh doanh.
Để cho tâm trí trở về nơi vốn thuộc về nó, một căn nhà nhỏ đầy hoa cúc vàng an tĩnh, hướng ra vùng biển vắng. Một căn nhà sách với 2 chiếc ghế cạnh ô cửa kính lớn hướng ra biển.
Thật buồn là mình còn quá trẻ để có thể Nghỉ hưu.
Hahha.
Một điều gì đó rất riêng... Như là những người thuộc thế hệ xưa cũ.
Chợt một ngày tóc trắng như vôi !
Lãng quên
Mùa đông là mùa của sự quên lãng. Cảm thấy nhiều điều đang tàn phai, như sự tàn phai của không gian và cảnh vật.
Không có gì là mãi mãi. Cũng không mãi có một điều gì đó cả.
Tâm tư vẫn tràn đầy những hoài niệm và lãng quên
Đại cuộc
Khoảng một năm qua, tâm tư càng lúc càng chìm sâu hơn vào đại cuộc của gia đình và dòng tộc. Có thể thành công được không, hay thất bại chìm vào quên lãng, ý thức được sự ngắn ngủi của vận mệnh và nhân sinh so với thiên địa.
Luôn tự nhắc mình không được lãng phí thời gian...
Hạ đỏ có chàng tới hỏi
Em thơ, chị đẹp em đâu?
5/6/2018
Buồn buồn. Thèm rượu quá! Đi uống 1 mình vậy.
😊😊😊
The last time.
Người yêu cũ của anh bạn tôi đi lấy chồng, sau nửa năm chia tay anh. Anh là mối tình đầu dài 5 năm của cô ấy. Tình yêu của hai người luôn rất bình yên, cho đến khi anh ra trường. Anh bị cuốn theo những vòng quay mới: những mối quan hệ mới, những đối tác, những chuyến đi công tác dài ngày. Mỗi khi anh bận làm việc, cô gọi hỏi thăm, anh đều cảm thấy phiền phức: “Sao em gọi nhiều thế? Anh bận lắm!”. Cuối tuần cô bảo anh qua chở cô đi mua đồ, anh uể oải: “Cả tuần anh đi làm mệt rồi, cuối tuần em cho anh ngủ được không?”. Những lần gặp nhau cứ thế thưa dần, anh thì cứ vô tâm, cô thì sợ phiền anh nên chẳng dám gọi nhiều. Và anh luôn nghĩ, dù anh có đi bao lâu, bận rộn đến nỗi quên cả cô, thì cô cũng sẽ ở đó đợi anh, cam chịu và nhẫn nại. Thế rồi một ngày, cô ấy chia tay anh. Anh vẫn nghĩ cô chỉ giận dỗi vài bữa là xong, cho đến 1 tuần, 2 tuần, anh không thấy cuộc gọi nhỡ từ cô, không thấy những tin nhắn quan tâm từ cô, anh cuống cuồng đi tìm cô, anh xin cô tha thứ. Nhưng cô ấy bảo, cô ấy không muốn là cái bóng cứ mãi đợi anh mỏi mòn nữa.
Mỗi khi nhắc đến cô ấy, anh cười buồn bảo: “Giá như hồi đó anh bớt vô tâm, anh dành thời gian lắng nghe cô ấy, thì có lẽ anh đã không mất đi cô gái mà bao năm nay anh vẫn chưa thể quên. Cuộc gọi cuối cùng cô ấy gọi hỏi han anh, anh cũng thờ ơ chẳng buồn nghe máy”. ___________
Bố mẹ bạn tôi chia tay nhau khi bạn tôi mới học lớp 5. Bạn kể, buổi sáng hôm đó, mẹ vẫn dậy đưa bạn đi học, mua đồ ăn sáng cho bạn vào lớp và dặn dò những câu hàng ngày mẹ vẫn dặn. Nhưng đến lúc chiều về, khi bạn bước vào nhà, đã chẳng thấy mẹ đâu nữa. Hồi ấy khi vẫn còn là đứa trẻ con, bạn vẫn tin lời bố nói hôm ấy, “Mẹ đi công tác mấy hôm, con ở nhà ngoan với bố vài hôm mẹ về”. Nhưng rồi, đến tận bây giờ, bạn cũng chưa một lần gặp lại mẹ. Bạn tôi bảo, trong trí nhớ nhạt nhoà của bạn, buổi sáng hôm đó, mẹ thả tóc dài, vận chiếc váy hoa nâu yêu thích của mẹ. Mỗi lần nhắc lại chuyện này, bạn đều trầm tư bảo: “Giá như hồi đó lớn hơn chút nữa, để ý hơn chút nữa, thì đã nhớ được rõ nét mặt mẹ hôm đó ra sao, mẹ đã cười với bạn như thế nào…” ___________
Hôm tiễn tôi ra sân bay, bạn ấy hôn nhẹ lên trán tôi. Tôi chạy ùa vào phòng check-in, chỉ kịp ngoảnh đầu lại vẫy vẫy tay chào bạn ấy. Chúng tôi bắt đầu hành trình yêu xa; quả thực với suy nghĩ non nớt của tôi khi ấy, tôi vẫn nghĩ, “đây là người đàn ông sẽ luôn đợi tôi, dù tôi có xa bạn ấy vài tiếng bay hay cả nửa vòng trái đất đi chăng nữa”. Nhưng tôi đã nhầm, bạn ấy chẳng đợi được tôi, cái hôn trán đó, là nụ hôn cuối cùng của chúng tôi. Để rồi, sau khi chia tay rất lâu, tôi vẫn thấy tiếc, giá như tôi biết đó là cái hôn tạm biệt cuối cùng của chúng tôi, có lẽ tôi sẽ hôn bạn ấy lâu hơn một chút, nhìn cái dáng cao cao gầy gầy ấy lâu hơn một chút.
Vô tình lướt instagram, tôi đọc được một câu nói cứ làm tôi suy nghĩ vẩn vơ mãi: “Cause you never think that the last time is the last time. You think there will be more. You think you have forever, but you don’t.” (Vì chúng ta không bao giờ nghĩ lần cuối cùng sẽ là lần cuối cùng. Chúng ta nghĩ chúng ta sẽ có nhiều hơn nữa. Chúng ta nghĩ chúng ta sẽ ở cạnh nhau mãi mãi, nhưng không phải như vậy).
Quả đúng vậy, điều đáng tiếc nhất của những lần cuối cùng đó là, khi nó xảy ra, chúng ta đều không hay biết đó là lần cuối cùng. Nghe thật xót xa, vì nếu chúng ta biết, chúng ta sẽ dành thêm thời gian ở bên cạnh người ta yêu, sẽ ngắm nhìn kỹ gương mặt thân thuộc ấy, ôm họ và nói với họ rằng: “Chúng ta yêu họ rất nhiều”. Nhưng tất cả những điều “giá như” ấy, chúng ta đều không làm được. Thời gian thì chẳng thể quay trở lại, người ta thương thì cũng đã rời xa ta, việc duy nhất chúng ta có thể làm là ôm những tiếc nuối, trách móc chính bản thân mình và dằn vặt mình bởi những câu hỏi “tại sao”.
Đã bao giờ bạn tự hỏi, thay vì để sau này khỏi tiếc nuối, chúng ta hãy dành thời gian yêu lấy hiện tại. Ngắm nhìn người thân yêu của mình lâu hơn một chút, dành thời gian trò chuyện với ba mẹ, mỗi ngày đều nói những lời ngọt ngào với người mình thương, để nếu mai này khi họ không ở cạnh chúng ta nữa, ít nhất chúng ta không phải nói những câu “giá như”.
Never waste a moment. It may be the last time with someone you love. (Đừng bao giờ lãng phí dù chỉ một khoảnh khắc. Nó có thể là lần cuối cùng với người mà chúng ta yêu thương).
Sáng thư thả, nghe Tuấn Ngọc hát Đời Đá Vàng. Thấy có những câu thật sự hợp với thời tiết này.
“Qua dầm dề mưa gió Mới vui ngày nắng về...
Ô hay tại sao ta sống chốn này, quay cuồng mãi hoài, có gì vui?”
Đừng phí đời mình cho những điều huyễn mộng. Cuộc sống còn tươi đẹp lắm. Hãy trân trọng nó !
Chữ gà bới