Ngay cả một người vô dụng nhất, chẳng ra tích sự gì, lúc qua đời cũng tốt đất xanh cây. (Nguyễn Ngọc Tư)
I'd rather be in outer space 🛸

pixel skylines
The Bowery Presents
2025 on Tumblr: Trends That Defined the Year

No title available
NASA
Sweet Seals For You, Always
trying on a metaphor
Show & Tell
Sade Olutola
Today's Document
Lint Roller? I Barely Know Her

Jar Jar Binks Fan Club
Cosmic Funnies
we're not kids anymore.
Not today Justin
Claire Keane
KIROKAZE

blake kathryn

Andulka
seen from United States
seen from Colombia
seen from Chile

seen from Argentina
seen from India
seen from New Zealand

seen from Netherlands

seen from Malaysia
seen from United States
seen from India

seen from Japan

seen from Sweden

seen from Croatia

seen from Russia
seen from United Kingdom
seen from United States
seen from Portugal
seen from Russia
seen from United States
seen from Bahrain
@mienkiuc
Ngay cả một người vô dụng nhất, chẳng ra tích sự gì, lúc qua đời cũng tốt đất xanh cây. (Nguyễn Ngọc Tư)
Lần gần nhất mình cảm thấy hạnh phúc là khi nào?
Mỗi độ tuổi đều có những khủng hoảng riêng.
Hạnh phúc ngập tràn một bức hình!
Thấy chưa cây lá còn cười Cớ chi mình lại làm người buồn tênh!
Chạm ngưỡng trung niên: Sức khoẻ, suy nghĩ, nhận thức thay đổi quá nhiều. Dần chấp nhận mọi khó khăn ập đến, bình thản đón nhận, và tìm cách thích nghi.
Đọc được câu này, thấy đời nhẹ hẳn: Có ai đến thế giới này mà sống sót 100% đâu? Quẳng gánh lo đi mà vui sống!
"Mỗi vấn đề đều mang đến một bài học. Và mỗi bài học đều thay đổi 1 con người!"
Chấp nhận sự không hoàn hảo để hoàn hảo hơn mỗi ngày.
"Khi đã quen với mưa bão thì ngại gì cơn mưa rào?"
"Kệ họ đi, nắng chiếu tới ai thì người đó ấm!".
"Tại sao trẻ con tè dầm thì bình thường còn người già tè dầm thì phiền phức?
Vì người già không còn mẹ!"
Sống đủ lâu để vướng vào cuộc tranh đấu quyền lực và quyền lợi giữa 2 phe!
Không sợ người làm sai, chỉ sợ người không biết mình sai và không nhận mình sai.
Mục tiêu 2026: Chậm lại và tĩnh tại!
Nhận thức lớn nhất Tết năm nay: Thật sự đã già rồi! Bạn bè gặp nhau ngồi kể chuyện đều nhắc nhau ra trường 21 năm rồi, có đứa mất sớm, có đứa mưu sinh khó khăn...
Đúng muôn vị nhân gian, muôn kiếp người!
Ít nhìn mình trong gương nên cứ nghĩ bản thân còn trẻ. Đến khi nhìn tụi bạn, nét trung niên hằn rõ trên khuôn mặt mới giật mình.