Ở đây không phải chỗ viết để người khác coi, cũng không tiếp khách, không xã giao.
Nếu không cảm thấy có thể nói được gì tử tế, thì tốt nhất đừng bình luận!
Sweet Seals For You, Always
art blog(derogatory)
Show & Tell
tumblr dot com

Product Placement
YOU ARE THE REASON
KIROKAZE
Interview Vampire Daily
RMH

PR's Tumblrdome
Phantogram Three
I'd rather be in outer space 🛸

roma★
Cookie Run:Kingdom Official!

izzy's playlists!
Doug Jones
🪼
Noah Kahan
Fai_Ryy
No title available

seen from Canada

seen from India
seen from Vietnam
seen from Colombia
seen from Colombia
seen from Uruguay
seen from United Kingdom
seen from Italy

seen from Malaysia
seen from Spain
seen from Brazil
seen from Venezuela
seen from Vietnam
seen from United States

seen from United States
seen from United Kingdom
seen from United States
seen from United States
seen from Venezuela
seen from Bangladesh
@mongdu
Ở đây không phải chỗ viết để người khác coi, cũng không tiếp khách, không xã giao.
Nếu không cảm thấy có thể nói được gì tử tế, thì tốt nhất đừng bình luận!
Buồn chứ nói sao mà không buồn. Mà giờ cũng có làm được gì đâu.
Vẫn là 5h mấy sáng.
Một giới hạn mới không đáng vui vẻ gì, cũng không biết nó sẽ tới đâu.
Thật lòng thì, lẽ ra tình trạng của mình thì đóng vai diễn đáng thương của một người phải làm lại từ đầu thì tốt hơn. Không phải để cầu lòng thương hại, mà là để an toàn hơn dưới những ánh mắt tiểu nhân. Nhưng mình làm ngược lại. Dù sao thì tiểu nhân cũng khó tránh, thì thôi cứ thẳng thắng đối mặt.
Mình buồn ngủ quá. Ráng thêm ngày nữa rồi mình sẽ ngủ một giấc không cần báo thức, rồi sẽ tính tiếp những việc còn lại.
Mình nhớ tới một bộ phim hoạt hình tên Wall-E. Lúc xem phim đó cũng không nghĩ nhiều, một thông điệp môi trường tương đối thường gặp lúc đó. Lúc đó người ta còn “nude vì môi trường” nữa mà. Một buổi tối Chủ Nhật (thật ra là 5h sáng thứ Hai rồi), tự nhiên nghĩ tới những con người trong thế giới của Wall-E. Họ chỉ biết nằm đó giải trí, tất cả mọi thứ còn lại do robot lo hết. Dường như thành tựu của họ cho tới cuối phim là và có thể đứng dậy (theo nghĩa đen), chạm tay nhau và có cảm xúc.
Mình lại nghĩa tới những chương trình TV như Art Attack hoặc C’eét pas sorcier, một thời nhờ nó mà mình có những cảm giác đầu tiên về nghệ thuật và khám phá.
Năm 2026. 6 năm kể từ covid, đẩy nhiều thứ xung quanh trở nên lộn xộn. Cũng từ dạo đó, tất cả mọi thành phần xã hội đều có mặt khắp nơi trên internet. Vẫn là năm 2026. 3 năm kể từ khi chiếc hộp pandora mở ra cái-gọi-là-AI.
Mỗi ngày phải tiếp xúc đống rác ngôn ngữ từ các con AI khiến mình mệt. Không còn nhiều thứ hay ho để đọc, thông tin thì không còn gì là chắc chắn. Cũng lâu rồi mình cũng không còn thấy nhiều đầu sách mới ra nữa. Chất lượng bản dịch ngoại văn thì tệ dần (dạ mình có học biên-phiên dịch rồi nên mình nhận xét). Sách trong nước thì cứ xào đi xào lại mấy cuốn cũ, làm lại bìa mới. Nội dung AI, bìa AI, tới bìa sách giáo khoa cũng AI. Tới độ bữa thấy cái tiệm thuê nổi cái mặt bằng Q1 mà cái bảng hiệu vẫn bằng AI mà lại còn lỗi typeface, mà họ vẫn chịu được? Ôi!
Quá nhiều thứ muốn nói, nhưng nói ra thì cũng không để làm gì. Người thật sự quan tâm, chỉ cần nói vài keywords là họ biểu mình muốn nói gì. Người đã không để tâm, hoặc đám người cơ hộ, chỉ biết tung hô “đây là thời đại của AI”, “chấp nhận hoặc bị bỏ lại phía sau”. Ôi những bạn trẻ. Cách mạng công nghiệp lần 1, mua cái máy dệt hơi nước, thì coi như sở hữu nó. Còn giờ, tiền AI vẫn đóng hàng tháng chứ không thật sự sở hữu cái gì trong tay. Như cái cách mà hồi trước mua cái đĩa CD thì để lúc nào nghe cũng được, giờ spotify nhiều lựa chọn đó, nhưng hết tiền duy trì thì chịu khó nghe 7 phần nhạc 3 phần quảng cáo.
Hôm nay hiệu suất làm việc không ổn lắm, nên tự nhiên có chút lo lo về tiến độ.
Mong bình an qua đợt này.
Một ngày nữa lại dần tàn.
Sau chuyện hồi trưa, mình ghé qua đây ngồi một chút vì cũng không đủ tỉnh để chạy về nhà. Mình ngồi đó, đọc một chút, rồi không biết ngủ quên lúc nào cho tới khi tiếng ồn từ vài người khách Trung làm mình tỉnh dậy.
Mệt quá, mình chỉ muốn mau xong sớm cái project này. Nó làm mình cạn năng lượng.
5:30 sáng.
Nhét xong tất cả mọi thứ vào 2 tờ A0, chật tới độ mỗi thứ chỉ dời qua lại vài cm cũng sẽ chạm vào một cái khác.
Vừa gửi đi xong là nằm ngửa ra không còn chút sức lực nào. Chút ánh sáng của ngày mới chậm rãi ửng lên sau lớp rèm, hắt bóng khung cửa lên vùng sáng lờ mờ đó.
Giờ thì ngủ. Một chút. Mình không nghĩ về thời gian ngủ ít ỏi, mà chỉ nghĩ nếu con người không buồn ngủ, hoặc không cần phải ngủ thì có thể đã làm được nhiều hơn bây giờ.
Có những chuyện rất nhỏ nhưng mình phản ứng quá mức cần thiết, là vì nó gợi lại những con người mình rất căm ghét, trong quãng-thời-gian-đáng-quên đó. Nhiều mối quan hệ bạn bè hơn chục năm vẫn có thể kết thúc theo cách đó. Mình không có nhu cầu xã giao, mình ghét những mối quan hệ vì lợi ích của con người với con người. Những khuôn mặt cười giả tạo. Những cung kính, khép nép, lúi cúi. Những câu xã giao xởi lởi, tựa như có thể giao thiệp với bất kì ai. Quá nhiều thứ của cái thời kì đó cần được quên đi, nên chỉ cần một ai đó dù là vô tình hay cố ý thì cũng đừng trách sao nặng lời.
Dù hiện tại mình cũng đang ngộp trong deadline, nhưng mà mấy thứ đó vẫn lẩn quẩn trong đầu. Nó làm cho mình có cảm giác mọi nỗ lực đểu thừa thãi. Nhưng mà nếu mình ngừng lại, thì ngay lập tức sẽ thành vô nghĩa.
Chuyện hôm 27, mà tối về mệt quá, tính qua 28 note lại, mà giờ là 4h30 sáng 29.
1. Bữa rồi qua tiệm sách cũ lấy mấy cuốn sách mớ đặt gần đây (thường gom vài tuần mới đi lấy 1 lần), tự nhiên thấy lô sách tiệm mới khui chưa up lên. Hỏi giá xong, vét hết túi này tới túi kia, gom hết trong tài khoản, vừa đủ cho đơn sách. Mới có được mấy đồng lương giờ lại sạch túi. Mà không sao, than vậy chứ vui. Tiền để đó xài cũng hết, không hết thì nó cũng lạm phát. Quy ra hiện vật đi. Dù sao giai đoạn này khi mà người ta còn trong cơn say công nghệ mới, bỏ cái cũ qua một bên mới có cơ hội sở hữu mấy cuốn này với cái giá có thể cố gắng được. Nếu xã hội phát triển đi lên thì sẽ có một ngày họ nhận ra giá trị, còn cứ vậy thì không sao, mình mua vì mình thích, không ai giành lại càng tốt. Đã có thời thèm khát đọc và viết tới độ có thời, miễn là cái gì có chữ là đọc. Giờ nhìn lại nhiều thứ đọc phí thời gian thật, giá mà lúc đó có nhiều sách hơn thì đã không phải đọc mấy-thứ-đó.
2. Sáng bữa đó chuẩn bị đi rồi, dắt xe ra rồi, tự nhiên nghĩ nghĩ gì đó quay vào lấy thêm cuốn sách đem theo. Trước đó lường trước tình hình nay bận nên ra đường không đem theo cuốn nào. Cuốn quay lại lấy là cuốn Phương trình hạ chí của Keigo. Tới chiều hôm đó nghe tin ông mất.
3. Mình lại không có duyên với ngành mỹ thuật nữa rồi. Học được vài môn của khoa Mỹ thuật thì chương trình lại đổi, mấy môn của khóa cũ không mở nữa. Vài thứ thuộc về thủ tục, mà cũng hơi phiền.
4. …
Còn vài thứ, mà buồn ngủ rồi =))
Quá trễ để có thể hứng lên đột ngột.
Bi kịch của những con chốt, đó là lúc nào cũng lao về phía trước vì nghĩ là sẽ được phong-hậu. Mà thật ra thì tụi nó cũng không có quyền lựa chọn.
Gần sáng nữa rồi. Nhiều thứ cần phải làm quá.
Một mùa giải nữa đã qua, và chắc cũng đã 3 năm nay gác kiếm, theo đúng nghĩa đen. Ráng qua đợt này mình sắp xếp đi tập lại. Một khoảng đứt gãy tưởng ngắn, mà không biết bắt đầu lại từ đâu.
Mấy năm nay mất nhiều bạn quá. Trừ một số mối quan hệ tự hiển nhiên chấm dứt khi mình không-còn-giá-trị-nhờ-vả, còn lại đa số là do tự mình làm nó nhạt dần đi. Thật tình, mình không thể duy trit cuộc trò chuyện qua tin nhắn quá 3 tin liên tục. Mình cần khoảng nghỉ ngơi, và cũng tránh ngắt quãng mấy việc đang làm. Trước khi có các dịch vụ nhắn tin này, người ta không có nó vẫn sống bình thưởng mà? Gọi điện thoại chưa đến 1p là trao đổi xong công việc. Rảnh rỗi thì hẹn cafe 2-3 tiếng cũng đã nhiều. Vậy thì tại sao phải mất 30p nhắn tin để trao đổi một công việc, hay 2-3 tiếng nhắn tin tâm sự.
Thật không hiểu cái tì xảy ra với cái thế thời này vậy?
Hồi lớp 12 mình xài con Blackberry 8700. Bộ nhớ máy chỉ có 32Mb, trừ bộ nhớ cho vài cái app, thì còn đủ lưu chừng 2 files mp3 với vài tấm hình. Năm đó thì iP cũng ra mấy đời rồi, mà tại thích thì xài BB, vậy thôi. 2 bài, một bài Sad romance (aka Sad violin), một bài Forever in love (Kenny G). Mỗi buổi chiều, học xong chơi bóng rổ, tới lúc mặt trời lặn thì leo lên sân thượng, nhìn về phía Tây mà lặp đi lặp lại giai điệu này. Mỗi một lần nghe trong một trạng thái khác nhau, nhắm mắt lại cảm nhận một không gian khác nhau. Có lúc là một thảo nguyên xanh rộng lớn, lúc là một miền đất sương mù, lúc là thực tại với cái nắng chiều vàng cam trong tiếng xe cộ lúc tan tầm.
Những khoảnh khắc đẹp, vậy mà thời gian lại trôi.
Hồi đó mình mở một cái forum cho clb bóng rổ. Nó thật sự là cái forum có domain chứ không phải cái group FB. Bữa rồi mình vào lại, tất nhiên, admin mà. Mọi thứ còn đó, kể cả mấy bài cãi nhau ngay trước khi rã đám. Tiếc là hồi đó lại up hình lên photobucket, để rồi giờ thậm chí còn không ai còn nhớ tới sự tồn tại của trang đó.
Có thể coi đó là thời gian đó là khoảng đẹp nhất trong phần đầu đời của mình trước khi bước qua một-quãng-đời-không-muốn-nhắc-lại.
Thật sự thì mình không mấy khắt khe với mấy bạn trẻ, mà mình khó chịu với cái đám thế hệ mình đổ lên. Vẫn mãi kẹt ở những thứ suy nghĩ từ đời trước không hề kiểm chứng, cũng không hề thắc mắc.
Tối qua viết vu vơ mấy dòng vậy thì thôi, sáng này ngồi ở cafe để ôn thi môn Intercultural communication, thì một bàn kế bên là 3 ông tour guide, nói chuyện cũng hơi ồn, chủ yếu vẫn là nói chuyện về nghề với nhau thôi. Tour guide thì nói ngoài chuyện ngôn ngữ thì là chuyện văn hóa. 3 người ngồi nói về văn hóa, lịch sử bằng những thông tin kiểu thuyết âm mưu, lời đồn, truyền miệng, theo cái cách mà những người của thập niên 80s vẫn suy nghĩ. Không biết họ có nhận ra là xung quanh khó chịu không, mà chắc là họ nghĩ câu chuyện của họ đủ thú vị, tới mức họ chưa bao giờ fact check lại những gì họ nói.
Mà, vậy là họ cũng sẽ đi giới thiệu với du khách những nội dung như vậy thật luôn hả?
Một vài ngộ nhận, mình nghĩ là do thuộc về truyền miệng lâu đời nên mặc nhiên chấp nhận và làm sao cho nó đúng luôn chứ không kiểm chứng hoặc tự hỏi ngược lại. Có thể nói qua vài cái như:
- "Còn trẻ học nổi, lớn rồi học khó hơn". Thực tế là càng có tuổi học thêm cái gì đó càng dễ, vì lúc đó không phải ráng nhớ cái mới, mà là nạp thêm kiến thức dựa trên kinh nghiệm đã có. Ví dụ như giữa học chính quy và văn bằng 2 ngành luật, thì với một đứa 18 tuổi, quá nhiều thứ mới để nó hình dung, trong khi người có tuổi một chút thường có xu hướng đối chiếu những chuyện đã biết, đã gặp. Nói cái này, là vì mình gặp quá nhiều đứa, hồi trẻ học ngày đêm tới chết đi sống lại, xong tới tốt nghiệp, có công việc thì chỉ còn nói tới "phát triển quan hệ xã hội", "đầu tư",... cái nào cần bằng để hợp thức hóa thì mới lết đi học với cái kiểu uể oải.
- "Nhất nghệ tinh"/"Một nghề cho chín",... Này là truyền miệng từ thời văn hóa nông nghiệp. Thời đại này mà còn để hết trứng vào một giỏ kiểu này thì rủi ro quá lớn.
- "Đàn ông lý trí, phụ nữ cảm tính". Cái này gặp quá nhiều người luôn tin vào cái này, cả phía nam lẫn nữ, thậm chí còn lấy cái này ra để giải thích cho mấy cái lý thuyết cùn, kiểu như "phụ nữ không làm lãnh đạo tốt vì họ thiên về cảm xúc". Không một cơ sở lí thuyết tâm lý học nào, chỉ có niềm tin giúp nó tồn tại. Mình không chứng minh, nhưng thực tế mỗi ngày gặp thì các nam thanh niên cho tới trung, cao niên đều hết sức cảm tính tới độ ở thời điểm đó nghĩ gì đó làm luôn khỏi cần nghĩ tới hậu quả. Phần còn lại của các bạn nữ thì không dám lạm bàn.
- "Làm nghệ thuật thì phải tự do". Cái này đúng, nhưng là tự do trong tư tưởng, trong sáng tạo, chứ không phải cứ cái kiểu luộm thuộm, lộn xộn sao chép cho nó có vẻ nghệ nghệ. Không phải cứ nhuộm tóc, xỏ khuyên, vặn vẹo thì mới là làm nghệ thuật. Không thoát khỏi ràng buộc hình thức thì đừng nói gì tới free will. Tất nhiên cái này loại trừ mấy bạn thật sự thích cá tính chứ không phải sao chép cá tính cho nó cá tính.
- "Ổn định". Ổn định là cái khái niệm mơ hồ nhất nhưng nó thành tôn giáo nhiều tín đồ nhất. Vì sao? Nếu một người cuộc sống ổn định mà xã hội xung quanh phát triển thì người đứng yên có phải là người đi lùi không? Vậy có còn ổn định không? Còn nếu xã hội phát triển, người đó cũng phải update dần cho kịp phát triển, vậy cũng đâu thể gọi là ổn định? Nói thẳng là, thời đại này, cái gì gọi là công-việc-ổn-định mà cứ phải mù quáng.
- "Đọc nhiều chữ nhức đầu lắm"/"Lâu rồi không đọc sách giấy nữa"/"Thời này còn ai đọc báo giấy nữa". Liệt kê thôi. Số này bên Tumblr thì ít, chứ ra đường thì đầy đường.
Vài dòng viết nhanh, về mấy thứ old-fashioned thinking xung quanh gặp mỗi ngày. Có thể người khác đọc qua thấy không đúng, là vì cuộc sống xung quanh mỗi người mỗi khác. Còn mình mỗi ngày phải tiếp xúc với cả cái thế hệ cũ mèm và thế hệ đương thời. Chạy 2 hệ điều hành song song mới chịu nổi 2 luồng quan điểm mà cái nào cũng có vấn đề.
Mình không có thành kiến gì với mấy bạn trẻ, thậm chí nhiều lúc mình còn thấy mấy bạn trẻ đang tìm ra lối thoát cho con đường mòn của không biết bao nhiêu thế hệ mắc kẹt.
Cũng trông mong ở mấy bạn lắm.
Cho tới năm rồi =)) Tự nhiên mấy bạn hoá hành zombies, kéo dài tới tận bây giờ chỉ thấy lây lan chứ không biết chừng nào cái dịch bệnh này mới có thuốc điều trị.
Thứ Tư mất thẻ xe.
Thứ Sáu quên ipad ở trường.
Thứ Bảy thi phiên dịch không đem từ điển giấy.
Fine.