Ngày 5 - Xem một bộ phim TÌNH
P H I T H À N H V Ậ T N H I Ễ U
(If you are the one | 2009)
Đạo diễn: Phùng Tiểu Cương
Nhân vật chính: Cát Ưu x Thư Kỳ
"Nếu không đủ chân thành, xin đừng đến làm phiền"
Cốt truyện không có gì mới mẻ – hành trình của một gã cô đơn cần tìm vợ lúc luống tuổi và một cô gái xinh đẹp mang trong lòng một mối tình câm đi bên đời nhau – mà ta dễ bắt gặp trong bất kỳ đời sống xã hội nào.
Hai nửa nhìn rõ không thuộc về nhau, khớp sao cũng không phải là dành cho nhau. Và suốt cả bộ phim là hành trình của hai-kẻ-đang-đi, đi tìm hạnh phúc của mình.
Gã cô đơn Tần Phấn (Cát Ưu đóng) luống tuổi, dành thời gian nghiên cứu một sản-phẩm-công-nghệ và bán được một món hời, chỉ để lấy đó làm của để đi tìm vợ. Gã rao trên mạng một đoạn vừa chân thành chất phác, vừa khờ khạo buồn cười:
“Nếu muốn tìm anh chàng đẹp trai thì miễn bàn. Muốn tìm kẻ có đầy tiền thì đừng gặp. Miễn bàn với người có bằng Thạc sĩ. Nữ doanh nhân cũng xin miễn cho. Tiểu thương thì ngoại lệ.
Tránh để chúng ta khỏi thất vọng về nhau, nên tôi biên kỹ. Như Lưu Đức Hoa tài mạo song toàn thì không thể nào kết bạn với các cô rồi. Đương nhiên là tôi cũng không có tham vọng gì nhiều. Không cần cầu mong các cô giống hình trên các tờ tạp chí, nhìn một phát là hồn xiêu phách tán.
Tôi thích người có bề ngoài thời trang mà nội tâm bảo thủ.
Tâm hồn đều tốt như mọi người là được rồi. Nếu như có chút năng khiếu thì càng tốt. Không tham vọng quá nhiều. Tuổi tác đừng quá nhỏ. Biết xếp quần áo, biết ủi là sau khi giặt, xếp lại như vừa mới mua ở cửa hàng về.
Tôi nói yêu cầu cũng đã quá rõ ràng rồi, giờ tôi xin tự giới thiệu về tôi.
Tuổi tác cũng đã đến trung niên, sức khỏe vẫn tốt, có hút thuốc lá nhưng không nghiện rượu. Từng là du học sinh, sống ở nước ngoài mười mấy năm. Bây giờ từ nước ngoài trở về, thật lòng mà nói, tôi nên ổn định lại.
Sự nghiệp không có, cổ phiếu không có, học vị cũng không. Ba không. Nhân phẩm bình thường, không mấy thật thà, nhưng trời sinh nhát gan. Giết người mà không bị kết tội thì tôi cũng không thể ra tay được.
Chung quy mà nói, tôi thuộc loại có ích và không ăn hại xã hội. Người có thành ý thì xin gọi điện cho tôi, không thành ý xin đừng làm phiền."
Cô tiếp viên hàng không xinh đẹp Lương Tiếu Tiếu (Thư Kỳ đóng) sa vào mối tình lặng lẽ, làm chiếc bóng đơn côi bên một gia-đình-hạnh-phúc. Một cô gái mà Tần Phấn không dưới ba lần nhìn thẳng vào mắt cô và nói “Cô không xinh, mà đẹp như tiên nữ” lại đắm mình trong cái hạnh phúc bé mọn kia trong tuyệt vọng và men say. Tình cờ Tiếu Tiếu đọc được đoạn rao tìm vợ của Tần Phấn, thế là cả hai quyết định đến gặp nhau.
Đó là hai-kẻ-đang-đi-trên-hai-đường-thẳng-song-song.
Một kẻ mưu cầu hạnh phúc, một kẻ chấp nhận cái hạnh phúc ngoài rìa.
Có những đoạn thoại thật hay, và cũng chính là linh hồn của bộ phim:
- Khi chúng ta hẹn hò hay kết hôn, em sẽ làm tròn bổn phận của mình, một người bạn gái hay một người vợ. Nhưng cho phép lòng em có người khác. Em sẽ không làm gì cả. Chỉ muốn dành một chỗ trong lòng cho anh ấy. Sẽ có đôi lúc em mơ màng nhớ anh ấy, nhưng chỉ là thế thôi, không gì hơn. Em sẽ không gặp anh ấy nữa. Anh chấp nhận chứ?
- Người thì ở chỗ anh, nhưng lòng lại ở chỗ khác.
- Anh có thể từ chối, em biết như thế là bất công.
- Nếu lòng anh ở chỗ em, nhưng thi thoảng người ở chỗ khác thì sao?”
Nhân vật Lương Tiếu Tiếu làm mình nhớ lại bài thơ mình vừa dịch tối qua:
nhưng chẳng muốn thoát ra
chúng mình cùng lên đường
Không màng đường phía trước
anh chìm trong bóng chiều
Khi cô chấp nhận cái hạnh phúc thừa mứa của nhân vật do Phương Trung Tín thủ vai, yêu mình nhưng không đủ dũng cảm để đến với mình. Với cô, như vậy là đã đủ để cô đánh đổi tất cả, tuổi trẻ, tình cảm, sức khoẻ, niềm tin, hy vọng. Có một cảnh mình cảm động muốn khóc, chính là lúc Tiếu Tiếu nốc rượu hết ly này đến ly khác, rồi dùng hết sức mình đánh vào người gã tình nhân. Đó chỉ là một sự chống trả yếu ớt, một sự cự tuyệt không thành.
Trong phim có ba cảnh ba nhân vật khóc, một là cảnh khi cả hai lần đầu gặp nhau trong quán rượu, vừa uống rượu và phơi bày hết nỗi lòng sâu kín vì trước mặt là những người xa lạ, không gặp nhau lần nữa, một cảnh Tiếu Tiếu nằm trong lòng gã tình nhân khi cả hai ngồi trên chiếc thuyền trôi trên sông, vừa khóc vừa hỏi “Em chờ anh bao lâu nữa?”, một cảnh Ổ Tang – người bạn của Tần Phấn ở Hokkaido vừa lái xe vừa hát vừa rơi lệ. Nhưng cái cảnh buồn bã nhất, chính là cảnh ánh mắt tuyệt vọng của Tiếu Tiếu khi gieo mình xuống vực sâu, ánh mắt trơ cạn của Tần Phấn khi ngồi ở rìa vực nhìn xuống biển xanh sâu.
Nhân vật Tần Phấn làm mình nhớ lại bộ phim mang tên “Dịu dàng” cho chính đạo diễn Dustin Nguyễn thủ vai chính. Nhân vật người chồng luống tuổi làm đủ mọi cách từ dụ dỗ, gạ gẫm, ngọt ngào cho đến tăng tiến thành doạ dẫm, bạo hành, tổn thương, thù ghét với mục đích rốt cùng là để có được trái tim Linh - người vợ trẻ. Cô vợ trẻ là kiểu thích được chiều chuộng, ve vuốt, nhưng không thể khống chế, kiểm soát hay nắm giữ trong tay được. Họ là một dạng cá thể tự do, như cánh chim trên bầu trời, đuôi cá quẫy trong nước, sương mờ lảng bảng trên đỉnh núi. Nhìn thấy được, ngửi được, nhưng mãi mãi không thể nằm chạm đến được. Càng ra sức khống chế, kềm hãm thì sự chống trả, vẫy vùng, cự tuyệt càng mạnh mẽ. Thậm chí có thể dùng cách tuyệt vọng và cùng quẫn là tự hủy hoại bản thân mình để chống đối. Hình ảnh Linh dùng đầu kim nhọn mằn qua thịt da như khâu bức hình Đức Mẹ dang dở trên tay mà tỉnh rụi như không là một trong số đó. Tuyệt đối không rơi nước mắt, tuyệt đối không tỏ ra mình yếu hèn. Trong khi gã chồng già nua bất lực này không ngừng dùng hết thảy lý trí, tri thức, tư duy, tôn giáo, đạo đức, hiện kim… để kềm nén, thuần phục cô gái nhỏ bé mà bất trị này… Nhưng hết thảy đều thất bại.
Thậm chí cả trò chơi cuối cùng của cả hai, gã tưởng chừng mình đã là kẻ thắng cuộc về đến đích trước khi dịu dàng kềm hãm Linh, dịu dàng rót nước ngọt cho Linh, dịu dàng nói chuyện và dịu dàng ôm Linh. Tưởng chừng gã đã hân hoan đứng trên đỉnh cao chiến thắng, hạnh phúc chung đôi là chiến thắng đầy oai quyền của gã, thì Linh đã là người chấm dứt hết thảy. Phát súng bắn vào đầu gã và kết cục gieo mình tự vẫn của Linh đã hoàn toàn đảo ngược tình thế, gã chồng vĩnh viễn là kẻ bại trận, cho dù có thế nào đi chăng nữa, Linh vẫn bất bại.
Nếu như trong “Dịu dàng” là một kết thúc buồn, thì “Phi thành vật nhiễu” lại là một câu chuyện kể về hai-kẻ-đang-đi tìm hạnh phúc nhưng cái kết tươi sáng hơn. Khi cuối phim, Lương Tiếu Tiếu khi thoát thai trong đời sống mới, đã vỡ lẽ ra “Hạnh phúc là chiếc bóng, mình cứ mãi rượt đuổi kiếm tìm nhưng hoá ra nó lại nằm bên ta”. Trong đoạn giới thiệu phim “Dịu dàng” có một câu đề tựa: “Tình yêu thiếu sự bao dung, chân thành, hi sinh là một tình yêu chết”. Nên “Dịu dàng” đã để hai nhân vật mình chết đi trong sự thiếu thốn bao dung và chân thành, còn “Phi thành vật nhiễu” đã làm sống dậy một tình yêu trong chính sự bao dung và chân thành đó.
Nét phim nhiều cảnh đẹp, không ở Hàng Châu thì ở Hokkaido, không là núi rừng bao la bát ngát, thì bờ biển xanh sâu thăm thẳm. Nhạc phim hay, có đoạn có hai nghệ nhân hát Hồ Quảng ở trước cửa một tiệm trà thật thú vị.
Có cảnh đám tang nhưng tình cảnh trào phúng, có cảnh quỳ hàng giờ trước chân Cha xứ để xưng tội thật buồn cười, có cảnh trút sạch rượu để rơi một giọt lệ sót cùng trên gương mặt mỹ nhân, có cảnh bất lực đưa hai tay chà mải miết trên chiếc đầu trọc lóc, có những quãng phim quay góc rộng một chiếc xe hơi chạy băng băng giữa rừng cây, có những phân cảnh phim chỉ trọn đôi mắt một ánh nhìn một cái bàn tay nắm níu…