Đây có lẽ là mẩu chuyện cuối trong series “Life of Jane” mà em kể cho anh nghe gần đây.
Mm, cũng không hẳn là kể cho anh. Em viết có lẽ cho chính mình nhiều hơn. Mong anh vẫn hoan hỉ nghe em kể chuyện nhé.
Cũng thời gian này, năm ngoái, em đã dọn dẹp lại những thứ cũ kỹ. Những món quà, những lá thư, những nét chữ mà em đã giữ quá lâu. Nửa muốn vứt hết, nửa lòng chẳng nỡ. Giờ, trước mặt em là vương vãi những món đồ nhỏ, nào sách, son, dây ruy băng, thiệp,... nhiều lắm. Em đang sắp xếp lại. Dọn dẹp nhà, với em là một cách trị liệu. Kiểu như, ít ra em còn có thể sắp xếp được gọn ghẽ một thứ gì đó, giữ nó thật trật tự.
Anh biết không, em rất sợ những nét chữ viết tay. Chữ là cái khiến mình đau lòng nhiều nhất. Một lá thư đối với em như một cái chậu tưởng ký. Những con chữ sẽ thực sự cuốn hết tâm trí mình vào, từng hồi ức sẽ lần lượt quay về, nhấn chìm mình và khiến mình day dứt. Em đâm ra sợ nhận những chiếc thiệp. Năm ngoái, em đã vứt hết. :)
Em còn sợ những cuốn sách nữa. Nhưng mà, đừng hiểu nhầm, em thật ra là một đứa yêu thích sách. Hồi trước, nhà ngoại em có rất nhiều sách cũ. Ông ngoại dán dòng chữ “Sách cũ - Giá trị không cũ” lên một trong những cái giá sách ấy. Lúc đó em không hiểu gì đâu. Vậy mà vẫn thích đọc những quyển tuyển tập Nam Cao, Tô Hoài, Maksim Gorky, V.Sucsin, những quyển truyện ngắn sách hồng, sách xanh… giấy vàng, mốc mốc. Em nhớ ông ngoại thường tìm sách hay cho em, trước khi đưa sách, ông thường đập đập cho bớt bụi và cho mấy con mọt bò ra, mùi sách cũ xộc lên ngai ngái. Em leo tót lên võng hoặc bò lăn ra thềm nhà đọc sách. Mệt thì ngửa mặt lên trời ngắm nắng qua tán cây lấp lánh, hoặc ngắm con chim nào đó đang cần mẫn xây tổ. À chắc anh chưa biết, nhà ngoại em ngày trước trồng rất nhiều cây. Cả một vườn xanh luôn ấy. Cây ăn trái cũng nhiều, xoài, dừa, mận, vú sữa, đào tiên, thanh long, khế,... có hai cái hồ sen nữa. Chim chóc bay về làm tổ khá nhiều. Với con nít thì đó là cả một thế giới thần tiên. Rồi, sau khi ông ngoại mất, tụi nhỏ sau này chẳng mấy ai đọc sách nữa, em cũng đi học xa, mọi người đều bận rộn nên sách cũ chẳng còn ai bảo tồn. Cứ thế tụi mối mọt, chuột bọ thi nhau gặm nát hết sách. Từ đó em có một nỗi ám ảnh là sau khi mình chết, những quyển sách mà mình từng rất trân quý sẽ chẳng có ai giữ gìn. Nó không gì hơn là những món đồ cũ vô tri vô giác trong mắt người khác. Em cũng ngại đọc sách, ngại mua sách. Thế mà giờ trên bàn vẫn có một chồng sách em đã tha về mà vẫn chưa đọc. :)
Dường như em đã dành quá nhiều thời gian để sợ. Sợ hãi níu giữ em khỏi những ước mơ trong đời, khiến em xa rời con người thật của mình và ghét bỏ bản thân. Sợ hãi biến em từ một người biết yêu thương, trở nên quá giận dữ, đa nghi và hằn học.
Thời gian qua em đã học được nhiều và trưởng thành nhiều hơn. Chắc chắn sẽ yêu thương người đến sau bằng tất cả những gì đã trải qua, chân thành và hiểu biết. Em đọc ở đâu đó và rất thích suy nghĩ này:”Tình yêu không gì hơn là một chuỗi dịu dàng. Nếu hôm nào thức dậy thấy sự thô lỗ, ồn ã, cay nghiệt bỗng tồn tại giữa hai người. Hãy quan sát, tình yêu đang chạy trốn khỏi tim mình. Giữ tình yêu là giữ cho không khí bao bọc cả hai được dịu dàng, ngọt ngào, trong trẻo như ánh sáng, như nước, như lá cây”. Và em sẽ sống đúng như thế đấy. Dịu dàng cũng là một dạng mạnh mẽ mà đúng không anh?
Năm nay, em sẽ thôi sợ hãi. Có lẽ em đúng là đứa nhiều lo lắng và hay sợ hãi như vậy đấy. Nhưng mà em sẽ chấp nhận tính cách này và chung sống thuận hòa với nó. Khi nào mệt, sẽ cho mình nghỉ ngơi. Khi nào buồn, sẽ cho mình khóc. Trân trọng những gì mình có, yêu thương mình và mọi người nhiều hơn.
Em cũng chúc anh thật bình yên và hạnh phúc anh nhé.