12.08.2017
Today, Romano saw somebody only eat a banana and french fries for a meal. They must be strong.
seen from United Kingdom
seen from United States
seen from Italy
seen from Belarus
seen from United Kingdom

seen from United States
seen from United States
seen from United States

seen from Italy
seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from Yemen
seen from Türkiye

seen from Russia

seen from Australia

seen from Australia
seen from Türkiye

seen from United Kingdom
seen from United States
12.08.2017
Today, Romano saw somebody only eat a banana and french fries for a meal. They must be strong.
x
Maluma | Instagram Stories 12.08.2017
Yêu....
Đã một chớp nhoáng nào đó bạn đặt ra câu hỏi “ Duyên phận là có thật ?” Tôi cũng đã từng đặt ra câu hỏi như vậy. Nhưng tôi không huyễn hoặc nó theo một cách nào đó quá phức tạp, không áp đặt. Bởi có lẽ, ngoài duyên phận ra, cả hai người ở bên nhau còn là sự cố gắng và chia đôi cái tôi.
2,5 năm gắn bó, trong đó 8 tháng chia tay, rồi lại quay lại. Nói không tin vào chữ “duyên” có lẽ không đúng. Ngày chia tay, anh nhắn với tôi rằng anh vẫn mong một ngày nào đó, có thể về bên nhau nhưng không phải là lúc này. Sau chia tay, sự nghiệp anh thăng tiến hẳn, anh vùi đầu cày cuốc. Không phải tôi hãm anh, mà bởi vì yêu tôi anh dành thời gian cho tôi nhiều quá, lúc anh bắt đầu sự nghiệp, anh sợ không có thời gian chăm sóc, tôi thì lại không quen với việc thay đổi của anh. Vậy là cả 2 quyết định dừng lại.
Anh thành phố, đẹp trai, công việc sáng ngời, nhiều con gái theo đuổi, gia đình nề nếp gia phong. Tôi gái quê, ngoại hình mờ nhạt, gia đình nhiều sóng gió, mọi thứ đối với tôi từ bé mà nói, rất khó khăn và thời điểm hiện tại này đây cũng vậy.
Những ngày tháng này, tôi trốn Cát Bà công tác, tìm cho mình một cuộc sống mới, 1 cơ hội mới, và thật ra có lẽ trốn tránh nhiều thứ. Thế nhưng trốn cũng không được. Nhớ anh, nhớ nhà, nhớ bạn bè. Cuộc sống mỗi lúc bộn bề hơn khi bố đã rơi vào giai đoạn cuối, và em gái chớm học đại học.
Anh bỏ bộn bề Hà Nội lại để ra Cát Bà thăm tôi. Và đó là đêm có lẽ tôi sẽ nhớ mãi. Anh đã khóc vì thương tôi quá nhiều, nấc lên và tôi cũng khóc theo. Người đàn ông cười cùng bạn chưa chắc đã là người đàn ông yêu bạn thật sự, nhưng người đàn ông khóc vì bạn thì tôi tin rằng đó là thật. 2,5 năm yêu lần đầu tiên chứng kiến người mình yêu khóc vì thương mình. Đốt điếu thuốc, một cái ôm ghì chặt, một nụ hôn đầy nước mắt.
Tình yêu của chúng tôi đi qua nhiều sóng gió lắm, và thời điểm hiện tại chỉ cần anh thương tôi như những gì tôi cảm nhận được là đủ. Tình yêu, bình dị và dịu êm, mọi sóng gió sẽ hóa hiền hòa.
Hà nội lại đón anh, và Cát Bà nhớ anh thật nhiều
Hayal
Gece hayal etmek gündüz gerçeğe dönüşmesi elhamdülillah rabbim.
Biosphere implosion and the power structure push toward global conflict, these themes will continue to be the greatest and most immediate existential challenges we collectively face. Though the majority of first world societies are still desperately clinging to their programmed denial of reality, does this mean the effort to wake the masses should be abandoned? Giving up in the fight for the greater good is never an option. Constantly improving our efforts to efficiently and effectively pass on credible data to others is the only way forward. Keeping a consistent and factually verifiable message when communicating dire truths to those around us is essential, credibility is key. What can each of us do to help turn the tide at this late hour? Though the battle to awaken populations to all that is unfolding can often seem futile, we must remember that rapidly changing circumstances will soon make mass denial impossible to maintain. The seeds of credible data we collectively sow will soon enough find fertile ground, let's make every day count. Dane Wigington