"Mẹ đã nuôi nấng các con bằng bàn tay thô ráp ấy. Đôi bàn ta sần sùi như giấy nhám năm nào cũng trồng nên đủ loại cây trái mà chẳng hề ngơi nghỉ, nấu những bữa cơm tươm tất mỗi ngày, dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ từ trong ra ngoài. Và trên tất cả, mẹ còn dùng bàn tay ấy ôm ấp, vỗ về những đứa con mỗi khi chúng thấy mỏi mệt bởi cuộc đời. Đối với tôi, đôi bàn tay thô ráp của mẹ là thứ quý giá nhất trên đời này." (Jang Hae-Joo, Mong mẹ hãy yêu chính mình - Phan Ngân Hà dịch)
📍https://pin.it/6zpxYk4










