"Mạng mẽo ở một số nơi là 1 thứ xa xỉ. Hoặc chả là gì vì người ta chả cần nó.' Con lợn mèo này ở xưởng anh Hán. Ngẫm nghĩ tên cho nó... có lẽ gọi là Leo Cheo (có khả năng leo trèo và di chuyển ở các địa hình cheo veo bồng bềnh rất giỏi). Khoảnh khắc nó đu bám ở rặng cành bụi cây lổn nhổn ngay trên mặt ao, mình ngồi ở cái chõng bên cạnh, đã kêu gào lên như 1 con nusi vì sợ nó bị rớt. Dĩ nhiên Leo Cheo mất dậy càng không ngừng đi ra xa hơn, gần mặt nước hơn (Sownoccho ngồi gần đó phán là 'nó ngửi thấy mùi cá, cá thừa vừa vứt dưới đó' ). Và mình thì chỉ biết nhăn nhó lắng lo dõi theo nó, miệng liên tục kêu meow meow gọi nó vào. Trong 1 khoảnh khắc liên tưởng, tự nhiên mình thấy Leo Cheo rất giống mình. Vì dạo gần đây tự nhiên cả bố cũng "hay gọi". Thật... việc bố gọi điện cho mình hiếm hoi như nhật thực toàn phần ấy. Nên khi có cả bố vào cuộc, mình biết là bố mẹ đã gióng tín hiệu cho 1 cuộc nói chuyện "tử tế và nghiêm túc" nào đó. Và mình thì vẫn mải đi trên cành cây sát mặt nước như con Leo Cheo đang đi theo mùi cá kia. Bất giác mình nghĩ: ... có lẽ nào bố mẹ cũng đang nhăn nhó và lắng lo, như cách mình kêu gào sợ con mòe kia rơi xuống nước? "Người ta thường phản ứng càng mạnh, đối với thứ người ta yêu thương càng nhiều" ... nghĩ đến đây mình tự nhiên thấy nóng hết hai hốc mắt. Nhưng mình biết là mình vẫn không thể ngừng đi tìm mùi cá được...và dĩ nhiên chấp nhận cả chuyện rớt xuống ao. (Chuyện sau đó là nổi hay chìm, thì chưa nghĩ tới). Dẫu sao thì, mình tin yêu thương nào cũng sẽ chạm tới nhau thôi, chừng nào còn kiên trì nỗ lực. Leo Cheo ngủ ngon. Trong Veo ngủ ngon... #ruralvietnam #catinvietnam #vietnamcat #vitamincat #thecatLeoCheo #Iamthehangedman... https://www.instagram.com/p/B8398SaFIC1/?igshid=7lodbk7y6q4c











