Tiếng chuông điện cứng ngắt vang lên một cách đột ngột, hoàn hảo cắt đứt những lời nói vô vị của người giáo viên huyên thuyên không ngừng trên bục giảng. Âm thanh đế giày sột soạt nện trên nền gạch cùng những tiếng reo hò gọi nhau í ới tỏa ra từ khắp các lớp học vốn vẫn luôn trong trạng thái lặng thinh. Chiếc balo bục chỉ bị giặt đến bạc màu treo vắt vẻo trên chiếc ghế cuối lớp bị giật lấy một cách thô bạo, sách vở cùng đồ đạt đựng bên trong đồng loạt rơi ra khỏi cặp, vương vãi khắp nơi trên nền gạch.
Giọng điệu cợt nhả không nhanh không chậm đều đều truyền đến bên tai.
"Chậc, để xem hôm nay bạn học Kim mang gì đến trường nào."
Mũi giày bata đắt tiền đem những thứ nằm bên dưới hất sang hai bên, với mục đích sẽ moi móc ra được thứ hay ho nào đó để tiếp tục pha trò. Ánh nhìn đắc ý, trào phúng trên gương mặt hả hê nhanh chóng biến mất sau khi nhận ra rằng bản thân chẳng tìm được thứ gì hay ho.
"Đã nghe đến chuyện gia cảnh bạn học Kim khó khăn, nhưng không ngờ tới nó thật sự khó khăn đến như vậy. Chúng mày nhìn xem, cái balo rách rưới này, còn mấy thứ giấy lộn này nữa. Chậc, theo tao nghĩ nên quăng hết chúng vào sọt rác là vừa, nát bươm thế này làm gì xài được nữa." Câu nói chưa dứt, mũi giày bata liền sút văng chiếc balo cũ rách vào thẳng góc tường.
Chủ nhân của chiếc balo ấy, từ đầu đến cuối vẫn không nói nửa lời. Tầm nhìn vốn không đặt trên những tên hề đang diễn trò trước mắt, đôi đồng tử nâu đậm sớm đã không trông rõ tiêu cự, hệt như người mất hồn vô định nhìn vào khoảng không trước mặt. Đối với người chỉ còn sót lại nơi tâm tưởng nửa mảnh hồn lay lắt, những lời nói đó chỉ là tiếng gió vô tình thổi qua tai. Cổ áo bỗng nhiên bị nắm lấy, bàn tay của kẻ đối diện đột ngột bóp chặt lấy quai hàm kéo nó lên cao, buộc đôi đồng tử vô hồn kia phải nhìn thẳng về phía mình.
“Chậc, gương mặt này nhìn kỹ trông cũng được ấy nhỉ. Đáng tiếc gương mặt xinh đẹp này lại thuộc về một thằng đực rựa, nếu là con gái có lẽ tao sẽ suy nghĩ lại.” Như chợt nhớ ra điều gì đó rất thú vị, cúi người kề sát vào tai của đối phương, giọng điệu bởn cợt mang theo từng câu từ ghê tởm chậm rãi rót dần vào màn nhĩ. “Mày biết gì không, vì đó là mày nên tao rất có hứng thú. Tao cũng muốn được như thằng họ Jung, muốn được tận mắt nhìn thấy biểu cảm của mày khi nằm dưới thân đàn ông như thế nào.”
Cả người đập mạnh xuống nền gạch, hai cổ tay nhanh chóng được giữ chặt trên đỉnh đầu. Hàng cúc áo trên chiếc sơ mi trắng tinh đang mặc bị giật phăng đi để lộ bên dưới là nước da tái nhợt cùng lồng ngực gầy gò phập phồng lên xuống. Cho đến khi âm thanh của kim loại va chạm với mặt đất, phát ra từ chiếc thắt lưng bị quẳng vào góc tường, cảm giác nhộn nhạo xuất phát từ một điểm nhỏ nhất nay lại bắt đầu cuộn trào mãnh liệt bên trong dạ dày. Từng cái động chạm trên da thịt đến từ bàn tay dơ bẩn kia đều khiến bản thân cảm thấy kinh tởm, hệt như có hàng ngàn hàng vạn côn trùng sâu bọ ngọ nguậy trên người.
Kẻ đang say sưa thưởng thức thú vui mới bất ngờ ăn trọn một cú đạp vào ngực, bàng hoàng ngã ngồi ra sau và khi nhận ra cục diện hiện tại như thế nào, chỉ có thể tức tối gào rú, quát nạt lũ đồng bọn đuổi theo bóng dáng vừa khuất dạng.
Cảm giác nhộn nhạo khó chịu đến từ dạ dày khiến Kim Taehyung không còn đủ sức để chạy, chút sức lực cỏn con còn sót lại trên đôi chân nhanh chóng biến mất, cả người lung lay như sắp đổ nhưng vẫn cố gắng lê từng bước chân đến nhà vệ sinh nằm ở góc khuất dãy hàng lang.
Tiếng nôn khan vang vọng khắp nhà vệ sinh không bóng người, Taehyung gồng mình người đem tất cả những gì nằm trong dạ dày nôn hết một lượt, cho đến khi cổ họng trở nên đau rát mang theo những tia máu nhỏ trộn lẫn với dịch nhờn trào ra ngoài, cậu mới yếu ớt đổ gục xuống sàn. Thế nhưng chưa được bao lâu, từng cơ co giật lại tìm đến với khối thân thể gầy guộc kia. Cả người rung lên bần bật, tay chân dường như không còn là của mình, hai mắt trở nên nhòe nhoẹt chẳng trông rõ được gì và đến việc đơn giản là hít thở Taehyung cũng không thể nào làm được.
“Cứ như vậy mà chết đi thì tốt biết mấy.”
Đó là suy nghĩ cuối cùng của cậu trước khi hoàn toàn chìm vào vô thức.
“Taehyung! Taehyung!! Gắng gượng một chút, anh mang em đến bệnh viện.”
Giọng nói này sao lại quen thuộc đến thế, cả vòng tay đang lấy mình nữa, thật quá đỗi quen thuộc… Quen thuộc đến mức khiến bản thân không khỏi hoài niệm, không khỏi khiến bản thân muốn giữ chặt chẳng buôn tay.
“Jung… Jung Hoseok… Anh đừng… đi...”
Âm thanh nức nở khe khẽ vang lên, đôi tay run rẩy bất chấp từng cơn co giật mà ra sức ôm chặt kẻ đang giữ lấy mình. Sợ rằng nếu bản thân buông tay, người nọ lại tiếp tục biến mất vĩnh viễn không bao giờ xuất hiện thêm lần nào nữa.
Vòng tay đang giữ lấy Taehyung bỗng chốc cứng đờ nhưng rất nhanh liền thả lỏng. Bàn tay to lớn với những vết chai sạn chậm chầm vỗ về lên tấm lưng mảnh khảnh không ngừng run rẩy trong lòng mình. Chất giọng trầm khàn khô khốc cất lên, vụng về nói ra từng câu an ủi không liền mạch.
“ Tae ngoan… Anh… Anh ở đây, không đi đâu nữa.”














