everyday i go to work anxious

seen from Malaysia

seen from United States
seen from Russia

seen from United States
seen from Germany
seen from China

seen from United Kingdom

seen from Malaysia

seen from Malaysia

seen from Australia
seen from South Korea
seen from India

seen from Switzerland
seen from United States
seen from Vietnam
seen from China
seen from South Korea
seen from Taiwan

seen from United Kingdom
seen from Malaysia
everyday i go to work anxious
rant từ hqua trong note
Bỗng dưng tỉnh dậy, ngồi link dev log và nghía chat một lúc thôi mà thấy tệ lậu vãi cứt. Đéo biết sao lại buồn thế. Không biết phải hiểu là buồn từ đâu, trong khi cái chat đấy còn có vẻ là về điều t cũng sẽ vui khi được biết và nói về. Tự dưng chẳng nói gì được. Tự dưng cảm thấy mình đứng ngoài lề. Có phải chăng mọi người đều thấy thế? Phải chăng t chẳng thuộc về những hội nhóm từng xem t như bạn bè thật, hay là t chỉ nghĩ quá nhiều khi tự dưng bị im lặng như thế thôi?
Nói chung là buồn. Đéo hiểu sao buồn nhưng vẫn tự dưng buồn muốn khóc, như kiểu thực ra t vốn có cái gì đó để buồn trong khi rõ ràng chẳng có căn cứ gì để làm thế. Xong rồi ban đầu t còn nghĩ, hah, đi mua tí bánh uống tí trà sữa là được ngay. Xong lại nhớ, ah, tiền. Rồi thì lại thấy ừ dù có đi thì có lẽ khi về t sẽ lại cắn rứt tí ti vì cái lý do đấy, trong khi t có thể làm cái gì đấy ở nhà để thấy đỡ hơn. Kiểu không thể consume mà lấp vào nỗi buồn mãi ấy. T không có đủ tiền làm thế.
Nói ra thì thấy đỡ chút. Nhưng thấy vẫn hơi kinh. Tại tự nhiên không nói được cái đâm ra buồn. Tại sao t phải quái dị v chứ, càng lúc càng lòi đâu ra vấn đề, hoặc t vốn đã có vấn đề từ trước và... đến lúc thì nó trồi lên thôi. Cũng chẳng phải lần đầu t bị im như thế. Ngoài đời t cũng bị. Cố gắng nói trong mấy lúc đó siêu khó. T biết nó là cái gì but like. Maybe it isnt talked about enough, trong vòng bạn bè của t, thế là t chẳng biết người khác đón nhận nó như nào. Chắc thế. Dù t luôn bảo t luôn cố hoàn toàn chấp nhận người khác thì t chẳng biết người khác với mình thì như nào.
T nghĩ overall cũng có lẽ vì t đắm chìm trong quá khứ hơi hơi nhiều hoặc trong những thứ t xem trọng nhiều nên người khác dễ thấy. Kì cục. Không bắt kịp. Kiểu vậy. Xong cả t lẫn cả người khác đều thấy khó chịu - không hẳn, là khó xử - trong cái tình trạng người thì thích người thì không quan tâm nhiều đấy. Có lẽ vì t gặp trường hợp đấy nhiều nên t thấy nó siêu kinh khủng, từ phía t, vì nó cũng phần nào phớt lờ đi hành động và mong muốn của t lúc đấy. Nhưng t cũng hiểu phía ngược lại. Sigh. At this point chỉ cần hỏi lại từ đầu hay gì đó là biết quan tâm lắm rồi.
I honestly feel like everyone i ever loved will drift away from me. Chỉ vì t quá thích gì đấy mà cả hai cùng làm hoặc biết hoặc nhắc tới. Còn họ thì không. So like either hide myself, hoặc t sẽ mất họ. Dù... phải chăng mọi thứ không nên như thế? Lẽ ra mọi thứ không nên thế. Có lẽ vậy. Nếu là với người khác là t đã nói được vậy rồi.
hơi mệt nên muốn lock out một chút trước khi lock in. which defeats my purpose of the day nhưng mà... tạm tạm v đi... i need to get this out
bàn tí về sexuality (của t) và did. nên có nói tí tí nsfw, because, yknow.
i dont know what else to say. rant. youve been warned
crawling up onto this blog to do this whole essay rant thing again because i miss you dearly, i still miss you even when i said it again and again pretending that you can still read my posts and comments and pretending that i was talking directly to you. its pathetic, yet somehow its not enough. i need closure, for myself only, as i want to escape that feeling, because i dont deserve to feel it. i dont think i deserve to miss you or even love you in anyway. either in time or too late
going here to rant just because i know even when you were still alive you wouldnt be able to read this. i dont recall you had a tumblr, and i dont think i would let you read a longass english post because i know youll be more comfortable with vietnamese. im just saying things pretending im talking to you while also pretend that im not actually talking to you. so like. i am here to talk to myself. about you
i dissociate a lot yknow. i stop myself from feeling to catch up with work. i think a part of it helps with my mindset that i respect your death and the only one who is supposed to have any say in it is you. i refrained myself from feeling any actual emotion of grief because i feel like if thats not what you want, i shouldnt feel it at all. but i still miss you, i still get sad, i still cry whenever i talk it out. its tiring. but i really cant hold it all in
i need sleep, its alr 4:29 am
i love you. im saying that to myself, as an unchangable truth. if you are listening i wouldnt say that to you. if you were still here of course i wouldnt say that to you. its just that at least i found a word enough to call whatever i feel about you, or that... im not very sane with all this feeling and trying not to feel things going on.
i think ill sleep for now
changed the tag for rants on this blog now if u dont wanna see the rant posts u can hide the "leminhranting" tag. funny how that makes my name sounds like its Lê Minh but no my actual first name is Thi. anyway. rant tiếng Việt
Mệt quá chắc tắm ra chỉnh bài này rồi rant thêm. Giờ t chỉ nghĩ là t mệt vl và t đ muốn sống trong gia đình này với mẹ t là mẹ t ntn nữa. Đúng kiểu ko quan tâm xong giả vờ quan tâm hoặc có quan tâm nhưng theo cách t k thể nào hiểu được. Kiểu toàn accuse thay vì thật sự tỏ ra quan tâm ấy. Rất khó chịu
Edit ko muốn rant thêm nữa nhưng t vẫn nghĩ nhiều khi mẹ t cứ bị gì là đổ lên t như một kiểu thùng rác cảm xúc ấy. Its so unhealthy
semi rant tiếng việt
kiểu fb update policy xong t cáu k muốn up gì lên fb nữa, t muốn up lên tumblr. nhưng tính t mỗi lần chuyển hoặc thêm platform đăng bài thì t sẽ có xu hướng muốn reup tất cả hoặc gần như tất cả đồ đạc t quý trên platform cũ lên. xong vấn đề là t làm rất nhiều thứ up rất nhiều thứ. đm t reup lên pixiv chỉ mới mấy cái như truyện tranh nhỏ nhỏ và không nói gì thêm mà đã thấy 35 bài cmnr. up mấy thứ khác có khi nó còn nhiều hơn...
t ghét vụ đổi chính sách này vcl nhưng k phải chỉ theo kiểu như mn ghét vì nó vơ vét data feed cho ai. t ghét vụ này là vì thái độ của nó mất dạy vcl. làm ơn. đéo phải ai cũng biết nên điền gì trong form đâu m thù ghét người dùng của m vừa thôi. mà t nghe mấy cái form đấy người điền được người thì không nên uh. đéo biết nên nói sao! ghét vl đ muốn up đồ trên đó nữa
nhưng mà ừ thôi mỗi lúc chuyển nhà sẽ luôn có một giai đoạn khó khăn nho nhỏ lúc đầu. vượt qua đc thì ở đó đc ổn thoả hơn, ig. mặt sáng là t đã up truyện tranh và tranh nghiêm túc lên đây sẵn rồi (k phải blog này. blog oc ấy) nên t chỉ còn cần phải up shitpost và truyện bé tí mà t gọi là truyện tranh mini lên thôi TT cũng phải lưu những thứ t nói ở đó nữa vì yes i do yap A Lot
i couldnt stop crying today
: (
literally just had some hours where i felt good and then i came back to crying again
rant th ko có gì. lần này up bài tiếng việt tí. bat ngo chua. thực ra là vì k muốn nói ở fb lắm. hm
hôm nay t thức dậy và ngay lập tức thấy tệ. nhưng kiểu cái tệ ngấm dần dần, dù t k hiểu tại sao mình phải thấy tệ nữa. nghĩ lại thì sáng nay có nhiều thứ khá tuyệt diễn ra với t, kiểu như, đồ t ăn ngon, t đc tặng ly kem, gì đó gì đó, hôm nay không phải ngày t phải đi học tức là đi ra đường, etc. song t vẫn thấy tệ, đến mức mở mắt dậy, gõ được vài chữ kể lore oc xong t chỉ muốn nhắm mắt ngủ tiếp, ngủ rồi tỉnh dậy thì t lại muốn ngủ thêm lần nữa. rất khó chịu. chẳng biết bị cái gì.
t có nằm mơ vào tối qua. t nghĩ đó là nguyên nhân. cách đây chừng nửa đến một năm trước, ok, to be fair t nghĩ cũng đúng chừng một năm, t cũng bị ntn, cũng mơ tồi tệ. khác cái là t toàn mơ mấy giấc mơ kiểu bị người khác xâm hại etc. lần này thì t mơ thấy t đi học lại, nhưng học lại từ cấp 3. nhưng k ai biết t lớn tuổi hơn cả lớp cả. và cả hai trường hợp này bao giờ t nhớ giấc mơ xong t cũng khóc, lần đ nào cũng thế. thật khó chịu. mấy giấc mơ xâm hại bỏ sang bên vì cái tệ nó hiển nhiên, nhưng giấc mơ mới này vẫn tệ với t vì t thấy có những thứ t thích ở trong đó, những thứ đáng ra có thể từng xảy ra với t, nhưng k xảy ra, nhưng (trong mơ) xảy ra quá trễ. hình như t cũng từng mơ tương tự như vậy, nhưng mà là trong một giấc mơ t có một người mẹ yêu thương t, theo cách t hiểu được.
mệt thật đấy. có lẽ t cần đi tắm hay gì đó đại loại thế. như thông lệ tháng này thì t có thể vẽ nhưng t đang không muốn vẽ nên t sẽ up tranh lên pixiv. ok xem như to do list của t, đi tắm gội đầu nhanh rồi up tranh. nhiều khi t không tắm dễ nghĩ quẩn.
nhắc đến nghĩ quẩn, t lại hay nghĩ đến việc nhiều người thân thiết với t đôi khi đối xử với t theo kiểu như đang xem thường và thương hại, nhưng họ không biết điều đó, họ không nghĩ điều đó sai, họ không biết t bị tổn thương với điều đó, và đến lúc t phát tiết lên được thì baoh họ cũng sẽ kiểu, muốn tốt cho b thôi. mệt thật. chuyện này không nhắc thì hơn.