• • • • • • • • • • #photoshoot #recopilation #selfies #me #blonde #whiteman #relax #nostalgic #oldpic #missingthepast #lifestyle #selflove #lovephotography #tiktok #tbt https://www.instagram.com/reel/CW0zvSppEQ8/?utm_medium=tumblr
seen from United States
seen from China
seen from South Korea
seen from South Korea

seen from Spain
seen from South Korea
seen from Sweden
seen from China

seen from United States
seen from United States

seen from Singapore

seen from United States

seen from Malaysia

seen from Malaysia

seen from United States

seen from United Kingdom
seen from Italy

seen from United States
seen from United States

seen from Australia
• • • • • • • • • • #photoshoot #recopilation #selfies #me #blonde #whiteman #relax #nostalgic #oldpic #missingthepast #lifestyle #selflove #lovephotography #tiktok #tbt https://www.instagram.com/reel/CW0zvSppEQ8/?utm_medium=tumblr
i think i was born to mourn everyone and everything
Missing something that is gone forever and can never be the same again breaks your heart. You look back at how it was and desperately wish that it didn’t develop that way, but there’s nothing you can do. You know you have to accept it, but deep inside yourself, you just can not do that.
Someday not really good...
Each person actually face many problems in the lifetime, but we have no choice. Keep going or stop.... it’s really hard to decide...
Cũng gần hai năm rồi, kể từ ngày ấy, tôi chưa một lần nào đặt nặng chuyện tình cảm trên vai. Rốt cuộc thì nhìn lại quá khứ trong suốt quãng thời gian vừa qua cũng chỉ là lao mình vào học tập, luyện tập và làm việc. Đâu đó đã chẳng còn thấy bản thân mình nghĩ đến chuyện yêu đương. Bạn bè tôi vẫn hay to nhỏ bên tai rằng “tình yêu là gia vị của cuộc sống, nó làm cho cuộc sống của mỗi chúng ra trở nên tốt đẹp hơn”, mặc dù vậy, định nghĩa yêu trong tôi cũng đã bị bụi phủ kín mặt vì có lẽ, bản thân đã chẳng còn muốn ôm ấp, nâng niu và ngắm nghía chúng như xưa kia nữa rồi.
Một ngày trời âm u như thế này, thực sự rất thích hợp cho những kẻ nào đó lười biếng đặt mình trên chiếc ghế sofa nhâm nhi vài thứ đồ ăn nhiều calories và đọc những quyển tản văn mang một bụng triết lý chủ quan về tình yêu và cuộc sống. Thế nhưng đâu đó ngoài kia vẫn có những người đang tất bật vì đại dịch thế giới này. Mẹ tôi làm ngành y và bà vẫn hay nói rằng “chúng tôi đi làm vì bạn, bạn ở nhà vì chúng tôi”. Tự bao giờ nó trở thành câu nói cửa miệng của mẹ tôi. Bằng cách này hay cách khác, bà vẫn dạy tôi những điều về cuộc sống này, rằng những đứa trẻ đã vượt qua cơn ác mộng mang tên “tự kỷ” thì hãy sống sao để bù đắp được quãng thời gian trước đây. Hãy sống hiên ngang và mạnh mẽ. Bà vẫn luôn nhắc nhở tôi rằng dù có đem lòng yêu mến một ai, hãy vẫn là chính mình, hãy sống như những ngày con vẫn còn cô đơn. Và cho đến hôm nay, đột nhiên cảm giác bị hình bóng ai đó quấy rầy thật mệt mỏi.
Tôi cũng từng nghĩ sẽ yêu thương một ai đó. Cũng hẹn hò xem phim và ăn uống. Nhưng thực chất, chính bản thân mình cũng chưa xác định được liệu mình có thật sự muốn yêu. Có ai đã rơi vào tình trạng này chưa? Hoàn cảnh của một kẻ không xác định được lòng mình là như thế nào? Không biết thế nào là đã thích hay yêu thương một ai đó? Thật đáng thương có phải không?
I often think - Maybe I over romanticise you or us - then I see your smile, or hear your laugh .
JCG
Gün tbt günüymüş 😆 #tbt #throwbackthursday #missingthepast #✌
The past is the past but when you see some one change from being a beautiful kind hearted wonderful person that you once loved, To some one that doesn’t see any other side then her own and her ‘boyfriend” and is just the complete opposite of what you remembered her as :( I want a time machine now :/
Yesterday's Lace
Oh how I ache for it
In the hollows of my bones
and deep in the black of my eyes.
I yearn for what is gone.
My hands reach out to grasp it,
but with empty palms and fading prospect
I let my fingernails dig deep into my skin.
I cannot hold onto it.
Memories fade rapidly,
children’s chalk art in the rain.
The colors aren’t as crisp,
faces become blurry and distant.
It’s easier this way,
but how it hurts to move on.
There is something ghostly about it all,
almost seeing things I know cannot be.
Flickering moments glowing dimly
in the chambers of my heart and mind.
I am haunted by the elapsed existence
of what use to be.
But I will not let it take me.
Memory will not be the end of me.
I sort through every instant,
keeping only the lovely and noble,
demanding the dim and daunting away.
With clear eyes and strong bones,
I embellish tomorrow
with yesterday’s lace.