Nghĩ năm mới phải nỗ lực lắm đó... Nâng cao năng lực, tăng sức chịu đựng. Quan trọng nhất là phải mạnh mẽ không được hiền. Dạo này có đọc 1 câu tiếng anh thế này: "Do one little brave thing, then another, then another, then another..." Thực ra mình trước nay sợ nhất chính là hai chữ "Từ bỏ". Bởi vì từ bỏ với mình thật sự rất dễ, chỉ cần buông một tiếng, bước thêm một bước, không quay đầu lại, bứt rứt một khoảng thời gian sau đó là hết. Cũng bởi vì chỉ cần một chút khó khăn, vài lời nặng nhọc là người ta có hàng tá nảy sinh muốn từ bỏ. Dạo này mình bắt đầu chai lì cảm xúc, không bởi vì bản thân mạnh mẽ, mà bởi vì biết cũng không giải quyết được gì. Làm gì có chuyện mình không để ý mọi thứ xung quanh, cảm xúc người khác chứ. Mình là bởi vì bản thân không thể tiếp tục gánh nữa nên buông đó. Một đứa sống trước đó luôn bị đặt nặng tình cảm như mình, riết rồi vì vài thứ, vài người giả dối mà nhìn chính bản thân mình cứ như người ngoài cuộc nhìn vào: ở vòng ngoài, im lặng hơn rồi lằng bà nhằng nhiều thứ. Có lúc cảm thấy bỗng dưng có ai đó đến làm thân, nói chuyện với mình mà sợ hãi, sợ hãi mối quan hệ này liệu duy trì được bao lâu, sau đó thì sao, liệu có ai làm tổn thương ai không, hay là nên tiếp tục một mình. Mạc danh kì diệu như vậy ngày qua ngày. Càng lớn, lại càng có nhiều thứ sợ hãi. Càng lớn, lại càng nhiều lúc muốn chối bỏ bản thân. Càng lớn, lại càng cô độc. Vẫn biết thế giới muôn màu muôn vẻ, chân thật giả dối đều có. Người với người, đến với nhau vì giá trị, tạm biệt nhau cũng vì hết giá trị. Mà thực biết là một chuyện, thực trải qua lại là một chuyện khác hẳn. Giống như cây trong nhà kính, bỗng dưng ra ngoài chịu nắng gió bão bùng, bỗng thấy hoang mang. #seistory #seigreens #26th #2020 #seian #airean [Năm mới phải thật nỗ lực] https://www.instagram.com/p/B8Bsw_kBkDkfn694k-obehT8v2QTVdC22E8a_U0/?igshid=14n7xjci38y40