Chuyện đã qua rồi, không bàn đến đúng sai Có thể gặp là may mắn, bỏ lỡ cũng như vậy. • Sưu tầm
Misplaced Lens Cap
tumblr dot com
Monterey Bay Aquarium
KIROKAZE
Mike Driver
dirt enthusiast
2025 on Tumblr: Trends That Defined the Year

shark vs the universe

No title available

titsay
NASA

★

JBB: An Artblog!
Xuebing Du
Sweet Seals For You, Always
Cosmic Funnies
PUT YOUR BEARD IN MY MOUTH
No title available
RMH
ojovivo

seen from Malaysia

seen from Romania

seen from Italy

seen from Malaysia

seen from United States

seen from Japan
seen from United States

seen from Belgium

seen from Malaysia

seen from United Kingdom
seen from United States

seen from Brazil

seen from United States

seen from Poland
seen from United Kingdom
seen from United States
seen from Sri Lanka

seen from Germany
seen from United Kingdom
seen from Germany
@angelinabui
Chuyện đã qua rồi, không bàn đến đúng sai Có thể gặp là may mắn, bỏ lỡ cũng như vậy. • Sưu tầm
Vận mệnh trong cuộc đời của mỗi chúng ta đều giống như một dòng sông, nó sẽ có lúc nhỏ bé, sẽ có lúc ầm ầm sóng dậy, sẽ có lúc mạ lên một lớp vàng kim khi ánh nắng soi sáng, cũng sẽ có lúc âm u vì rừng núi rậm rạp che khuất. Nhưng cái không thay đổi chính là, dòng sông ấy chưa từng ngừng trôi.
• Khoảnh khắc này là mùa xuân | Lư Tư Hạo | Vũ Thu Hoài (dịch)
“Tới gặp người em muốn gặp đi thôi Nhân lúc mặt trời còn rực rỡ, gió nhẹ chẳng hanh khô Nhân lúc phồn hoa chưa tàn phấn bụi.
Tới gặp người em vẫn muốn gặp đi thôi Nhân lúc em còn yêu người ấy Nhân lúc người ấy còn yêu em.”
• Sưu tầm
Đời mà có một người vui cái vui của mình, buồn cái buồn của mình, chẳng là đủ rồi sao, có tâm sự trong lòng, lặng nhìn nhau không nói mà cũng cảm biết, thế chẳng là đủ rồi sao?
Thương Nhớ Mười Hai | Vũ Bằng
"Nguyện cho người trên bàn có hoa, trong chén có trà, ngày mưa có ô, đêm tối có đèn.
Nguyện cho người thanh đạm không tranh, một đời có người lương thiện bầu bạn."
• Bạch Lạc Mai
HÃY SỐNG CHO THẬT TỐT ĐỜI NÀY NẾU KHÔNG RỰC RỠ, THÌ ĐÃ SAO?
Nhìn quanh: có người 20 tuổi đã mất, người 90 vẫn vui sống; có kẻ học cao chạy ship, kẻ ít học làm chủ; người xinh đẹp 40 vẫn độc thân, người bình thường đông con cháu; người hút thuốc, uống rượu lại sống thọ, người làm việc cật lực lại đột tử tuổi thanh xuân. Đúng — sai, chuẩn mực, cuối cùng chỉ có lòng mình làm thước đo.
Đời người ngắn ngủi. Một ngày, bạn tỉnh dậy — thêm một ngày sống; không tỉnh dậy — một kiếp người khép lại. Thứ ta nên làm chỉ là dùng tâm nếm từng miếng cơm, ngắm từng đóa hoa, tận hưởng từng khoảnh khắc.
Hạnh phúc thực ra rất giản đơn: có nhà để về, có người đợi, có cơm để ăn.
Năm tháng yên bình, kỳ thực chỉ là bữa cơm nóng trên bàn, ngọn đèn sáng chờ bạn trở về.
Đời người có quá nhiều thứ không kịp: chớp mắt là hết ngày, ngoảnh đầu là hết năm, quay lưng là hết cả một kiếp. Hạnh phúc mà ta theo đuổi không nằm ở quá khứ hay tương lai — nó nằm ở phút giây hiện tại: bữa tối trên bàn, người thân bên cạnh, ba bữa cơm, bốn mùa xuân hạ, gia nhân quây quần mạnh khỏe bình an, ngọn đèn ấm áp trong nhà.
Ấy mới chính là phong cảnh tuyệt đẹp nhất nhân gian.
| Sưu tầm
"Không có tiền, hãy làm người tốt. Có đủ điều kiện rồi, hãy làm việc tốt. Nếu không thể vá trời lấp biển, thì chỉ cần làm một người tử tế thôi là quá đủ rồi."
Sưu tầm
“Ta biết chứ em buồn hơn thế kỷ Màu mắt trong đã nhuốm những u sầu Nghĩ tuổi trẻ mà xót thầm tuổi trẻ Cần bao nhiêu dịu dàng xoa dịu một cơn đau ...”
Trần Việt Anh
Cỏ có khi tươi khi héo, hoa có khi nở khi tàn. Mỗi một người độc nhất đều có niềm vui nỗi buồn độc nhất mà người khác không thể hiểu được...
Trong thế giới ồn ào này, chúng ta bị đủ loại âm thanh, ý kiến, quan điểm thi nhau chiếm lĩnh tư duy, từ đó vội vàng phán đoán, vội vàng kết luận, rồi lại vội vàng áp đặt cho hạnh phúc và thành công một tiêu chuẩn ước lượng. Thế nhưng cuộc sống sâu sắc là vậy, nhân tính phức tạp là thế, tiêu chuẩn mỹ mãn thực sự chỉ có một thôi ư? Con đường chính xác chỉ có một thôi sao? Không đi theo con đường bình thường thì chắc chắn là sai lầm và bất hạnh?
Chúng ta không thể áp đặt giả thuyết của bản thân lên hạnh phúc và bi thương của người khác, bởi vì nước mắt được lau bằng khăn lụa cũng chỉ như nước mắt được lau bằng khăn giấy, bởi vì điều mà chúng ta quan tâm và coi trọng chưa chắc đã là điều mà người khác quan tâm và coi trọng.
Bề ngoài êm ấm chưa chắc đã thực sự hạnh phúc, thoạt nhìn đáng thương cũng chưa chắc đã đau khổ. Ăn sơn hào hải vị trong nhà hàng sang trọng chưa chắc đã cực kỳ giàu có, lặng bước một mình cũng chưa chắc đã cô đơn, chỉ đơn giản là lý tưởng chúng ta theo đuổi khác nhau mà thôi.
Lý Tiểu Ý
Em về buộc lại tóc mây chải suôn lại những tháng ngày lao đao Em về cúi nhặt xanh xao ném vào một góc hư hao phận người
Em về tô lại nụ cười vẽ son môi thắm một thời tuổi xuân Em về chẳng chút phân vân luyến lưu gì nữa tần ngần ích chi! Về thôi lau lệ trên mi kẻo lỡ xuân thì ai trả cho em?
Tim Buồn Đơn Côi
Người ta có một cái miệng, trên dưới đóng mở đều muốn nói những lời thị phi. Bọn họ sẽ không để ý đến chân tướng sự việc là như thế nào, mặc kệ là ai làm sai, ai có lý, một mực chỉ dùng ác ý của mình đi nghiền ngẫm người khác. Thấy ai có cuộc sống yên ổn thì cảm thấy khó chịu, thấy ai nghèo túng thì giẫm một cái. Tựa hồ như vậy mới có thể làm cho bọn họ cảm nhận được niềm vui trong cuộc sống.
Trên thực tế, chỉ có những kẻ bất tài vô dụng mới làm như vậy, bọn họ là người đáng thương nhất trong xã hội.
Nếu như bạn cứ mãi loay hoay thanh minh với bọn họ, hơn nữa còn để ở trong lòng, vậy bạn đã trúng kế, như ý bọn họ.
Khai hoa bất kết quả
"Tháng mười hai, em nằm trong chăn Nhìn mùa đông đi qua cửa Ngoài ban công có mưa Chúng ta sẽ không trở về ngày hôm qua nữa.”
Lynh Miêu
"Em giấu gì trên môi Bài tình ca tháng trước? Nụ hôn anh đánh trượt Lúc rời nhà sáng nay? Hay là một cơn say Giữa đêm đông gió thốc? ... Là điều gì cũng được Đừng im lặng mà em!"
Lê Ngọc
Tối nay tôi lại chọn quán quen Lẩm bẩm vài ba câu hát Về tháng ngày sống sao cho mình không nhàn nhạt Về đoàn tụ và chia xa...
Trần Việt Anh
“Bình yên còn một chút này Ta đem dốc hết đổi ngày bên nhau.”
Nguyễn Thiên Ngân
Đành rằng giông bão lắm khi Cứ mơ và cứ yêu đi, em à!
Lê Ngọc
Trong một cuốn phim cũ anh xem Có gã trai đem lòng yêu mùa hạ Mùa hạ đó đảo điên và nghiệt ngã Như em.
Anh ngồi xem Đến khi dòng chữ cuối cùng chạy qua trước mặt Anh thấy trái tim mình quặn thắt Cho một cuốn phim buồn Dù đúng ra nó không buồn Nhân vật chính không buồn Khi cuốn phim kết thúc Nhưng còn anh thì sao?
Anh không biết.
Anh chỉ muốn ôm em vào lòng da diết Bằng tuổi trẻ còn sót lại của mình Trong một sớm bình minh Anh thiết tha gọi em Mùa hạ Bỏ mặc hết những đảo điên nghiệt ngã Anh chỉ cần em Anh chỉ cần em.
Dương Đạt Phong