Concert 10 năm chính thực kết thúc rồi
Hẹn ước 10 năm của ba bạn đã hoàn thành rồi
Còn mình cũng theo đuổi ba bạn 7 năm rồi...
Mình chính thức gửi chào tạm biệt "Hẹn ước 10 năm". Ba bạn cũng không hẹn gặp lại... Dẫu đã biết trước kết thúc này nhưng vẫn cứ không cam lòng, vẫn cứ buồn rơi nước mắt
Mình tự hỏi, liệu có phải có không khí của mọi người quanh mình làm mình thổn thức hay không nữa. TFBoys là thanh xuân mà mình đã điên cuồng theo đuổi...
Không phải đột nhiên mình lại yêu thích TFBoys nhiều đến như vậy. Mình là đứa mà dễ thích khó yêu, mình chỉ tin vào thứ tình cảm lâu bền, dùng thời gian để kiểm chứng. Chính vì vậy, khi tự bản thân nhìn lại mình đã trở thành fangirl của ba bạn từ lúc nào...
Từng lời từng lời trong bài hát của các bạn đều chân thật, đều gần gũi với mình, làm cho mình rung động biết bao nhiêu khi nghe được. Những ngày mười lăm tuổi, trong chiếc điện thoại cũ có bao nhiêu bài hát của ba bạn, mình đều thích nghe mỗi khi rảnh rỗi. Mình còn thích nghe những số Radio for TFBoys, thích nghe những bài hát fan tặng cho ba bạn, thích nghe cả những bài hát được chị Nashi viết thành lời việt, vì ngày đó mình còn chưa biết chút tiếng Trung nào. Những ngày tháng buồn tẻ, có ba bạn bên cạnh, thật tốt biết bao nhiêu...
Mình luôn hoài niệm “喜欢你”. Trong một chuyến về nhà, ngồi trên xe 2 tiếng mình đã replay cả trăm lần bài hát này, vì thế với mình những giai điệu ấy là hạnh phúc nhất, vui vẻ nhất,...có các cậu đồng hành trên mọi nẻo đường 🧡
Một trong những điều tiếc nuối trên hành trình truy tinh. Khi ba bạn đã chịu bao ấm ức, cực khổ, đánh đổi cả thời niên thiếu tự do để đổi lấy mơ ước, biến thành hào quang của bao người. Mình cũng có chút nỗ lực, tiến tới phiên bản tốt hơn của bản thân. Duy chỉ vẫn sợ hãi ánh mắt của xung quanh, chưa đủ can đảm để tiến ra bên ngoài, vẫn là chiếc bóng vô hình sống bình đạm trong thế giới hỗn loạn này...
Ngoài ước mơ của mình, ngoài gia đình của mình, ba bạn cũng là phần không thể thiếu trong cuộc đời mình. Idols cho mình dũng khí, cho mình động lực và cả cảm hứng vững bước trên con đường mơ ước.
Nốt hôm nay thôi, sự điên cuồng của mình sẽ lại nguội dần, lại quay về cuộc sống thường ngày
Chút trục trặc với concert online, âu cũng là sự không hoàn mỹ của thanh xuân này. Và ví như việc bỏ lỡ không khí thổn thức tại hiện trường, hẹn ước đã đến mà mình vẫn chưa đi gặp được ba bạn vậy...
Hôm nay, cuối cùng trên một trên sân khấu mình lại được nhìn thấy chàng hoàng tử - đại ca một lần nữa. Đúng là người làm mình thao thức nhan sắc nhất là đại ca, đã bao năm vẫn chẳng thoát khỏi sự u mê này...
Hôm nay, Nguyên làm tốt lắm! Vẫn là người phát ngôn của nhóm, tóc cam yêu nghiệt, hút mắt bao nhiêu người. Những lời chân thành Nguyên nói, dù mình không hiểu thì vẫn bồi hồi, thương mến. Nghe thấy “Bởi vì gặp được bạn” lại càng nhớ những ngày tháng đã qua...
Đúng là mười năm, không ngắn cũng chẳng dài. Những điều đã được thực hiện không nhiều cũng không hề ít. Thật tự hào biết bao, chúng ta đều đang cùng nhau thực hiện mơ ước, tiệm cận ngày càng gần hơn với ước nguyện từ những ngày niên thiếu. Dẫu thời gian qua nhanh như chớp mắt, tất cả đều không uổng phí...
Thiên hôm nay, là Thiên luôn tài năng, nổi bật mà mình biết. Thiên vẫn là Thiên, người có sức cuốn hút theo cách riêng của bạn. Mình thích ở Thiên vibe gì đó nghệ lắm, trừu tượng lắm, indie vibe. Giọng Thiên ấm, đầy tài năng, là thành quả của 10 năm nỗ lực, vẫn luôn yêu Thiên thật nhiều.
Đã ba năm rồi, kể từ ngày mình ngồi khóc tu tu trong kí túc xá, chỉ khác là ba năm trước mình khóc trong ktx Báo chí, còn hôm nay mình ngồi khóc trong ktx RUDN. Mình mừng rớt nước mắt vì được ngắm nhìn tam bào thai ở cùng nhau, cùng luyện tập cùng nô đùa. Vì mình luôn lo sợ, nếu đây là lần cuối mình được nhìn thấy họ đứng cùng nhau trên một sân khấu, thì tiếc nuối của mình lớn đến nhường nào đây...
Trong nhật ký concert, mình đã ghi lại rằng: “Mình không chịu nổi, trái tim yếu ớt cứ rung lên từng hồi, tràn ngập thổn thức, báo rằng nó không ổn. Mình vừa mừng, vừa tủi. Chờ đợi ba năm mới lại thấy sân khấu đó, biểu tượng quen thuộc đó, tổ hợp mang bao nhớ nhung đó,...” Mùa hè điên cuồng, giờ phút này đã đi qua rồi...
Những giai điệu từ ngày niên thiếu vang lên là bồi hồi lại x1000 lần...
Young – có lẽ là ca khúc khắc họa chân thực nhất hành trình mười năm qua của ba bạn. Còn mình thì cũng vì ý nghĩa của Young mà biến mình trở nên tốt hơn. “Hẹn ước 10 năm” – với mình đến hiện tại là lời hứa lãng mạn nhất, cũng nghiêm túc lâu dài nhất mà mình thực hiện. Thực thì mình cũng chưa bao giờ từng nghĩ sẽ cùng người xa mình cả mấy ngàn cây số, có lẽ còn chẳng bao giờ gặp được nhau lập ra hẹn ước rồi theo đuổi tới cùng. Nhưng ý nghĩa của 10 năm này, thật sự sẽ không có điều gì thay thế được, và cũng sẽ không có “nếu như”, không có “phủ định”, là điều không thể thiếu trong con đường trưởng thành của mình.
Chiếc bánh kem kỷ niệm mười năm cuối cùng cũng xuất hiện. Thổi nến rồi thì mười năm coi như thành công, nhỉ? Tiếc nuối lớn quá...
“Đứa trẻ không hoàn mỹ” lại là bài hát về bao nhiêu đứa trẻ, trong đó có mình. Chúng mình đều giống nhau, sẽ có những lúc chúng mình không có dũng khí để đối mặt với những ánh nhìn xung quanh (hiện tại mình đã lớn những vẫn chẳng đủ can đảm). Đứa trẻ nào rồi cũng phải lớn, phải làm những chuyện nên làm. Mười năm... quá đủ để chúng ta dù muốn hay không vẫn sẽ trở thành “người lớn” trong thế giới này...
Kết thúc thật rồi... mình thì vẫn chưa thoát ra được cái cảm xúc vừa bồi hồi, vừa vui mừng lại cũng tiếc nuối. Mọi người đều nói “chỉ có lời chúc ngủ ngon, không có lời hẹn gặp lại”.
Khoảnh khắc kết thúc, có điều gì đó như lấp lửng, như vội vàng, như không trọn vẹn. Lần cuối chúng ta gặp nhau, phải vội vàng đến thế sao? Thanh xuân càng tươi đẹp, tiếc nuối lại càng nhiều...
Mình vẫn ước muốn, sẽ đi concert của cả ba, một lần thấy hình ảnh ba người dưới ánh đèn sân khấu... Thế thì hành trình truy tinh của mình mới coi như trọn vẹn.
Hẹn ước mười năm, mình đã sống trong hưng phấn cả vài ngày hôm nay rồi. Chuẩn bị quay lại với cuộc sống, nhiều lo toan nhiều điều cần suy nghĩ thôi. Hi vọng chúng ta có hẹn 10 năm rồi lại 10 năm, nhỉ. Nếu không fan đoàn như mình vẫn sẽ tiếc nuối nhiều lắm.
Sau này mình vẫn sẽ đuổi theo ánh sáng của ba bạn. Kỷ niệm 10 năm chúc ba bạn hoàn thành thêm nhiều nguyện ước, trên đường rực rỡ thành tựu, ngày ngày phải luôn hạnh phúc vui vẻ. Hẹn gặp các cậu ngày không xa nhé!
Mình không biết mình đang linh tinh gì nữa, vì mình giờ cũng hỗn loạn trong suy nghĩ. Mình vừa buồn vừa thấy mơ hồ, là cảm giác mình không diễn tả được. Hay là mất mát? Hay là tiếc nuối? Hay là trăn trở điều gì?...
Mình nghĩ, có lẽ bản thân cuối cùng cũng không đủ dũng khí để bày tỏ tình cảm của mình dành cho ba bạn ở chốn đông người, những lời tâm sự mình chỉ có thể giữ lại cho riêng mình, ở tương lai mà thôi...