Không cố chấp, không nông cạn, không mù quáng. Có chân thành, có dũng khí, có tôn nghiêm.
Tớ thích câu này.
Cosimo Galluzzi

gracie abrams
🪼

Origami Around
macklin celebrini has autism
Aqua Utopia|海の底で記憶を紡ぐ
he wasn't even looking at me and he found me

izzy's playlists!
$LAYYYTER

Jar Jar Binks Fan Club
YOU ARE THE REASON

★

pixel skylines
Today's Document
icyghini twinkie
Lint Roller? I Barely Know Her

Discoholic 🪩
The Stonewall Inn
Misplaced Lens Cap
KIROKAZE

seen from United States
seen from Iraq
seen from Iraq

seen from Ecuador
seen from Belarus

seen from Malaysia
seen from Guatemala
seen from United States

seen from United States

seen from United States
seen from United States
seen from United States

seen from Singapore
seen from United States
seen from Indonesia
seen from United Kingdom
seen from Japan

seen from Malaysia
seen from Switzerland
seen from France
@gixxnn
Không cố chấp, không nông cạn, không mù quáng. Có chân thành, có dũng khí, có tôn nghiêm.
Tớ thích câu này.
3:47
Oải nha.
Mệt nha.
Không có lý do.
Vậy nên,
Ngủ dùm.
Là vào một ngày bình thường người nói không còn yêu nữa và thế là kết thúc. Đâu thể bắt ai đó yêu mình cả đời.
- Cả đời kìm nén cơn giận
- Luôn chăm sóc người khác một cách quá đà, bỏ qua bản thân.
- Mất kết nối sâu sắc với nhu cầu của chính mình
- Không thể nói “không” mà không cảm thấy tội lỗi
- Và một cơ thể phải hấp thụ tất cả những gì tâm trí từ chối cảm nhận
Còn gì nữa không nhỉ? Vốn cơ thể ghi nhớ mọi cảm xúc mà tâm trí từ chối xử lý. Và điều tệ hại sẽ được ghi nhớ trước tiên
Chúng ta đều đã trưởng thành và vẫn luôn cố gắng để tốt hơn.
Nỗi đau to lớn trong trái tim cậu, ngày qua ngày nó sẽ nhỏ dần đi, từng chút ít một. Và khi cậu sống với nỗi buồn đang nhỏ dần lại đó đủ lâu, nó sẽ thành nỗi nhớ. Chúng ta đều đang sống như vậy, biến nỗi đau buồn trở thành nỗi nhớ.
Trong đau đớn, nuốt đắng sửa "đang là" thành "đã từng".
Tớ nhớ lần cuối cậu nhắn với tớ rằng: "Tớ mệt!"
Tớ trả lời tin nhắn đó, và vẫn chờ những lời tiếp đến của cậu. Hơi lâu rồi cậu ạ, tớ có chút thấy buồn và lo lắng khi vẫn phải ngồi một mình ở đây ngẩn ngơ mong cậu.
Tớ tiếp tục chờ cậu vậy, mọi điều đều sẽ ổn cả thôi nhỉ. Tin tưởng vào tớ, tin tưởng vào cậu vậy.
Chiếc hố năm nào vốn không hề sâu, sao vẫn chật vật mãi chưa thoát ra khỏi đó được vậy?
Em: Em biết anh luôn muốn tốt cho em.
Tôi: Không có, vì tôi thôi.
Em: Anh đâu có nhận được điều gì?
Tôi: Em hạnh phúc, lòng tôi mới yên.
Em: Kể cả hạnh phúc đó không có anh?
Tôi: Tôi biết mình không nên quá tham lam.
Bé: Anh còn buồn nhiều vì người ta nữa không?
Tôi: Không.
Bé: Nửa tin nửa không.
Tôi: Ý gì đây?
Bé: Anh quá tử tế rồi.
Tôi: Không phải đâu.
Bé: Thời gian dài quá rồi. Đừng để bản thân mãi thiệt thòi như thế.
Tôi cảm thấy với đa số người bình thường, gần như không ai có thể sống một cuộc đời hoàn toàn tự do, muốn gì được nấy. Kiểu như hiện tại ngay cả chuyện từ bỏ cuộc sống chán ngắt này không phải ai cũng dám. Đã đến rồi thì cứ tiếp tục sống vậy thôi, chứ làm gì có lựa chọn khác.
Lỡ sau này mình thương nhau quá nhưng không thể ở bên nhau được thì sao?
Thì sẽ đau lớn lắm, nhớ cả đời. Tôi cũng đã có một mối quan hệ không thể bên nhau. Đã từng rất hạnh phúc, cuộc sống của mình ngoài người đó ra thì không còn điều gì có thể bỏ vào mắt được nữa. Người có thể hiểu cho tâm tư, luôn được yêu thương và an ủi chở che tôi. Bây giờ thì cả hai cũng không còn liên hệ lắm. Chủ yếu thường thì là người ta tìm đến còn tôi thì bỏ trốn.
Dù né tránh người ta đến vậy nhưng mỗi khi lặng xuống, có vấn đề gì, tủi thân, ấm ức, vui buồn, nực cười ở chỗ người đầu tiên tôi nghĩ đến lại là người đó. Mỗi lần nghĩ như thế, mặc dù không có lời nào từ người đó nữa. Nhưng trong vô hình tôi luôn cảm nhận được người đó vẫn đang ôm trọn nỗi niềm của mình Nói là hết thương thì không đúng, mà bảo còn yêu như trước cũng chẳng phải. Tôi đã chọn rời đi vì rất thương người, người cần có một cuộc sống tốt hơn và đỡ suy nghĩ hơn khi có tôi.
Có lẽ vì hoàn cảnh mà trưởng thành quá sớm, không cần lớn lên tôi cũng đã hiểu được câu “ vì thương nên sẽ chọn rời đi“ chỉ là nó thật sự khốn cùng và đớn đau. Tôi mong người luôn bình an và cũng sẽ cảm thấy như tôi. Là tôi luôn ôm trọn nỗi niềm của người mỗi khi người gặp chuyện và thấy nhẹ nhàng hơn mặc dù vô hình,
Tôi hiểu có một kiểu duyên gọi là duyên để trưởng thành chứ không phải duyên để đi cùng. Có những mối quan hệ đến rất sâu, rất thật, nhưng nhiệm vụ của nó là giúp mình hiểu mình, chứ không phải ở lại mãi. Không đến được với nhau không có nghĩa là tình cảm đó sai, chỉ là hai người chưa đứng đúng thời điểm hoặc đúng vai trong cuộc đời nhau. Tôi và người chắc cũng là kiểu duyên như vậy.
Không thể bên nhau, cũng không thể làm cho nhau hạnh phúc nữa.
Muốn bên em, là thành tâm.
Muốn yêu em, là thành tâm.
Muốn có em trong đời, là thành tâm.
Cho nên, muốn cưới em, cũng là thành tâm.
Nếu ai đó dù vô tình hay cố ý làm tổn thương cậu, cậu có thể giận, thậm chí cắt đứt. Đau nhưng vẫn có “lý do” để giận. Nhưng với khi người đó không có ác ý chút nào, họ làm vậy một cách vô tư không chút nghĩ ngợi thì lại càng đau.
Vì lúc đó cậu nhận ra họ không hiểu mình.
Dốc hết sức mình nhưng đừng đánh mất bản thân.
Đừng coi mọi điều của bản thân là vô nghĩa.
Đừng lại bỏ qua chính mình.