“Bạn muốn trở thành người thế nào trong tương lai?” “Là sao? Chẳng lẽ tương lai tớ không thể trở thành chính mình à?”
“你以后想成为什么样的人?” “什么意思?难道我以后就不能成为我自己了吗?”
(Hạ Họa Xuân dịch)
art blog(derogatory)

No title available
official daine visual archive
Not today Justin
No title available

No title available

if i look back, i am lost
Claire Keane

Janaina Medeiros

oozey mess
Misplaced Lens Cap
ojovivo
almost home
🪼
Stranger Things
"I'm Dorothy Gale from Kansas"

Origami Around
Sweet Seals For You, Always
NASA
YOU ARE THE REASON
seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from Guatemala
seen from United States
seen from United States

seen from Malaysia
seen from United States
seen from Indonesia
seen from Italy
seen from Brazil
seen from Guatemala
seen from United States
seen from United States

seen from United States
seen from Türkiye
seen from Türkiye
seen from United States

seen from Italy

seen from Singapore
@iamjacey
“Bạn muốn trở thành người thế nào trong tương lai?” “Là sao? Chẳng lẽ tương lai tớ không thể trở thành chính mình à?”
“你以后想成为什么样的人?” “什么意思?难道我以后就不能成为我自己了吗?”
(Hạ Họa Xuân dịch)
“Dù là những siêu nhân không mấy đáng tin cậy, mỗi chúng ta đều muốn bảo vệ người mình yêu”
— Thế giới kết thúc dịu dàng đến thế” Ichikawa Takuji
Chỉ những kẻ thực sự dám thì mới có thể bay
The most beautiful traveler. 🌎🐈
Here’s to my strong girls. My powerful girls. My ruthlessly dedicated girls.
The ones who stand up for themselves and for what’s right. The ones who fight and fight hard. The ones who fall but pick themselves up and never quit. Striving for the best in themselves and in the world.
Here’s to my strong girls. My powerful girls. My ruthlessly dedicated girls.
My favourite
I SEE NOTHING BUT LEVI IN THIS. IM NOT SORRY. MY SEARCH IS OVER. GOOD NIGHT.
CAN'T BREATH :(((
Reblog Top 5 phim khiến bạn ấn tượng (ám ảnh) nhất
Atonement
Một cuốn phim buồn được lồng ghép từ nhiều khía cạnh. Trong đó có tình yêu, tình thân, có biệt ly, có tương phùng, có tội lỗi, có chiến tranh. Chính chiến tranh đã giết chết người đàn ông đó. Hay do tội lỗi của Briony chăng? Có hai điều khiến mình đau đáu về bộ phim này: Tình yêu đầy đau đớn và tuyệt vọng của Robbie và nỗi ám ảnh về tội lỗi của Briony. Bộ phim là những lát cắt ấn tượng cùng với diễn xuất tuyệt vời của James McAvoy và đặc biệt là Saoire Ronan trong vai Briony Tallis 13 tuổi. Tình yêu dành cho Cee có lẽ là thứ duy nhất giúp anh vượt qua tất cả để tìm lại chút hy vọng cho tương lai của mình. Cảnh trùng phùng trong chiến tranh và khi Robbie ôm mặt khóc trước màn hình đen trắng là một trong những cảnh khiến mình không sao quên được. Về Briony, chỉ vì sai lầm nhất thời đó của cô, chỉ vì bị tình yêu và nỗi ghen tị làm mờ mắt, cô đã huỷ hoại cuộc đời của người khác, huỷ đi tình yêu của chị mình. Dù là ở thời điểm nào, Briony cũng không khiến cho mình thông cảm được. Và việc viết một cái kết hạnh phúc cho Robbie và Cee để vơi đi cảm giác tội lỗi của mình càng khiến mình căm phẫn hơn bao giờ hết.
Confession - Kokuhaku
Mở đầu bộ phim là cảnh ồn ào của một lớp học, nhưng sau những lời giảng “khó ngấm” của cô giáo Moriguchi, sự yên ắng đáng sợ dần dần lan toả. Moriguchi đã từng chút một khiến nỗi sợ hãi tiến đến cao trào khi nói đến sự thật về cái chết của con gái cô. Khung cảnh mùa xuân đang u ám đã bắt đầu cho những lời thú tội về tội lỗi của mình. Từng nhân vật một xuất hiện, từng sự thật được phơi bày. Những nỗi ám ảnh riêng biệt được phát hiện. Và lời thú tội khiến người xem hoảng hốt nhất có lẽ là lời thú tội của Shuuya, một cậu bé thiên tài có khao khát muốn được gặp người mẹ từng bỏ rơi mình đến nỗi cậu giết người để có thể có được sự chú ý. Những tội lỗi của Shuuya được một cậu bé 13 tuổi nói ra một cách đầy lạnh lùng và không chút sợ hãi, bởi như cậu nói, không ai dạy cậu bé rằng giết người là một hành động sai trái cả. Vì thế, để có được sự chú ý của mẹ, có giết nhiều người đến như thế nào cậu cũng không quan tâm. Nhưng người đáng sợ nhất, lại là cô giáo Moriguchi, kế hoạch trả thù độc ác nhất của cô đã được thực hiện một cách hoàn hảo. Từng người một đã phải trả giả vì đã giết con cô. Dù không có cái chết nào xảy ra, nhưng có những thứ còn đáng sợ hơn cái chết.
Happy together
Phim của Vương Gia Vệ không bao giờ làm mình thất vọng. Luôn có một gia vị “riêng” trong phim của ông: đó chính là nỗi cô đơn. Có lúc lặng lẽ, có lúc lại dữ dội. Nỗi cô đơn luôn len lỏi trong các mối tình mà ông vẽ nên. Câu chuyện tình của Lê Diệu Huy và Hà Bảo Vinh cũng không phải là ngoại lệ. Trong rất rất nhiều bộ phim hay của Vương, tại sao mình lại chọn Happy together? Bởi bộ phim này không phải là một bộ phim đặc biệt, nó rất bình thường, bình thường đến nỗi câu chuyện trong đó ta có thể thấy ngoài đời thực rất nhiều lần, có khi chính mình còn là nhân vật chính. Ta sẽ luôn thấy mình trong những nhân vật đó, họ từng yêu nhau say đắm, từng nhiều lần cãi vả, từng nhiều lần thứ tha cho đối phương, họ luôn có những nỗi sợ hãi, sợ đánh mất người mình yêu, sợ đánh mất chính mình. Khung hình lúc mang màu sắc u tối, lúc lại trắng đen, lúc lại sáng rỡ, những mảng màu tưởng chừng như cũ kĩ nhưng khi lên phim lại tạo được hiệu ứng tuyệt vời. Có rất nhiều chi tiết hay và đẹp trong phim nhưng có lẽ đoạn khiêu vũ này có phần “huyền thoại” hơn đội chút. Chưa bao giờ mình thấy bạn diễn nào của Lương Triều Vỹ lại đẹp đôi với anh đến thế, ngay cả khi xem Tâm trạng khi yêu của anh cùng Trương Mạn Ngọc. Họ đã tạo nên câu chuyện tình yêu đó, cũng là họ đã chấm dứt nó. Liệu rằng sau này, Bảo Vinh có tìm được một người nào khác, yêu anh như Diệu Huy đã yêu anh, dung thứ cho mọi càn quấy của anh, chấp nhận con người anh hay không?
Old boy
Một tuyệt phẩm của Hàn Quốc. Oh Dae Su chỉ vì một lần vạ miệng mà phải trả một cái giá đắt. Ông bị nhốt 15 năm trời trong một căn phòng chật hẹp, hằng ngày chỉ có thể ăn sủi cảo. Sao những hoài nghi, trong ông chỉ còn lại quyết tâm trả thù kẻ đã nhốt mình. Bộ phim có những cảnh hành động ăn tiền không mang nhiều kỹ xảo máy tính, cũng nhờ những góc quay tài tình mà bộ phim mang đến cho người xem nhiều hơn thứ được gọi là cảnh hành động. Cộng thêm cú plot twist ở hơn 30 phút cuối khiến người xem ngã ngửa, Oldboy xứng đáng là một trong những bộ phim hay nhất của Hàn Quốc. Mình mãi nhớ cảnh Yoo Ji Tae và Choi Min Sik diễn tay đôi với nhau, đó là lúc mọi sự thật được tiết lộ, sự thật đau đớn nhất đối với nhân vật Oh Dae Su. Không thể không khen ngợi màn trình diễn của cả hai lúc đó, nhân vật Woo Jin đã mang nỗi dằn vặt về cái chết của chị mình và lòng căm thù với Oh Dae Su mà sống suốt ngần ấy năm. Để khi đã trả được thù, anh hoàn toàn mất đi ý nghĩa của cuộc sống, phát súng vào đầu như cái kết cho mọi tội lỗi. Nhưng, liệu như thế là chấm hết thật sao?
Léon: The Professional
Một bộ phim khiến người ta ám ảnh dù chỉ là những chi tiết tưởng chừng như không quan trọng. Đó là khi người đàn ông đó mở cửa cho Mathilda vào khi gia đình cô bé bị sát hại để cứu cô khỏi vụ thảm sát. Là khi Leon chấp nhận mang theo cô bé dù biết điều đó là vô cùng nguy hiểm và trái với nguyên tắc sống của ông. Là khi những điều nhỏ nhặt mà Mathilda dành cho ông khiến ông trở nên “người” hơn. Ông bắt đầu biết cười. Một gã sát thủ đã cười vì những trò đùa của một gái nhỏ với nụ cười tươi tắn. Ông cũng không ngủ trên ghế sô pha nữa, đó là lần đầu tiên sau rất nhiều năm kể từ khi ông làm sát thủ ông ngủ trên giường, cạnh Mathilda. Là khi Leon cặm cụi với cây “bạn” thân nhất của mình. Ông nói đó là người bạn duy nhất của ông, vì nó luôn vui vẻ, không câu hỏi, và không có rễ. Một người đàn ông vốn quen với cô độc bỗng dưng trở nên vui tươi hơn khi có sự xuất hiện của cô gái nhỏ. Là khi Mathilda mặc chiếc váy hồng mà Leon đã mua tặng mình, cười tít lên vì hạnh phúc. Cô nói yêu ông, dù chưa từng yêu lần nào. Tình cảm đó đơn thuần, nhưng không hề yếu đuối. Nó đã đánh tan bức tường mà Leon đã mất rất nhiều công sức để xây nên. Leon đã nói yêu Mathilda ở những giây phút cuối đời mình. Thật kì lạ, hình như Mathilda không lấy gì làm vui mừng vì điều đó…
Ai cho mình vài cái tên phim hay đi 😂
Book Reviews by my Dad
For Father’s Day, I asked my dad to write some reviews for books we’ve both read and he came through so beautifully everyone needs to read these
The Lord of the Rings by J.R.R. Tolkien:
Epic. It is not cool not to like The Lord of the Rings.
A Song of Ice and Fire by George R.R. Martin:
As epic as The Lord of the Rings. It is not cool not to like Game of Thrones.
The Harry Potter Series by J.K. Rowling:
My daughters grew up with Harry, Ron and Hermione…
…But, of all the other characters in the book, Arthur Weasley is the man…and, definitely, the Dad.
What was Harry thinking that he didn’t name any of his kids after him?
The Lunar Chronicles by Marissa Meyer:
Creative! … and fun. Cinderella’s cinder is grease and Rapunzel’s tower is a satellite. Makes perfect sense.
The Raven Boys by Maggie Stiefvater:
What is there not to love about the Raven Boys and the idea of ley lines being a bridge between spiritualism and magic and science? Also, I like the way things are described in there:
“The voice was careful, masculine and local; the vowels had all the edges sanded off…..”
“…there was something pregnant about the night…”
Maggie Stiefvater is the fairest of them all.
The Twilight Saga by Stephenie Meyer:
While I was reading it, it seemed ok.
It is like cheap whisky… you wake up promising to never do that again.
Con người em thật sự không phù hợp với chuyện yêu đương. Việc đặt niềm tin của mình vào người khác không tránh khỏi sẽ phải nhận lại sự thất vọng, mà em vốn lại thiếu cảm giác an toàn.
It's me.
Bạn đã từng cho rằng bạn k phải cô gái đặc biệt. Vì bạn hiền lắm. Luôn ngại thể hiện bản thân với những người xung quanh. Bạn k muốn ăn mặc quá phá cách, không muốn tranh luận. Tô son cũng chọn những màu cơ bản cho "giống" mình hàng ngày. Mình ban đầu cho rằng mình và bạn thật khác nhau. Bạn giản dị bao nhiêu, mình phù phiếm bây nhiêu. K hẳn là bởi muốn thể hiện bản thân, mà chỉ bởi từ lâu mình đã k còn để ý xem ng khác đánh giá gì về mình nữa. Thế rồi từ ngày mình và bạn chơi với nhau. Mình bắt đầu trò chuyện với bạn nhiều hơn, quan sát bạn nhiều hơn. Rồi mình nhận ra, không phải bạn "bình thường" như chính bạn và cả mình ban đầu vẫn nghĩ. Bạn cười rất xinh. Bạn gầy một kiểu rất thanh lịch. Bạn gần như có thể mặc mọi trang phục, từ quyến rũ đến hay ho, chỉ là bạn chưa bao giờ thử khoác nó lên người (nhưng lúc bạn mặc lên thì rất đẹp). Mình cũng phát hiện ra bạn là người tốt bụng nhất thế giới, người có thể vì một nỗi sợ vớ vẩn của mình mà ra khỏi nhà lúc 10h đêm. Bạn thậm chí rất láu lỉnh và bản năng nữa. Bạn giống như một bản nhạc tuyệt đẹp nhưng luôn vặn volume cỡ be bé, mà những ai đi qua phải tĩnh lặng lòng mình mới nghe thấy, nhưng lúc nghe được rồi lại thấy bản thân may mắn biết bao. Ngày xưa mình cũng có yêu một người. Ban đầu mới gặp, dù anh làm quen mình, nói chuyện thấy thú vị rồi cho số đt xong xuôi cả rồi, về nhà mình cũng k tài nào nhớ đc mặt. Căn bản đó k phải gu bạn trai mà mình vẫn thích (thậm chí trái ngược, ví như mình thích bạn trai trắng trẻo thư sinh thì anh này to cao và da ngăm như vận động viên bơi lội). Thế mà chẳng hiểu sao, lúc yêu nhau rồi lại thấy người này sao... đẹp thế. Thậm chí còn thay đổi gu bạn trai của mình sau này. Thế mới thấy, có những người trở nên đặc biệt trong cuộc đời bạn, là bởi bạn yêu thương họ. Vì yêu thương nên chịu khó quan sát, cảm nhận. Vì quan sát cẩn thận nên thấy họ có những điểm thật thú vị, thật hay hay. Và vì thế nên tự động thấy họ đặc biệt hơn những người xung quanh. Dù có thể chỉ một mình chúng ta thấy như vậy. Nên nếu ai đó hỏi mình, làm sao để quên đi một người đã từng đặc biệt đến vậy, thì hãy nhớ: trước khi bước vào cuộc đời chúng ta, họ cũng chỉ là một người bình thường. Nhưng vì tình yêu thương của chúng ta mà trở nên thật sự đặc biệt. Cũng giống như nếu có ba cây nến đặt trc mặt bạn, bạn sẽ k thể nào phân biệt đc cây nào sáng nhất, cho đến khi kéo một cây nến sát gần mình hơn. Và sẽ lại có người tiếp theo xuất hiện, rồi trở nên đặc biệt trong cuộc đời bạn. Chỉ cần bạn mở lòng. #lynhmieu
Bài viết gây nhức nhối suốt với mình :)
(via https://www.youtube.com/watch?v=_y8-HD5O69g)
(via https://www.youtube.com/watch?v=yR73I0z5ms0)