Trong quá trình chọn góc chụp, mochi đã bị gặm mất một miếng ♪( ´▽`)
PUT YOUR BEARD IN MY MOUTH

JVL
d e v o n

Love Begins
No title available
KIROKAZE

Discoholic 🪩
let's talk about Bridgerton tea, my ask is open

祝日 / Permanent Vacation

Janaina Medeiros
Aqua Utopia|海の底で記憶を紡ぐ
taylor price
No title available
🪼
noise dept.
I'd rather be in outer space 🛸
Show & Tell
trying on a metaphor
Cosimo Galluzzi
hello vonnie

seen from Türkiye

seen from Spain

seen from Malaysia

seen from T1

seen from United States
seen from Lithuania

seen from Czechia
seen from United States

seen from Spain

seen from United States

seen from Malaysia

seen from Singapore

seen from Malaysia
seen from United States
seen from United Kingdom
seen from United States
seen from United States
seen from Chile

seen from Malaysia
seen from United States
@linmella
Trong quá trình chọn góc chụp, mochi đã bị gặm mất một miếng ♪( ´▽`)
Có thể hơi ngớ ngẩn một chút khi ai đó đến tuổi tôi rồi mới nói điều này, nhưng tôi chỉ muốn chắc là mình nói rõ ràng cặn kẽ: tôi là kiểu người thích được ở một mình. Để diễn đạt chính xác hơn, tôi là kiểu người không thấy buồn phiền khi ở một mình.
haruki
Em chính là như vậy nhớ anh, nghĩ về anh, nhưng tuyệt cũng không quấy rầy anh. Có một số người, chỉ có thể hoài niệm, không thể liên lạc, chỉ quan tâm, không quấy rầy. Có loại nỗi đau, chỉ được giấu ở trong lòng, chỉ bản thân mình hiểu
Rất lâu không hề thích ai, rất lâu không hề yêu ai, dần dần quen với cuộc sống chỉ có một mình. Lẽ tự nhiên càng quen thuộc, càng tạo thành bản năng từ chối cuộc sống của hai người. Vốn dĩ không phải không gặp được người phù hợp, mà là có gặp đó, nhưng bởi đơn độc quá lâu, ngay cả dũng khí đi thích một người cũng không có, thì để yêu một người lại càng khó khăn biết bao nhiêu. Người như vậy, không phải đối với tình yêu không tin tưởng, mà là rất sợ bị tổn thương.
Rainie Nguyen@Ai rồi cũng phải đi
Người thờ ơ
Tôi luôn muốn thấy em cười, kể cả khi tôi sẽ chẳng bao giờ thấy điều đó Tôi luôn viết về em, và tất nhiên em sẽ chẳng bao giờ biết điều đó. Gặp em tôi thích nhìn thẳng vào em mà chẳng còn nụ cười nào như lúc trước nữa. Điều đó làm cảm giác thay đổi em nhỉ. Chỉ là nhìn sâu vào em vậy thôi. Nó làm tôi "bốc mùi" thờ ơ, với cái sở thích nguy hiểm, hơn hết thể hiện rằng tôi đã bình thường lại. Có phải vậy không? Cũng chẳng quan trọng. Những điều bí mật thật tuyệt theo một cách nào đó. Chào em.... ..người tôi luôn nhìn chằm chằm :)
Mưa
Em nói với tôi là ghét mưa vì sự ẩm ướt, những trận ngập ở Sài Gòn. Em không thích cảm giác đó. Hôm nay tôi có cơ may cảm nhận điều mà em từng nói. Đứng chờ mưa tạnh rồi nước rút bớt mất gần 4h. Vừa lạnh vừa đói rồi cảm giác sờ sợ nếu mưa cứ tiếp tục thì sao? Ngày mai tôi có tiết học sớm. Vâng, tôi đã nghĩ như thế đó. Tiết học ngày mai! Tôi vẫn cứng ngắc hoài ha ^^ Em biết không tôi thích mưa nhiều lắm. Thích cái lạnh, cái cảm giác đơn độc khi ta đứng một mình trong mưa. Và tôi rất đồng ý với em "chúng ta khác nhau". Nhớ... ...yêu em...
Lời yêu mỏng manh như màu khói
Xuân Quỳnh