Being with someone who wants to learn about your past history, not to punish or hurt you, but to learn how you need to be loved
I'd rather be in outer space 🛸
The Stonewall Inn
PUT YOUR BEARD IN MY MOUTH

❣ Chile in a Photography ❣
No title available

Product Placement
NASA
tumblr dot com
The Bowery Presents
Fieri Frames

Origami Around
Color Me Curious
YOU ARE THE REASON

tannertan36
Phantogram Three

No title available
Not today Justin
cherry valley forever
ojovivo

pixel skylines

seen from Bangladesh

seen from United States
seen from United States
seen from Netherlands

seen from Brazil
seen from Panama

seen from United States

seen from Kenya
seen from United States
seen from Nicaragua

seen from Brazil
seen from Ukraine

seen from United Kingdom

seen from Latvia
seen from United Kingdom
seen from Germany
seen from United States
seen from Cambodia
seen from Saudi Arabia
seen from Thailand
@love-hurt-everyone
Being with someone who wants to learn about your past history, not to punish or hurt you, but to learn how you need to be loved
Bạn mình hỏi, tương tư một người mỏi mệt quá, có nên dừng lại không.
Mình nghĩ, suy cho cùng, thời gian chỉ là một dòng chảy lạnh lùng đều đặn, nó sẽ chẳng vì bất kì một ai mà chảy ngược trở về, mà thanh xuân, thời gian cậu dành cho mối tình không có kết quả đó, nhìn thấy dài như vậy, nhưng thật ra chỉ là một khoảnh khắc bé nhỏ giữa sự vô biên ấy. Thời gian vô hạn đến vậy, cuộc sống của cậu hữu hạn đến vậy, đâu thể nào chờ đợi mãi một người, đúng không?
Nếu mệt mỏi rồi thì hãy dừng lại đi thôi, bước tiếp một bước xem tương lai thế nào.
[KHI NGƯỜI TA VIẾT TÂY DU KÍ THÀNH NGÔN TÌNH, ĐAM MỸ VÀ VÂN VÂN CÁC THỂ LOẠI ƯỚT ÁT =)))]
🐷Bát Giới
Con người có quá nhiều phiền muộn, làm heo vẫn là tốt nhất.
Người đời đều cười ta tham ăn lười làm, ham mê sắc đẹp. Thực ra trong tim ta chỉ có duy nhất một người, chỉ tiếc là không biết tỏ cùng ai.
Lần đầu tiên ta gặp nàng, khoảng cách của chúng ta chỉ là một chút. Ta yêu nàng ngay từ cái nhìn đầu tiên. Mà thời gian một nén hương trôi qua, nàng đã yêu người đàn ông tên Ngô Cương.
Nhưng ta vẫn thích nàng, thích một người có phạm pháp đâu?
Sau này ta mới biết, thích một người cũng là phạm pháp, phạm vào thiên quy.
Vậy thì đã sao? Dù phạm vào thiên quy ta vẫn cứ thích nàng.
Ta nghĩ, có lẽ nàng thích Ngô Cương là vì hắn biết đốn cây. Ta cũng có thể đốn cây. Chỉ cần nàng muốn, ta có thể ngày ngày đốn cây cho nàng, đốn cây nào cũng được. Nhưng nàng nghe ta nói vậy thì rất giận, không thèm để mắt đến ta nữa.
Chuyện sau này ai ai cũng biết. Thiên Bồng nguyên soái vì trêu chọc Hằng Nga mà bị đày xuống trần gian làm heo. Ta biết nói những điều này sẽ chẳng ai tin, nhưng quả thật ta không làm gì cả. Ngày hôm ấy, ta chỉ đi hỏi nàng có biết trước cửa cung Quảng Hằng có bao nhiêu đóa quế hoa? Nàng thấy ta là khó chịu, đuổi ta đi mau. Nàng nói ta là tên ngốc, hoa quế nhỏ như vậy, sao đếm được có bao nhiêu bông.
Tất nhiên là hoa quế có thể đếm được. Những ngày không gặp nàng, ta đều đứng trước cung Quảng Hằng đếm hoa. Tổng cộng một nghìn ba trăm ba mươi đóa. Mỗi khi nhớ nàng, ta thích đếm hoa. Ta chỉ muốn nói cho nàng biết, kẻ đã đếm hết một nghìn ba trăm ba mươi bông hoa quế là ta đây cô đơn biết nhường nào. Nhưng cũng khi ấy ta mới biết, nàng ghét ta. Một người đã ghét, thở thôi cũng là có tội.
Ta chưa bao giờ biện minh về tội lỗi mà Ngọc Đế đã phán cho mình. Ta đã quấy rầy nàng, ta có lỗi. Nếu sự biến mất của ta có thể khiến nàng vui hơn một chút, vậy làm người hay làm heo có gì khác nhau.
Làm heo rồi, ta suốt ngày ham ăn lười làm, sống sao cũng được. Ta thấy rất vui.
Nhưng khi vị tăng nhân cùng con khỉ kia lệnh ta đi lấy kinh, ta mới phát hiện… Rằng dẫu cho bãi bể nương dâu, chẳng biết mấy trăm năm đã trôi qua nơi nhân thế, ta vẫn nhớ rất rõ năm ấy ở cung Quảng Hằng có bao nhiêu đóa hoa quế.
Khi ấy ta mới hiểu, hóa ra heo cũng biết buồn.
👼Đường Tăng
Trên đời này chỉ có hai loại yêu quái. Một loại muốn ăn thịt ta, một loại muốn ngủ cùng ta.
Thường thì họ chỉ có một kết cục là bị đánh chết.
Ta từng gặp rất nhiều người con gái nhan sắc khuynh thành. Họ luôn miệng nói thích ta, nhưng thực ra ta biết rõ, thứ các nàng thích chính là tu vi của Kim Thiền tử chuyển thế mà thôi.
Chỉ có một người phàm nói nàng yêu ta, muốn tặng ta cả giang sơn.
Ta từng nghe rất nhiều lời nói dối của nữ nhân, nhưng câu này là thật.
Ta từ chối nàng, không nhìn nàng nữa. Và nàng rất buồn.
Nhiều năm về sau, nhân thế đều ca tụng thánh tăng không bị sắc đẹp mê hoặc. Chỉ riêng mình ta biết, có những người, một ánh mắt thoáng nhìn thôi đã là sai.
🐵Ngộ Không
Rất nhiều năm trước, có người gọi ta là Tề Thiên Đại Thánh. Rất nhiều năm sau, có người gọi ta là Đấu Chiến Thánh Phật.
Thật ra dù là Tề Thiên Đại Thánh hay Đấu Chiến Thánh Phật thì cũng chỉ là tên của một con khỉ mà thôi.
Từ ngày ta thành Phật, thiên hạ không còn ma nữa.
Ta cứ ngồi trên tòa sen chín tầng, ngồi suốt trăm ngàn năm dằng dặc. Lòng bình thản không một gợn sóng.
Nhưng có một ngày kia ta đi ngang qua một ngọn núi. Ngọn núi ấy cỏ dại mọc đầy, hoang vu vắng lặng.
Không biết vì sao mà ta thấy nó rất quen.
Đồng tử ngồi ở dưới nói với ta rằng, nơi ấy tên là Hoa Quả Sơn.
Trong một thoáng, ta sững lại.
Hóa ra ta đã từng đấu với trời, năm trăm năm ngắm một lần hoa đào nở rộ tung bay.
☀️Dương Tiễn
Ai cũng có lúc bị chọc giận. Còn ta, khi nổi giận, ta sẽ mở thiên nhãn.
Trên đời này không có nhiều người có thể khiến ta nổi giận. Con khỉ kia là một trong số đó.
Năm ấy hắn phạm thượng. Ta cùng các huynh đệ cùng một ngàn hai trăm thần bù nhìn đi trấn áp.
“Con khỉ ngang ngược, vì sao ngươi đại náo Thiên Cung?”
Con khỉ cười vui vẻ: “Liên quan gì đến ngươi?”
“Ta là Nhị Lang Thần, phụng mệnh tới bắt kẻ tạo phản là ngươi. Ngươi còn dám ngông cuồng?”
Hắn hờ hững lấy gậy Kim Cô trong tai ra: “Ngươi là cái thá gì?”
Chúng ta đánh ba trăm hiệp mà bất phân thắng bại. Hắn dùng bảy mươi hai phép thần thông biến hóa, ta thậm chí đã mở thiên nhãn để đấu với hắn.
Trận chiến kia ta thắng, tuy rằng chẳng mấy vẻ vang. Nhưng đâu có sao. Trẻ con mới nhìn đúng sai, người lớn chỉ xem kết quả.
Ta lạnh lùng nhìn hắn bị tra tấn đủ kiểu. Con khỉ vẫn cười hí hửng, không hề sợ hãi.
Ta nghĩ ta ghét hắn. Con khỉ này đi khắp nơi gây chuyện, còn dám coi thường ta.
Về sau ta mới biết, ta không ghét hắn, mà ta ghen tị. Ghen tị sự tự do hắn có sẵn, ghen tị vì hắn dám làm chuyện ta chỉ dám nghĩ mà không dám làm.
Nhiều năm trôi qua, con khỉ đáng ghét kia tu thành chính quả, thành Phật. Khi ấy ta mới phát hiện, đời này không còn yêu ma nữa. Sau hắn, chẳng còn ai dám đạp nát cao xanh, tự xưng thọ sánh đất trời.
Khắp tứ hải bát hoang, đã không còn ai đánh với ta một trận ba trăm hiệp nữa.
Hóa ra không có đối thủ lại buồn chán như vậy. Ta bắt đầu nhớ con khỉ đáng ghét kia. Nhưng hắn đã ngồi trên đài sen cao, không vui không buồn, không mong không nhớ.
Ta mắng hắn, chế nhạo hắn, chọc tức hắn, muốn hắn sẽ nhảy dựng lên như trước và quát to: “Ăn một gậy của lão Tôn đây!”
Nhưng hắn không làm thế.
Trên đài sen chín tầng, hắn nhìn ta bằng ánh nhìn thương xót, hai tay chắp vào nhau, niệm một câu: “A di đà Phật.”
👺Sa Tăng
Ngày mùng Sáu, đầu tháng Sáu, năm Trinh Quán thứ mười sáu.
Hằng năm vào thời điểm này thường có rất nhiều người qua sông.
Có người đến là ta có việc. Việc của ta là ăn người.
Cả đời này ta đã ăn vô số người, nghiệp chướng nặng nề. Bồ Tát bảo ta đợi ở sông Lưu Sa, chờ Phật đến độ kiếp.
Nhưng ta chờ mãi, chờ trong nhân gian suốt chín trăm năm, mà không có Phật đến, không ai độ ta.
Ngày hôm ấy có một tăng nhân đến, nói rằng phải đi lấy Tây kinh để cứu chúng sinh.
Ta nhớ người này. Hắn đã tới đây chín kiếp, kiếp nào cũng chết ở sông Lưu Sa.
Ta đã từng ăn rất nhiều người, nhưng chỉ nhớ có một mình hắn. Bởi mỗi lần hắn đến đều chỉ có một mục đích: đi lấy Tây kinh.
“Ngươi bị ta ăn bảy lần rồi, trở về đi. Ngươi vĩnh viễn không qua được sông Lưu Sa đâu.”
Đến lần thứ tám, ta đã định thả hắn. Nhưng hắn không chịu quay về.
Ta thấy thật lạ. Sao lại có người cố chấp đến thế? Biết rõ đời đời kiếp kiếp không qua được sông này, vậy mà kiếp nào cũng đến.
Nước sông cuồn cuộn, thế nhưng ba ngày liền sọ hắn vẫn không chìm. Ta nối chín cái sọ với nhau, thầm nghĩ, nếu hắn còn đến, ta sẽ không ăn hắn nữa.
Vào kiếp thứ mười, hắn vẫn tới đúng kỳ.
“Dù ta không ăn ngươi, thì sông Lưu Sa tám trăm dặm đến chiếc lông cũng chìm, ngươi sẽ không qua được đâu.”
Tăng nhân kia hành lễ nói: “Bần tăng muốn mượn dây chuyền của thí chủ.”
Ta đưa chín cái sọ kia cho hắn. Nước sông cuồn cuộn, hắn vượt sông bằng những cái sọ của mình trong chín kiếp.
Cuối cùng ta đã hiểu, ta đã lãng phí thời gian của chín kiếp.
Hóa ra tên đời không ai độ được ta, chỉ có ta độ được chính mình.
#Cìu_trans
Cre: Đam mê ngôn tình
Đã từng có lúc, tôi thực sự cần một mối quan hệ không chính thức. Tôi có thể tự do dựa vào họ, nói nhớ họ và cùng trò chuyện tâm sự hằng ngày.
Tại sao lại là một mối quan hệ mập mờ mà không phải chính thức?
Đơn giản vì tôi đã quá sợ cái cảm giác khi mà họ bỏ tôi đi không một lời chào, quá mệt với việc phải quên đi một ai hoặc cần quan tâm ai hằng ngày.
Chúng ta, ai cũng có lúc lười yêu đến vậy phải không?
Thế gian này thật kì lạ, con người cũng thật kì lạ.
Người dành trọn tâm ý cho em, em lại chẳng ngại ngần mà từ chối. Người một chút tâm tư cũng không đặt ở em, em cứ lẩn quẩn mong muốn tim người ta.
Giấc mơ cũng dành trọn cho người ta, để rồi nó hoá thành ác mộng dằn xéo tâm hồn em. Từng chút, từng chút gặm nhấm em chẳng còn lấy một hơi sức.
Em mệt mỏi như thế, đau đớn như thế. Nhưng vì cớ gì hỡi em, em lại im lặng chấp nhận.
181129
Tình yêu nó giống như là hai bàn tay cố gắng níu giữ một mảnh gì vậy
Trên mảnh giấy đấy là hạnh phúc
Nếu như một người yêu người kia quá, mà giữ mảnh giấy đấy quá nó cũng rách
Nhưng nếu như một người thờ ơ quá và người kia không còn giữ chặt quá, chỉ cần là giữ thôi
Nhưng mà một người quá là lỏng tay
Thì nó cũng , rơi về một bên
Để không thể giữ được cũng nhau
Nếu cả hai người đều không giữ , thì chẳng có mảnh giấy nào cả
Điều đấy là đương nhiên rồi
•
•
•
•
•
•
Còn có nhiều khi
Mình cũng chẳng biết được
Đấy là chuyện tình cảm... Đấy là chuyện tình yêu...
Và đó là lý do vì sao chẳng ai có câu trả lời trong tình yêu cả
Thế nên là cùng nhau giữ một mảnh giấy nó cần sự thông cảm và thấu hiều từ cả hai phía
Chứ không phải là một phía
Nhưng đừng giữ tờ giấy ấy quá chặt
Cũng đừng buông mảnh giấy ấy quá lỏng !
Bầy chim bồ câu bay lượn trên con phố nhỏ, chiếc La Dalat màu trắng nép mình trên lề đường, người đàn ông mặc vest đen đi bộ từ đầu con dốc, người phụ nữ bước đi lả lơi vận đầm đỏ đô bó sát, tay phải nâng túi xách cùng màu, tay trái cầm điếu thuốc cháy dở, vừa bước ra từ một con hẻm nhỏ.
Một vài biển hiệu tối màu, không một vị khách quên lối nào còn ra vào nơi đó. Một vài ngọn đèn còn đỏ, sương còn vương, chút ánh sáng đầu ngày rọi lấp lửng ngang qua từng góc ban công.
Con phố này thật kỳ lạ.
Người ta không trồng hoa. Hoa không nở rộ trên các ban công, nắng không thể trải lòng trên những cánh hồng mỏng manh.
Như một bức tranh được vẽ bằng âm thanh, thứ âm thanh kì diệu loang thành hai màu đen trắng, thứ âm thanh kỳ lạ lặng lẽ đến không lời, không giai điệu, tịch mịch.
Thứ âm thanh kì lạ như làn khói trượt ngang mai tóc.
Người ta không trồng hoa.
Tôi hỏi một đứa trẻ có thích hoa không, nó gật đầu nói có, tôi hỏi nó vậy tại sao không trồng. Nó nói, vì sợ hoa tàn.
Con phố này thật kỳ lạ.
Người ta chấp nhận để con phố chìm trong mùi sương ẩm, chỉ nhớ mùi rêu phong, chứ chẳng đành lòng nhìn một đóa hoa tàn.
Con phố này thật kỳ lạ.
Người ta không trồng hoa.
[Tháng 07 ngày 08 năm 2019]
| IEphong |
“Có những ngày muốn buông tay cho nhẹ lòng….”
Chúng ta chưa hẳn là gì của nhau nhưng trong lòng ai cũng biết rõ đó là gì. Trò chuyện thâu đêm suốt sáng. Đem tâm hồn người kia và mình hòa làm một. Cuối cùng không ai mở lời trước. Yêu thương cứ thế phôi pha.
“Thành phố đó rất tuyệt, có núi, có sông, có trai xinh gái đẹp, quan trọng hơn là có đồ ăn ngon. Nhưng ở đó không có anh, thế là ngàn vạn phong cảnh vì thế mà thất sắc.”
Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn yêu | Lục Xu
So many languages so little brain
via weheartit.com
via vsco.co
“You’re not a bad person for the ways you tried to kill your sadness.”
— (via perrfectly)
“Something inside is hurting you – that’s why you need cigarettes or whiskey, or music turned so fucking loud you can’t think.”
— (via fu-cksadness)
Or all 3