Tuần trước mình té xe. Nửa đêm máu me đầy người tự chạy vào bệnh viện gọi cấp cứu. Đến sáng băng bó may chục mũi xong rồi lết xác về.
Ít bữa sau cái chân nhiễm trùng nên đi tiểu phẫu lượt 2. Tất nhiên là cũng tự đi xong tự về. Tối post vui vui trên mạng, chủ yếu để cập nhật tin tức cho bạn bè.
Xong một người chị chơi khá thân từ lâu (hiện đang ở Úc) nhắn tin mắng. Hỏi tại sao mình lại đi bv một mình, tại sao lại không nhờ ai đi cùng? Chị bảo mạnh mẽ là tốt, nhưng phải biết tự bảo vệ bản thân chứ... mình đã suy nghĩ mãi.
Mình cảm thấy, rằng mình ko nhờ ai được. Cũng không muốn làm phiền cuộc sống của ai. Cái việc đi tiểu phẫu kia nó đơn giản vô cùng mà... kiểu bắt xe taxi xong đi tới nơi... vô làm thủ tục, chờ mổ, mổ xong bắt xe taxi về...
Nhưng lần nào bs y tá hay mọi người đều hỏi "người nhà đâu? Có ai người thân đi chung không...?" Sau khi nhận câu trả lời không có ai đi cùng mình đều thể hiện vẻ mặc ngạc nhiên đến vậy....
Sao vậy nhỉ?













