baekhyun singing baby don’t cry and sehun singing wolf after inhaling helium gas

★
taylor price

#extradirty
Claire Keane
we're not kids anymore.
KIROKAZE
"I'm Dorothy Gale from Kansas"

No title available
I'd rather be in outer space 🛸
Sweet Seals For You, Always
will byers stan first human second
PUT YOUR BEARD IN MY MOUTH
Misplaced Lens Cap
Jules of Nature
No title available

⁂

Discoholic 🪩
🩵 avery cochrane 🩵
Peter Solarz

Andulka

seen from Malaysia

seen from United States

seen from Netherlands

seen from Malaysia

seen from Singapore

seen from Malaysia
seen from United States

seen from India
seen from Netherlands
seen from United States

seen from Brazil
seen from Azerbaijan
seen from Saudi Arabia

seen from Venezuela

seen from Venezuela

seen from Malaysia
seen from Brazil
seen from Pakistan

seen from Canada
seen from Pakistan
@rosieblc
baekhyun singing baby don’t cry and sehun singing wolf after inhaling helium gas
luhan saying “i love you guys" and “hello" after inhaling from a helium balloon
Tiểu Lu ~
Hôm nay được gặp mẹ vui lắm phải không ? :3
Trông phởn thế kia cơ mà ^^
Thời gian qua chắc nhớ mẹ lắm phải không ?
Đồ trẻ đao, anh phải cố gắng, phải đạt được thành công, thì mẹ anh ở nhà mới vui lòng và an tâm về anh được !
Thấy anh vui em cũng vui lắm cơ, đồ hâm, lây virus hạnh phúc cho người ta rồi nè <3
EXO.
Đã từng có một thời gian tôi không-hề-hứng-thú với họ.
Đã có lần nhóm tôi muốn tập History, nhưng tôi lèo nhèo trong miệng rằng "EXO sao?"
Khi nhóm tôi quyết định tập Wolf, nghĩa là khoảng gần 1 tháng trước, tôi đã nghĩ "Ừ thì gấp rút quá rồi ! Cứ thử xem sao ~"
Và bây giờ tôi biết đó là một trong những quyết định đúng đắn nhất từ trước đến nay của tôi !
Họ đẹp trai.
Họ tài năng.
Họ tỏa sáng.
Họ - khác !
Khác với những idol khác mà tôi biết !
Ở họ, có cái gì đó hút tôi vào, không dứt ra được.
Dần dần, trở thành động lực để tôi bước tiếp :)
...
130721 Mokdong Fansign : Fan: Luhan~~ Luhan: Nihao~ Fan: Did you say that you kick out everyone who is in your bed? Luhan: Right! Fan: So how about your girlfriend in the future? Luhan: HUH???? Fan: How about your girlfriend in the future? Luhan:在…在说 (zai…zai shuo- it means “talking")….[Luhan then laughed.He was perplexed?He is so so so cute] I will think about it again later. Fan:Okay….Take care of your body more! …. CRE:近水楼台0082 Trans by me (Hunhanqt). Keep credits please.
Please tell me that he's ok :(
[Luhan Fanfiction] Không Anh, thì không ai khác !
CHAP 6: Dancing
Sau khi chờ Luhan đi khỏi, nó mới tiếp tục “phi vụ” của mình. “Practice room cuối cùng… practic… ah thì ra là cái phòng đối diện với phòng mà Luhan vừa ra khỏi”. Nó khẽ gõ cửa. Nó nghe thấy tiếng vỗ tay liên tục và cái giọng eo éo của Han Mi.
- Cơm, cơm, cơm, cơm……
Tiếp đón nó là cái mặt phởn hơn giải phóng đất nước của Han Mi, cười sắp ngoác cả mồm ra đến nơi.
- Mời tiểu thư ăn cơm.
- Hôm nay cho tao ăn cái gì vậy?
- Đừng hỏi như thể tao là cô cấp dưỡng nhá ! Bộ không định mời tao vô sao ? Đi bộ nãy giờ mỏi chân quá nè ~~~
- Mời vào ~
Han Mi làm cử chỉ như mời khách vào tiệc ấy haha~ Nó vừa cười vừa bước vào. Nụ cười của nó bỗng tắt ngấm khi nó nhìn vào căn phòng. Nó không nghĩ là có nhiều người như thế này. Nó chỉ nhận ra chị Jung Ah, Jenny, và chị Bomi thôi. Còn lại 6-7 người nó đều không quen biết. Một vài còn là con trai nữa. Một vài người đang nói chuyện rất vui vẻ, một vài thì lăn quay ra ngủ hết trơn, hình như thầy giáo cũng đã đi nghỉ trưa rồi.
- Làm sao mà chết sững vậy mày? Chào mọi người đi chứ.
- Hầy sao toàn người tao không quen vậy cà.. Mày biết tính tao hay ngại rồi mà..
- Yên tâm tao đã nói với mọi người trước rồi. E hèm mọi người ơi, đây là Jjang Mi bạn của em.. Người mà lúc nãy em nói với mọi người đấy !
Han Mi đẩy nó ra phía trước, vỗ tay một cái để lấy sự chú ý của mọi người. Trời Han Mi nó có cần làm như thể mọi người đang gặp ai đó quan trọng như vậy không. Híc mặt nó đỏ lựng cả lên.
- Annyeonghaseyo. Em là Jjang Mi bạn của Han Mi ạ. Em đến đưa cơm cho Han Mi. Rất vui được gặp mọi người ạ.
- Chào em…
- Chào chị ạ ~~
- Chào cô bé ~~
Han Mi giới thiệu mọi người cho nó
- Kia là chị Bomi, bé Jenny và chị Jung Ah mày đã biết rồi nhé ! Đây là chị Eunna, Shin Hye bằng tuổi mình này, chị Bo Hwa, chị Haerim, chị Mira, anh Minkwan và cái anh đang ngủ ở góc kia là Seo Youngho *nói nhỏ* gọi anh ấy là John nhé.
Mọi người khi nghe đến tên mình thì đều giơ tay ra để bắt tay với nó, riêng cái tên nằm ở góc phòng đó không thèm mảy may quan tâm luôn. Nhưng mà, ai cũng đẹp hết trơn. Nó tủi thân nghĩ đến bản thân mình. Aigooooo ~~ Nó ngồi tám chuyện với mọi người, kể về cuộc sống du học sinh của nó, môi trường học tập, thậm chí chị Haerim còn hỏi về các chàng trai nữa. Nó ngập ngừng trả lời rằng có lẽ nó đã biết mục tiêu của mình là ai rồi, nhưng người ấy lại không ở trong trường, khi đó tất cả mọi người “wow~” lên một tiếng rõ to. Nó gãi đầu gãi tai vì ngại.
- Jjang Mi ah ~ Nghe Han Mi kể là em nhảy rất giỏi. Có phải không ? Give us some moves babe ~~~ - Chị Eunna nói
- Oa~ Thực sự là em nhảy không có giỏi mà …. Chỉ là tự tập ở nhà thôi ạ.. – Nó cười trừ rồi nhéo Han Mi đang ngồi cạnh nó một cái rõ đau.
- Thôi nào ~ Nhảy thử cho bọn chị em một chút thôi. Ở đây cũng đâu có ai đâu, không phải ngại đâu.
Mọi người đồng thanh nói “Nhảy đi ! Nhảy đi ! Nhảy đi!” làm nó không còn cách nào khác là phải đứng lên và nhảy cho mọi người xem. Nó đưa bài nhạc cho chị Eunna, sau đó nó nhìn thằng vào tấm gương rộng trước mặt, tập trung nhìn vào cơ thể nó, điều nó luôn làm trước khi nhảy, luôn giúp nó tự tin hơn. Nhạc bắt đầu nổi lên, nó nhảy I kissed a girl và Circus của SNSD. Tập trung hết mức có thể. Mọi người bắt đầu vỗ tay tán dương. Nó cảm thấy tự tin hơn và nở một nụ cười chiến thắng. Khi đang tập trung nhìn vào gương, bỗng nhiên nó để ý thấy cái tên nằm ngủ ở góc phòng đó, bây giờ đã ngồi dựa đầu vào tường, chăm chú xem nó nhảy không rời mắt. Có lẽ tiếng nhạc đã đánh thức hắn ta rồi. Hình như hắn ta cũng nhận ra là nó đang nhìn hắn, nên đã cười khẩy một cái. Aish ! Không hiểu sao nhưng ngay từ đầu nó đã không có cảm tình với tên đó ! Nó kết thúc bài nhảy với một cái xoạc chân siêu mượt. Mọi người vỗ tay rất nhiệt tình. Chủ yếu là nói nó lúc nhảy sexy khác hẳn với lúc bình thường và một vài nhắc nhở về việc thi thoảng nó còn bị trật nhạc. Nó cười và cúi đầu cảm ơn mọi người..
Seo Youngho’s POV
Aigoooooo~ Đang nghỉ trưa mà ai lại bật nhạc ầm ĩ vậy? Khó chịu quá đi. Tôi mới ngủ được có một chút mà. Cố gắng ngồi dậy xem ai là người phá hoại giấc ngủ của mình, thì tôi thấy một cô gái đang nhảy cho mọi người xem. Cô gái này trông rất lạ. Thậm chí tôi còn không nhớ là cô ta bước vào phòng từ lúc nào nữa. À, tôi ngủ mà, làm sao biết. Thậm chí tôi còn chưa thấy cô ta trong SM building một lần nào cả. Thực tập sinh mới ? Sao mà thế được, đây là lớp nâng cao, những thực tập sinh xuất sắc mới được vào lớp này, người mới sao có thể vào. Nhưng thực sự… Cô ta… nhảy rất có hồn và, không thể phủ nhận, rất sexy ! Tôi không thể rời mắt khỏi mọi chuyển động của cô ta. Hey ! Tôi cũng là đàn ông mà ! Ngắm một cô gái là bản năng rồi. Nhất lại là một cô gái có sức hút như thế này. Oa~ cô ta đã để ý đến tôi rồi kìa, be the sexy man as I am, tôi cười khẩy một cái ! Cô ta lập tức tập trung vào tấm gương. Oa~ playing hard to get, this is going to be fun ~
Nhưng kia là, đó chẳng phải là mũ len của Luhan hyung sao ? Sao cô ta lại đội nó? Em gái ? Người yêu ? Ehhhhhh..... Thầy Lee Soo Man sẽ không vui vì chuyện này đâu haha~ Thú vị đây.
- Chào mọi người đến giờ em phải về rồi ạ. Hôm nay em rất vui. Cảm ơn mọi người. Bye bye ~~
- Đi cẩn thận nhé em !
- Vẫn kế hoạch cũ nhé con dồ ! Ai hỏi thì cứ bảo là Lee Han Mi nhá !
- Audition vào công ty đi em ~~~~
- Bye bye !!
Tôi giựt giựt áo Minkwan hỏi:
- Con bé đó là ai vậy ?
- Cập nhật muộn vậy mày ? Bạn thân của Han Mi đó.
- Vậy không phải thực tập sinh hả ?
- Không. Nhưng mày có xem con bé nhảy không ? Thừa sức vào SM mình rồi.
- Uhmmm…
Vậy ra không phải thực tập sinh. Sao cô bé vào được đây? Nếu bị phát hiện sẽ gặp rắc rối mất. Mối quan hệ của cô bé với Luhan hyung là gì ? Trong lòng dấy lên cảm giác rất khó chịu, nhưng trước khi kịp nhận ra, tôi đã thấy cô bé ở đằng trước rồi. Tôi chạy theo cô bé ư? Mày làm gì vậy John haizzzzzz ~ Thôi thì đã chót làm rồi..
- Cô bé ! Đứng lại chút đã !
Tôi thấy cô bé lập tức đứng lại, sợ sao ?
- Anh biết em không phải thực tập sinh, việc em ở đây là không được phép, không nên tái phạm lần nữa đâu.
Cô bé khẽ quay đầu lại, vẫn chưa dám ngẩng mặt lên, lí nhí:
- Em là Lee Han Mi ạ.
- Cô bé ! Anh biết em là ai. Nói dối không phải là điều tốt. Em có biết là làm như vậy sẽ khiến bạn em gặp rắc rối không ?
Cô bé lập tức ngẩng mặt lên, đôi mắt mở to, nỗi sợ hãi hiện rõ. Nhưng khi nhìn thấy tôi, đôi mắt lập tức trở về như bình thường, bình thản, trong veo.
- Ra là anh sao. Anh biết tôi là bạn của Han Mi rồi mà. Tôi chỉ mang cơm lên cho Han Mi thôi. Và tôi sẽ rời khỏi đây ngay bây giờ. Chào anh ~
Nói xong cô bé quay lưng lại phía tôi, chậm rãi đi tiếp. Tôi mở to mắt, miệng há hốc, thái độ đó là sao ? Không sợ tôi sẽ hét toáng lên là có người lạ trong công ty sao ? Thái độ như chắc chắn là tôi sẽ không làm gì tổn hại đến cô bé vậy. Bình thản. Trong veo. Đôi mắt. Tôi cứ đứng đó khoảng 5 phút. Trong đầu tôi tái hiện một loạt hình ảnh: khi cô bé ấy nhảy, khi cô bé đứng lại vì sợ, đôi mắt thay đổi khi nhìn thấy thôi, và.. chiếc mũ của Luhan.
Tôi phải có được cô bé ấy !
[Luhan Fanfiction] Không Anh, thì không ai khác !
CHAP 5: Lunch Time
Thế là cuộc sống ở Seoul của nó cũng được hơn 3 tháng rồi.
Căn bản là vẫn phải sống một mình. Nó học nấu các món ăn Hàn Quốc, học cách dọn dẹp nhà cửa, đôi khi cũng cần mời bạn học đến nhà chơi chứ !
Nó vẫn thường xuyên đến dorm của Han Mi chơi, nấu ăn, dọn dẹp cho mọi người, vì hầu như lúc nào mọi người cũng rất mệt. Mối quan hệ giữa nó và mọi người ngày càng thân thiết. Đều là con gái, có đêm nó ngủ lại dorm luôn, tâm sự tuổi hồng với mọi người. Thực ra, là nó ghét cái cảm giác ở nhà một mình vào ban đêm. Vừa sợ, vừa cô đơn. Hai điều mà nó ghét nhất ! Nó đã cố năn nỉ Han Mi về ở với nó, nhưng không thể.. Các bạn học thì đều đăng kí ở kí túc hết, không thể phá hợp đồng được, và nó cũng chẳng thân thiết với ai lắm, chỉ là bạn bè xã giao thôi. Vì thế nên nó hay ở lại dorm của Han Mi lắm. 10 người cứ như một gia đình ấy !
Nó tích cực tham gia vào các hoạt động dành cho sinh viên của trường, nên riết các thầy cô nhớ mặt nó luôn, thậm chí mọi người còn đặt nickname cho nó là “Cô gái Việt Nam bé nhỏ”. Ở trường còn có CLB Nhảy nữa, vậy là nó vẫn được theo sở thích của bản thân, mọi người lại rất thân thiện nữa.
Nhưng… Kể từ lần ở quán trà sữa, nó không còn gặp lại Luhan hay Sehun nữa, nó nghe Han Mi kể là họ đang trong quá trình chuẩn bị comeback. Siêu bận rộn đây.
Mới chớm đông, nó đã thấy thích rồi. Nó muốn thấy tuyết. Muốn lắm luôn ấy. Mười bảy năm sống trên đời chưa được chạm vào tuyết bao giờ luôn.. Không biết cảm giác sẽ như thế nào. Nhưng đông Hàn rất lạnh. Khi còn ở Việt Nam, kể cả mùa đông, nó cũng mặc rất phong phanh, vì nó vẫn chịu được. Còn ở đây, quần áo mùa đông bố mẹ nó gửi sang, có mặc đến mấy cái áo len và áo khoác cũng vẫn thấy lạnh. Nó cũng nghĩ đến việc mua thêm quần áo mới, nhưng hiện tại nó vẫn chưa được đi làm thêm, mà nó lại không muốn phiền bố mẹ, vì học phí đã đủ đắt đỏ rồi, nên lại thôi. Không sao, nó cũng không đóng băng được đâu mà.
Sáng hôm đấy là một sáng giữa tháng 11, nó nhận được tin nhắn của Han Mi, nói nó có thể làm đồ ăn và mang đến SM building cho Han Mi được không, vì Han Mi quên hộp đồ ăn trưa ở nhà mất rồi. Đang trong tiết học, mà điện thoại lại kêu, nó xin lỗi giáo sư và vội trả lời tin nhắn “Okay”. Thực ra, lâu rồi nó cũng không gặp Han Mi, vì Han Mi bận luyện tập, thực sự là nhớ.
Tan học, nó vội về nhà chuẩn bị đồ ăn cho Han Mi, một hộp bento siêu đáng yêu, chắc chắn sẽ làm Han Mi cười dù có mệt đến đâu đi chăng nữa. Nó gói thêm chút kimchi và nấu thêm chút canh rong biển nữa. Vậy là xong ! Nhớ ra Han Mi thích uống sữa chuối, trên đường đi nó ghé qua siêu thị mua 2 bịch cho Han Mi nữa.
Hôm đấy trời rất lạnh, giữa trưa mà nhiệt độ chỉ có 12 độ C. Nó thì vẫn chủ quan như thế, ăn mặc rõ phong phanh. Bên trong là áo len, bên ngoài vỏn vẹn cái áo phao, quần jeans, chân đi sneakers, đầu đội snapback. Trông nó cứ như mặc đồ dành cho mùa thu ấy. Có ngày ốm chứ chẳng đùa. Chính vì thế mà nó chọn đi bộ, mặc dù khoảng cách khá xa, mong sẽ làm thân nhiệt ấm hơn chút.
Đến SM building rồi, dừng lại một chút thôi mà nó đã thấy lạnh lắm rồi, vậy mà bên ngoài có một nhóm fans trông như kiểu đã đứng ở đó lâu lắm rồi ấy, ai cũng run cầm cập nhưng lại trò chuyện với nhau khá vui vẻ. Khi nó đi qua mọi người quay ra nhìn, nó khẽ cúi đầu chào và họ cũng làm như vậy. Mọi người rất lịch sự. Hình như họ là fans của EXO, vì nó thấy họ có cầm banner ghi tên một vài thành viên EXO. Aigooooo ~ EXOOOOOOOO. Thật là làm nó nhớ đến một vài người quá !
Thú thật đây là lần đầu tiên nó được phép vào tòa nhà SM, thực ra, cũng không hẳn là “được phép”. Mà là Han Mi đã lách luật nhắn tin cho nó mã số mở cửa và nếu có ai hỏi thì cứ bảo “Em là thực tập sinh, Lee Han Mi”. Cũng may là khi nó bước vào cửa thì không ai hỏi nó là ai cả. Nó lễ phép cúi chào từng người một sau đó gọi điện cho Han Mi.
- Mimi à ở tầng bao nhiêu vậy ?
- Jjang Mi hả? Đến nơi rồi á? Có vào an toàn không vậy?
- Rất ổn luôn hahahaha
- Tầng 12 nhé ! Practice room cuối hành lang nhé ! Nhớ nha.. Nếu còn gặp ai thì cứ bảo là thực tập sinh Lee Han Mi đấy !
- Thực sự là không hiểu nổi mà.. Họ không biết mặt mày hay sao chứ ? Nếu bị phát hiện thì sao ?
- Yên tâm đi ở đây chỉ có tao với mày là người Việt thôi, họ cũng không phân biệt được đâu.
- Ờ rồi ok…
“Tầng 12… tầng 12” Nó bấm nút thang máy rồi lên tầng 12.
Wow thực sự là cái hành lang này nhìn nguy hiểm quá ta, vừa im vừa vắng, huhu. Bước ra khỏi thang máy, nó khẽ đi thật chậm và nhẹ, rón rén rón rén, nó không muốn ai biết là nó đang ở đây cả. Bỗng nhiên cánh cửa gần phía cuối mở ra, một bóng người đi ra từ căn phòng ấy. Nó lại phải giả vờ như thể chuyện nó ở đây là một điều rất bình thường, nhưng thực sự trong lòng đang nóng như lửa đốt sợ bị phát hiện. Khi sắp đi qua người đấy, nó khẽ cúi đầu xuống, vừa để chào, vừa để che mặt luôn. Rất may nó đã thoát nạn. Người ấy chỉ gật đầu chào lại thôi. Nó đang mở cờ trong bụng được vài giây thì người kia bỗng cất tiếng nói.
- Jjang Mi.
Nó nghĩ “Qủa này xong em rồi, Han Mi à phi vụ không trót lọt”. Nó đứng im tại chỗ, không dám nhúc nhích, hai chân như sắp sụp xuống vì run rồi. Nghe thấy tiếng bước chân của người kia lại gần, nó lại càng sợ hơn. Bỗng nhiên, có thứ gì đó được nhấc ra khỏi đầu nó. Nó giật mình. Snapback của nó ! Nó lập tức quay lại xem người kia là ai, sao lại lấy snapback của nó.
- Jjang Mi, em có biết là, dưới cái lạnh 12 độ C như vậy, một cái snapback chẳng giải quyết được điều gì không ? ….
Nó ngây người ra. Đó là Luhan. Người đó là Luhan. Và bây giờ anh ấy đang đội mũ len của mình lên đầu cho nó, thậm chí còn chỉnh sao cho thật đẹp nữa.
- Đấy ! Như vậy là ổn rồi. Có thấy ấm hơn không ? Hàn Quốc rất lạnh. Từ lần sau hãy mặc ấm hơn nhé !
Đến khi Luhan vẫy vẫy tay trước mặt, nó mới nhận ra là nó đang nhìn chằm chằm vào mặt anh. Nó vội chớp chớp mắt. Nó đưa tay lên đầu sờ vào chiếc mũ len. Thực sự ấm, ấm hơn rất rất nhiều ấy.
- Kamsahamnita Luhan oppa. Thực sự rất ấm ạ. Em sẽ để ý hơn.
Luhan đội cái snapback của nó lên đầu anh, theo đúng cách mà nó hay đội, đó là đội ngược cái cap ra đằng sau, vừa đi lùi xa khỏi nó vừa nói:
- Không phải dùng kính ngữ nhiều vậy đâu, chúng ta đều là người nước ngoài, nhớ chứ ? Dùng kính ngữ không hề thoải mái chút nào. Gọi anh là Xiao Lu. Bây giờ anh có việc phải đi rồi. Annyeong ~
Anh quay người đi được 2 giây, lại quay người lại, nói với theo:
- Và cái mũ len ấy, em cứ cầm đi, không phải đưa lại cho anh đâu, em nói rằng nó ấm mà, phải không ? Lần sau nhớ mặc ấm một chút, nghe không ? Anh đi nhé !
Nó nhìn theo anh một lúc, rồi vội hét với theo trước khi anh bước vô thang máy.
- Vâng ! Cảm ơn anh một lần nữa, Xiao Lu !
Rồi lại nói thầm với bản thân “Thật sự rất ấm, Tiểu Lu !”
[Luhan Fanfiction] Không Anh, thì không ai khác !
CHAP 3: Trainee & Beautiful Seoul
Có một sự thật phũ phàng là, Han Mi, con bạn thân nhất trên đời của nó, hiện tại đang là trainee – thực tập sinh của SM Entertainment, điều này giải thích cho cái ngoặc kép “du học” ở phần đầu. And YES! SM ENTERTAINMENT baby !!!!!
Con bé đó, mãi tới khi sang Hàn được 1 tháng rồi, mới dám nói sự thật cho nó nghe. Nghe xong mà nó shock quá không thở được. Gì chứ ??? Trainee ư ??? SM Ent ??? Đúng là troll nhau. Lúc đó, nó vừa vui vừa bực. Nó nghĩ với cái tính cả thèm chóng chán của Han Mi, liệu nó có bỏ cuộc giữa chừng không ? Vì theo như nó biết, thì cuộc sống thực tập sinh rất khổ, Han Mi có chịu được không?
Bây giờ thì nó biết là nó đã sai khi nghi ngờ bff của nó như thế !
Han Mi không hề là một đứa dễ bỏ cuộc.
Cuộc sống của một thực tập sinh không thể nhàm chán hơn, nhưng nó vẫn không kêu ca lấy 1 tiếng.
Đôi khi kết quả không được như ý, nó cũng không kêu lấy 1 tiếng.
Lần nào gọi điện về cho nó, Han Mi cũng nói “Tao sẽ cố gắng mày ạ!”, giọng nó nghe như sắp vỡ òa rồi, nhưng nó vẫn nhịn. Những lúc như thế, nó chỉ cười nhạt một cái và nói “Tao tin ở mày.” Mong rằng câu nói đó sẽ động viên Han Mi được phần nào.
Bây giờ thì nó đang ở đây, trong dorm của Han Mi. Một dorm mà có đến 9 người ở. Thật may là nó đã làm thủ tục thuê phòng trọ trước khi đến Hàn Quốc, nếu nó ở đây, vậy là tất cả 10 người, sẽ càng chật chội và gây khó chịu với mọi người thôi. Nó đã cố gắng thuyết phục Han Mi chuyển đến ở cùng nó, nhưng điều kiện không cho phép. Thực tập sinh phải ở trong dorm được SM sắp đặt. Vậy là nó sẽ phải ở một mình rồi.
Nó gọi điện cho mẹ rồi ngồi tám chuyện với Han Mi hồi lâu, thì có 7 cô gái lần lượt về nhà, nó đoán có lẽ họ vừa đi tập luyện về, trông họ thực sự rất mệt mỏi. Nhưng mọi người vẫn bỏ chút thời gian để làm quen với nó.
(A/N: Chữ nghiêng là nói chuyện bằng tiếng Hàn, chữ nghiêng trong ngoặc kép là tin nhắn)
- Chào em, chị là Jung Ah, hơn Han Mi 2 tuổi. Rất vui được làm quen với em.
- Chị là Anna, cho phép không nêu tuổi tác nha haha~~ chị đến từ Mĩ.
- Tớ là Sun Ah, bằng tuổi với cậu và Han Mi, tớ vào SM cùng một ngày với Han Mi đó, cậu cũng đến từ Việt Nam nhỉ? Việt Nam đẹp chứ? Cậu sang đây học tiếng hả? Chúc may mắn haha ~
Cứ lần lượt như thế mọi người giới thiệu về bản thân, còn có chị Ye Jin, chị Bomi, chị Sun Mi, và một cô bé kém nó một tuổi, Jenny. Và Sun Ah đó, thực sự, nói rất nhiều (haha~)
- Chào tất cả mọi người. Em là Jjang Mi, bạn thân của Han Mi. Em đến Hàn Quốc để học Đại học. Vì em chỉ có Han Mi là người quen tại Hàn, nên em rất mong được làm bạn với mọi người, để đỡ thấy cô đơn. À ừ, Sun Ah, Việt Nam rất đẹp. Nếu có thời gian mọi người nên đến đó du lịch. Thực sự đẹp.
- Em cứ yên tâm.. Thêm bạn thêm vui mà.
Cứ thế chúng nó ngồi tám chuyện đến nửa đêm thì bắt đầu đi ngủ. Đêm nay nó sẽ ngủ tại dorm, vì mai mới là ngày đến nhận phòng trọ cơ.
Sáng hôm sau, nó thức giấc bởi một tiếng còi to, giật mình với lấy cái điện thoại xem đồng hồ “TRỜI ƠI MỚI CÓ 5H30 MÀÀÀÀÀÀ~~~~~~”
Han Mi thì thầm bên tai nó:
- Dậy đi đồ lười, thường ngày bọn tao vẫn dậy giờ này, dậy đi.
- Thực sự là không muốn, Mimi à ~~~~
- Dậy đi nào, tao đã xin phép thầy cho tao nghỉ lịch hôm nay để đưa mày đi tham quan Seoul rồi. Có muốn đi không ?
- Mhmmmmmm…
- Này cả năm tao mới xin nghỉ được 1 ngày đấy ! DẬY NGAY !
Nó lảo đảo ngồi dậy, lầm bầm:
- Mimi ah~~ Mày không khác gì mẹ tao cả ~~
Cả ngày hôm đấy, nó và con bạn thân nhất của nó, lang thang trên đường phố Seoul, ghé vào những quán ăn ngon để nó có thể biết được ẩm thực Hàn Quốc tuyệt vời đến thế nào.
Nó có thể cảm nhận được cái sự náo nhiệt nơi thành phố này, đông người qua lại, sáng rực đèn, mọi hoạt động tiếp diễn không ngừng nghỉ. Thật khác với quê nó. Quê nó trầm và vắng vẻ. Rộng, nhưng không có nhiều. Đúng là bước ra thế giới mới biết nó to lớn và hùng vĩ đến thế nào..
Nó và Han Mi chọn quán trà sữa Đài Loan gần SM building là điểm đến cuối cùng. Trà sữa thực sự khác ở Việt Nam. Ngọt và thơm hơn rất nhiều ấy.
Khi đang mải mê nghịch những hạt trân châu dưới đáy cốc, nó bỗng thấy Han Mi đứng lên chào ai đó.
- Annyeonghaseyo, sunbaenim !
Mặc định, nó cũng đứng dậy và cúi đầu chào:
- Annyeonghaseyo, oh uhmmm ……
Nó chẳng biết phải xưng hô thế nào cho phải, nên nó đã ngẩng đầu lên xem đó là ai.
- Oh my god !
CHAP 4: “Oh we meet again !”
- Oh my god !
Nó không tin vào mắt mình nữa, đứng trước nó là hai chàng trai đẹp như hoa, và hãy thử đoán xem, một trong hai người họ là chàng trai nó đã gặp ở sân bay hôm trước.
- Oh anyeong Han Mi ahhh ~ và… ai đây nhỉ ? – Chàng trai còn lại đáp lại Han Mi.
- Uhm đây là Jjang Mi, bạn thân của em, mới đến Hàn Quốc hôm qua, cô ấy thật là xinh, sunbae nhỉ ?
Aish Han Mi đúng là thích làm người ta bẽ mặt mà. Mà cũng chẳng cần Han Mi phải làm thế, nó cũng đủ ngại đến mức nãy giờ cứ cúi gằm mặt xuống rồi. Nó không ngờ lại có ngày gặp lại chàng trai mà nó nghĩ là nam thần kia. Mà lại quá sớm thế này !!
- Đúng ! Rất xinh mà ! Tại sao lại cúi gằm mặt xuống vậy. Cô bé, oppa và Luhan hyung sẽ không làm hại cô bé đâu mà…Tụi anh cũng là bạn của Han Mi. Làm quen được chứ ? Anh là Sehun.
Luhan ? Tên cậu ấy là Luhan. Và hơn tuổi ? Vì cậu trai kia xưng oppa, vậy là hơn tuổi rồi. Cậu ta còn gọi Luhan là hyung. Vậy ra Luhan cũng hơn tuổi.
- Uhmm nae. Em tên là Jjang Mi. Rất vui được làm quen với … uhmm… hai oppa..
Nó ngẩng đầu lên và nở một nụ cười thân thiện nhất có thể, và thấy Sehun đang cười rất tươi. Còn Luhan thì…. Đang nhìn nó, và cười, là một nụ cười ấm áp, và đầy ẩn ý nữa.
- Oppa là Luhan. Rất vui được gặp lại em.
- Tụi anh đều là tiền bối của Han Mi trong công ty SM.. Tụi anh là thành viên EXO. Em có biết EXO không ?
- EXO ? Uhmmm … em có biết sơ qua ạ.
- Vậy thảo nào không nhận ra bọn anh. Mà chờ chút ! Luhan hyung.. Gặp lại? Là sao?
Sehun hỏi với bộ mặt khó hiểu.
- À, Sehun. Em còn nhớ hôm qua hyung gửi tin nhắn với em kể về chuyện cô gái hyung gặp ở sân bay chứ ? Chính là Jjang Mi đây ! Cô gái bị fans đẩy ngã ấy !
Vậy ra đó là fans, thảo nào họ đông như thế ! Cả Han Mi và Sehun đều nói cùng một lúc, với cùng một giọng ngạc nhiên.
- Là Jjang Mi đó hả?
- Bay gặp Luhan sunbae lúc nào vậy?
Nó ngập ngừng.
- Vâng, hôm qua em đã bị fans của Luhan đẩy ngã, và anh ấy đã rất tốt bụng đỡ em dậy. Thực sự cảm ơn một lần nữa ạ.
- Không có gì đâu, Jjang Mi ah ~
Nó khẽ đỏ mặt. Chưa người con trai nào gọi nó một cách ngọt ngào như thế cả ! Đây lại là Luhan, nam thần ! Hay nó đang hoang tưởng rồi.
Luhan và Sehun có nán lại tám chút chuyện với nó và Han Mi, thực chất toàn là Han Mi và Sehun nói chuyện với nhau. Nó và Luhan có đụng mắt nhau vài lần, và mỗi lần như thế, Luhan oppa đều nở một nụ cười rất ấm áp. Không biết nữa… Chỉ là, nó thấy rất ấm áp thôi ~
Sau đó chúng nó chia nhau mỗi người một ngả. Nó và Han Mi về dorm, Luhan và Sehun mua thêm mấy cốc trà sữa cho những thành viên còn lại rồi cũng về dorm luôn.
Không thể tin nổi, người con trai đầu tiên nó đụng phải ở Seoul hoa lệ này, lại chính là Luhan – một idol được hàng vạn fan girls yêu mến.
[Luhan Fanfiction] Không Anh, thì không ai khác !
CHAP 1: Vietnam – Korea
House, 2h16’ – 15.07.2012
*You got a new message*
Nó ngó đồng hồ, hơi cau mày vì nghĩ giờ này mà ai lại nhắn tin cho nó vậy?
From: Han Mi moaz moaz (con chết bầm >.<)
Thì ra là con bạn thân của nó, cái đứa chết bầm bỏ nó lại Việt Nam để “du học” ở Hàn ấy, báo hại nó không biết đi tụ tập với ai, tại chẳng ai làm nó thấy thoải mái bằng Han Mi cả. Nhớ ngày nào nó với Han Mi còn rang lạc, uống rượu mừng sinh nhật nó hồi năm nhất trung học, sang năm hai trung học thì hai đứa bù đầu vào học bù cho năm nhất, đến năm cuối thì nó cắp đồ bay qua đó, đùng cái bây giờ nó đã qua đó được 1 năm rồi.
“Ê bao giờ sang tao?”
To: Han Mi moaz moaz (con chết bầm >.<)
“Bộ không nhận được tin nhắn của tao hay sao ? Ngày kia tao qua rồi con nhóc :3”
From: Han Mi moaz moaz (con chết bầm >.<)
“Trời ơi không có nhận được tin, sang gấp vậy :o”
To: Han Mi moaz moaz (con chết bầm >.<)
“Bộ có muốn bà sang không con?”
From: Han Mi moaz moaz (con chết bầm >.<)
“Rồi rồi cứ sang đây đi chị sẽ tiếp đãi em “tử tế” muahhahahahaha Ờ mà giờ ở nhà cũng muộn lắm rồi, đi ngủ đi con :*”
To: Han Mi moaz moaz (con chết bầm >.<)
“Chẳng phải bên đó cũng đã muộn lắm rồi sao, mày còn nhắn tin được cho tao còn gì, ờ thôi bà ngủ, chào con :* nite nite xoxo”
Mắng con bạn là đồ chết bầm vì bỏ nó ở lại Việt Nam, chẳng khác gì nó tự mắng bản thân. Nó cũng vừa hoàn thành thủ tục sang Hàn du học, cũng sẽ bỏ lại gia đình người thân nó ở lại Việt Nam. Từ nhỏ, nó đã thích được đi đây đi đó, đã thích tìm hiểu nhiều nền văn hóa khác nhau. Khi nhà nó bắt đầu khá giả, nó thiết nghĩ sẽ làm thủ tục đi du học xem sao. Ai ngờ nó qua thật. Bây giờ nó sắp thành tân sinh viên Đại học Yonsei – khoa Tiếng Hàn. Có đánh chết nó cũng chẳng tin là nó sắp được gặp lại con bạn nó, cái hôm Han Mi đi, nó khóc như mưa như gió, cứ như thể Ngưu lang – Chức nữ chia lìa ấy, ai ngờ bây giờ chúng nó gặp lại nhau sớm thế này.
Nó - năm nay mới chớm 18, còn chưa sinh nhật nữa, vừa tốt nghiệp trung học xong, bằng khá. Khá tự hào về bản thân vì nó cũng đạt được một vài giải thưởng khi còn học trung học.
Xin phép giữ bí mật tên Việt của nó, vì cuộc đời của nó sau này, sẽ gắn liền với tên tiếng Anh (Rosie) và tất nhiên, tên tiếng Hàn. Tên Hàn của nó là Jjang Mi, nó mặc định cho bản thân cái quyền được thêm 1 chữ “j” nữa vào tên, để được chữ jjang - “the best”.
“The best” chỉ là để động viên bản thân thôi. Chứ nó hoàn toàn ở mức average (haha). Mặt có nét Tây tây, da trắng và mái tóc dài thẳng. Chiều cao vỏn vẹn mét sáu mươi ba, cân nặng đầu bốn. Không phải cứ Tây tây là xinh đâu nhé, như nó là 1 ví dụ. (A/N: Cái này mình lấy mẫu là chị Tammy Tran nha, mọi người có thể search chị ấy xem thử. Chị ấy rất xinh, nhưng vì nữ chính “khiêm tốn” nên tự nhận xét vậy)
Nó yêu và đam mê nhảy, nó đã tập nhảy từ năm 13 tuổi rồi cơ. Nhưng nó đã luôn hứa với bản thân, sẽ giữ nhảy là một sở thích.
Gia đình nó cũng khá giả, “khá giả” thôi nhé, đủ để chu cấp cho nó đi du học, chứ không phải giàu nứt đố đổ vách đâu. Nó có một anh trai đang học năm 3 đại học rồi. Anh là người nó thần tượng nhất. Và anh hoàn toàn ủng hộ việc nó chọn du học là con đường tiếp theo.
À, lí do… lí do mà nó chọn Hàn Quốc là vì gì ? Cũng như bao teen nữ của Việt Nam bây giờ, nó chọn Kpop là dòng nhạc ưa thích của bản thân. Vì thế, nó cũng muốn tìm hiều thêm về Kbiz khi sang Hàn nữa. Nó đã học tiếng Hàn được gần 2 năm, cũng đủ dùng..
Tóm gọn lại, nó chỉ là một cô bé bình thường, ngoài việc được ông trời ban cho điều kiện để đi du học, để chui ra khỏi cái vỏ, thì chẳng có gì đặc biệt.
Noi Bai Airport, 13h – 17.07.2012
- Con gái, sang đó.. nhớ chăm sóc bản thân cẩn thận, nhớ ăn uống đầy đủ, ngủ đủ giấc… sang đến nơi, nhớ gọi cho bố mẹ… nghe không?
1h nữa máy bay cất cánh, nó nhìn mẹ nó nghẹn ngào dặn dò trước khi nó đi mà cũng rưng rưng. Bố nó run run khẽ siết vai mẹ nó, động viên. Cũng phải thôi, ai lại yên tâm cho được khi đứa con gái chưa tròn 18t phải sang nơi đất khách quê người một mình chứ !
- Mẹ. Yên tâm đi. Con sẽ chăm sóc bản thân thật tốt !
Nói rồi nó ôm mẹ, bố, và anh trai, sau đó quay lưng bước đi làm thủ tục chuẩn bị lên máy bay. Nó nhất quyết không để gia đình mình thấy một giọt nước mắt nào, nó muốn chứng minh rằng nó đủ mạnh mẽ để chịu đựng một mình khi ở bên kia. Nhưng, ngay khi quay đi, nó đã không kìm được, bước về phía trước một bước, nó lưỡng lự dừng lại, rồi hít một hơi thật sâu, nó muốn giữ chút hương vị Việt Nam cho bản thân trước khi đi, cũng là để ngăn giọt nước mắt sắp rơi xuống của nó. Quay đầu lại nhìn mọi người, và cười một cái, muốn mọi người có thể yên tâm về nó, sau đó bước về phía quầy làm thủ tục.
Làm thủ tục xong, nó vào phòng cách ly. Chợt nhớ ra có việc quên mất không làm, nó lôi điện thoại ra.
To: Han Mi moaz moaz (con chết bầm >.<)
“Ê, tí ra sân bay đón tao đi, 2h chiều là tao bay rồi, nghĩa là 4h chiều bên ấy, vậy là tầm 8h30 Hàn qua Incheon nha ^^ sắp được gặp cưng rồi hạnh phúc quá moaz moaz”
“Chuyến bay từ sân bay Nội Bài đến sân bay Incheon – Hàn Quốc lúc 14h chiều Việt Nam chuẩn bị cất cánh…”
Nó theo đoàn người ra cổng soát vé.. Khi đã yên vị trên máy bay, nó nhìn qua cửa sổ, thì thầm với chính mình “Oa, tạm biệt Việt Nam”..
CHAP 2: The Incident
Incheon International Airport, 20h50’ – 17.07.2012
Nó mới đến nơi, và vừa làm thủ tục nhập cảnh với kiểm tra visa xong, đang lết từng bước căng mắt ra tìm xem con bff của nó đang ở phương trời nào.. mãi mà không thấy đâu. Bỗng nhiên nó thấy phía sau ầm ầm tiếng gào thét phụ nữ, không phải một người, mà nhiều người, giật mình nó quay lại thì thấy tầm 30 chục cô gái đang chạy về phía nó, xem chừng xen lấn xô đẩy ghê lắm, trước khi kịp nhận ra là họ đang tiến về phía mình và không có dấu hiệu ngừng lại, nó đã bị họ xô ngã rồi.
- Á ! Thực sự là rất đau mà, mấy người làm gì vậy ?? Xô ngã người ta mà còn không chịu xin lỗi nữa, kiểu gì vậy ?? *blabloble*
Nó còn đang mải lảm nhảm vài câu trách móc bằng tiếng Việt, thì tự dưng thấy xung quanh im bặt, một bàn tay trắng ngần và thon thả, cũng không kém phần cứng rắn giơ ra trước mặt nó. Nó ngạc nhiên mở to đôi mắt vốn dĩ đã to của nó, ngẩng lên nhìn xem đó là ai. Nó phải chớp mắt vài cái, vì ánh đèn trong sân bay làm chói mắt nó. Đó là một người con trai, không, hay là thiên thần ? Một nam thần ? Trời ơi một nam thần đang giơ tay ra trước mặt nó, muốn đỡ nó dậy.. Nhưng mà.. không phải là nó đã chết chứ. Chết thì mới gặp thiên thần chứ. Không phải “đoàn người” kia đã dẫm đạp lên nó đến khi nó chết chứ ? Trời ơi sao mới đến Hàn Quốc mà đã đen đủi vậy. Nó há hốc mồm ra bàng hoàng. Một tiếng nói cất lên đập tan suy nghĩ viển vông vớ vẩn của nó..
- Are you okay?
Nó thở phào nhẹ nhõm “Ôi là người, không phải thiên thần, mình không chết, phew~~”
- I’m fine. Thank you.
Người con trai ấy hạ tay xuống thấp hơn một chút, nó quên mất là tay cậu ấy vẫn lơ lửng trước mặt nó nãy giờ. Nó nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay ấy, ôi thật mịn màng làm sao, nó không chắc đây có phải tay con trai không nữa. Cậu ấy khẽ kéo nó đứng dậy, nó phủi và chỉnh sửa quần áo.
- Thank you so much. I didn’t know that those people were trying to kill me.
Nó nói bằng giọng mỉa mai và chỉ vào đám con gái đang đứng sau cậu trai ấy.
- I’m sorry. They didn’t mean that. I’m the one causing this so …. I’m sorry.
Cậu ấy nói bằng một giọng rất hối hận, nhưng giọng nói vừa trong trẻo vừa thật đàn ông. Điều này khiến khóe môi nó khẽ nhếch lên thành một nụ cười.
- No, you don’t have to be sorry. Look at me, I’m fine now. Don’t have any bruises or scratches. Then it’s ok. Thanks again for helping me.
- No, that was my fault. That’s what I should do. Hmmmm… I have to go now or I’ll miss my flight. Sorry again. Bye !
- Uhmmm bye ! Have a safe flight !
Nó hét với theo cậu con trai ấy, vì sau khi nói bye thì cậu ấy đã chạy đc vài mét rồi. Và lại kéo theo cả đám con gái ở phía sau. Nếu nó không nhầm thì cậu ấy đã quay lại và gật đầu với nó. Nó nghĩ “Hừm… Trong cái rủi lại có cái may.. Ai mà biết được khi vừa đặt chân xuống Hàn Quốc đã được gặp một người con trai đẹp đến vậy chứ ! Có vẻ như cuộc sống của ở đây sẽ rất tuyệt đây….”
- JJANG MI AHHHHHHHHHHHHHHH !!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Ôi sao mà nó nhớ cái giọng đấy thế, cứ the thé the thé ra. Han Mi chạy đến ôm chầm lấy nó. Sau tiếng gọi gây chú ý ấy, nó để ý thấy mọi người xung quanh đang quay lại nhìn hai đứa chúng nó, một đứa thì cứ nhảy cẫng hết cả lên, một đứa thì cười trừ gãi đầu gãi tai vì ngại.
- Có cần phải tiếp đón “ghê gớm” thế không mày?
- Có có có có chứ ! Năm rồi không thấy mày nhớ bỏ xừ ra.. Ủ uôi tóc dài ra bao nhiêu rồi này, mà dạo này gầy thế, không có tao đi ăn vặt cùng phải không ?
- Đúng thế ! Báo hại năm qua tao không lên được kí nào mà toàn giảm thôi. Con chết bầm tớn lên đi sang đây để lại tao bơ vơ quê nhà. Hứ !
- Chin nhỗi mà ~~~~~
- Mà mày có biết là tao chờ mày bao lâu rồi không ? Đến rõ là muộn cơ. Báo hại tao bị người ta va phải ngã cả ra đây nè. Rõ buồn !
- Thật á ? Ai va phải mày ?
- Một đám con gái luôn. Thôi kệ đi. Coi như chưa có chuyện gì xảy ra ha. Bây giờ thì… điều đầu tiên tao muốn làm… là ĐI ĂN ĐÊM ! ĐI THÔI EM YÊU ! Dẫn tao tham quan Seoul buổi đêm nào ~~~~ Han Guk, annyeonghaseyooooooooooo ~~~~~
Em luôn tự hỏi là tại sao mỗi khi nhìn Anh Em lại thấy thêm yêu Anh đến thế ? :)
Bên cạnh Anh luôn có 11 chàng trai tuyệt vời kia, và hàng vạn fans, nhưng mỗi khi nhìn Anh, trong ngần ấy con người, Anh lại tỏa ra cái sự cô đơn lạc lõng đến đau lòng, đúng như một chú Nai con lạc đường vậy..
Em vẫn thường nghĩ "Không biết những lúc ánh mắt Anh rơi vào cõi xa xăm như vậy, Anh đang nghĩ gì?"
Anh, ngay lập tức khiến con người ta muốn ôm Anh vào lòng mà vỗ về, xua tan mọi phiền muộn trong đôi mắt :)
Anh !
Nếu có một điều ước, Em ước mình được ở bên Anh.
Mặc dù chưa được bước chân lên máy báy bao giờ, nhưng Em sẽ nắm tay Anh mỗi khi Anh phải đi máy bay, Em sẽ không để Anh đi một mình như vậy đâu, Anh sẽ sợ, phải không ?
Em sẽ luôn làm Anh vui, sẽ là điểm tựa khi Anh cần...
Em sẽ cười khi Anh cười, khóc khi Anh khóc..
Em sẽ hát, sẽ nhảy cho Anh xem, mặc dù chắc chắn lúc đấy trông Em sẽ rất ngu ngốc và buồn cười, nhưng mặc kệ đấy :)
Nhưng... Khoảng cách xa như vậy, thật khó cho Em quá !
Nhưng khó, không có nghĩa là Em sẽ bỏ cuộc.
Thật là hổ thẹn với bản thân vì hôm nay nghỉ học để rồi bùng phát hứa hẹn thế này haha~
Đôi lúc Em cũng thấy ghét cái cảm giác nhói đau ở tim khi thấy Anh !
Chài ơi ~ Em chỉ được thấy Anh qua màn hình nhỏ tí, thật không công bằng chút nào :(
Nhưng mà.. Nai con, hãy nhớ lời Em nói đây, sẽ có một ngày, bàn tay Em khẽ nắm lấy bàn tay Anh, siết nhẹ, và nói "Tiểu Lộc, Em ở đây."
Em tình nguyện khóa lòng mình vì Anh đấy, không Anh, thì không ai khác !
Đúng thế !
Em yêu Anh, Lu Han.
First post on Tumblr ^^
Annyeonghaseyo !
Xin chào !!
Tớ tên là Hường, nhưng mọi người hay gọi tớ là Sú hơn ^^
Năm nay tớ 17 tuổi, sắp bước vào một trong những kì thì quan trọng nhất của đời người, công sức 12 năm học được dồn hết vào lần thi này đây :D
Nhưng tớ vẫn quyết định lập 1 tài khoản Tumblr cho riêng mình, thử thì cũng không làm hại bản thân, đúng không ? :p
Hmmmm.. Nói thế nào nhỉ.... Một chút về bản thân tớ nhé !
Tớ là một đứa con gái khá đơn giản, không biết nên gọi là đơn giản, hay là đàn ông nữa =)))
Tớ không-thực-sự-quan-tâm lắm đến vấn đề nhan sắc của bản thân.. Đại loại như kiểu tớ không sợ mụn, sợ béo đến mức gào rú và tìm đủ mọi cách để triệt tiêu chúng ;)
Tớ ít khi make up, đắp mặt nạ hay dùng kem dưỡng thể blabla..
Nói chung là mặc kệ vấn đề vẻ ngoài đó ^^ Tớ thích tớ "mộc" nhất có thể <3
Tớ chơi với rất nhiều con trai.. phải nói là rất nhiều.. và chơi như kiểu giữa con trai và con trai với nhau í !
Như kiểu bàn luận bóng đã hay game, hay cả chuyện ngắm gái =)))))
Tại vì tính hay tò mò, hay tìm tòi, nên mỗi thứ tớ biết một chút, như thế sẽ giúp cho tớ không sợ bị lạc lõng giữa bất cứ một thế giới nào ^^
Đại loại thế, đơn giản mà, nhỉ? ^^
Tiếp theo, điều mà tớ thấy tự hào về bản thân nhất, tớ là 1 dancer !
Thực ra không phải kiểu tập luyện ballet hay múa từ nhỏ và có bộ xương dẻo như bún đâu =)))
Chỉ là tớ tự tập cover các bài nhảy của Kpop từ khi học lớp 7, đến lớp 10 thì gia nhập một nhóm nhảy hiphop tên Crazyhands.
Kể từ đấy thì Crazyhands luôn chiếm một phần không hề nhỏ trong trái tim tớ :)
Đi nhảy giúp tớ thoải mái với bản thân hơn, không gò bó bản thân, không còn hay ngại khi nói chuyện với người lạ nữa, tớ đã hòa đồng hơn ! Và tớ có nhiều bạn hơn ! Đó là điều tuyệt vời nhất ~
Tớ đã từng invisible khi còn là một học sinh cấp 2, nhưng lên cấp 3 thì mọi chuyện đã khác đi rất nhiều !
Mọi người gọi tớ bằng nickname, mọi người biết đến tớ như một dancer.
Tớ đã có dũng khí đứng trước 6000 người để biểu diễn, cảm giác thực sự rất tuyệt !
Tớ yêu cái cảm giác được đứng trên sân khấu, được nghe tiếng hò hét cổ vũ của khán giả.
Bao nhiều ngày tập luyện đến gầy cả người đi, chỉ để dành cho vài phút trên sân khấu.
Mọi người đều cố gắng, thậm chí cãi vã nhau cũng không ít, nhưng đến lúc ấy, tinh thần đồng đội thực sự dâng trào lên gấp vạn lần !
Xem clip được mọi người quay lại, mà cảm giác cứ lâng lâng ấy ^^ Thích cực !
Tớ biết tớ sẽ không hối hận khi trở thành một dancer mà <3
Thôi, liên thiên đến đây thôi đã ... ~
Thanks for reading xoxo