
★
art blog(derogatory)
Cosmic Funnies
d e v o n
let's talk about Bridgerton tea, my ask is open
trying on a metaphor
TVSTRANGERTHINGS
hello vonnie
One Nice Bug Per Day

tannertan36
Stranger Things
Game of Thrones Daily

No title available

祝日 / Permanent Vacation
PUT YOUR BEARD IN MY MOUTH
h

Love Begins
occasionally subtle

Discoholic 🪩
$LAYYYTER

seen from T1
seen from United States
seen from United Kingdom
seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from Iraq

seen from New Zealand
seen from United States
seen from United States
seen from United States

seen from United States
seen from United States

seen from Italy

seen from T1

seen from Netherlands
seen from United States
seen from United States

seen from United States
@shil-s
KẾT TINH CỦA KHỔ NẠN – HOA SEN NỞ TRONG LÒ LỬA
Vạn vật trên đời đều tuân theo luật Thành - Trụ - Hoại - Không. Không có cơn bão nào thổi mãi ngàn năm, cũng chẳng có đêm đen nào không nhường chỗ cho bình minh.
Nhưng vấn đề cốt lõi là: Khi bão tan, mây tạnh, con người bước ra từ đống tro tàn ấy là ai?
Là kẻ yếu hèn sống sót nhờ may mắn? Hay là bậc trượng phu đã chưng cất khổ đau thành Tuệ giác?
Mỗi phen hoạn nạn là một phen tôi luyện. Nếu biết nương theo Chánh pháp mà đi qua, thì nghịch cảnh chính là đất màu để nuôi dưỡng một đời sống mới – kiên cố hơn, an nhiên hơn.
Đây là 7 cảnh giới của một tâm hồn đã được tái sinh từ khổ nạn:
1. SƠN HÀ VẪN ĐÓ – NHƯNG TÂM ĐÃ TỰA HƯ KHÔNG
Cảnh cũ vẫn y nguyên. Người đời vẫn bon chen, thị phi vẫn ồn ào. Nhưng người đã ngộ đạo thì không còn dao động.
Ngày trước, gặp chuyện trái ý thì lửa sân si bốc lên ngùn ngụt.
Bây giờ, gặp điều nghịch lòng, chỉ mỉm cười nhẹ nhõm như gió thoảng qua tai.
Ngày trước vội vàng, lo sợ được mất.
Bây giờ điềm tĩnh, vững chãi như núi cao.
Đó không phải là vô cảm, mà là sự Tĩnh Tại. Không cần hô hào "tôi đã thay đổi", bởi sự bình thản của người chính là tiếng sấm rền vang nhất, chấn động chốn hồng trần.
2. VẾT THƯƠNG ĐÃ LÀNH – HÓA THÀNH ÁO GIÁP TỪ BI
Người trải đời không còn thói quen kể lể nỗi khổ để mong cầu sự thương hại. Không còn phí lời thanh minh với kẻ không hiểu mình.
Bởi lẽ:
* Người tri âm, nhìn mắt là thấu tâm can.
* Kẻ vô duyên, nói vạn lời cũng như nước đổ lá sen.
Mỗi vết sẹo năm xưa không còn rỉ máu, mà trở thành lớp áo giáp che chở thân tâm. Những kẻ từng quay lưng, từng bạc bẽo, nay trở thành tấm gương để người soi lại mình. Không oán hờn, không thù hận, chỉ nhẹ nhàng buông bỏ. Đó là sự siêu việt của lòng bao dung.
3. TỪ BỎ "THAM CẦU HƯ DANH" – QUAY VỀ "GIỮ GÌN CHÂN TÂM"
Kẻ còn mê muội thì suốt đời đuổi bắt bóng hình: tiền tài, danh vọng, tiếng tăm ảo ảnh.
Người đã tỉnh thức thì chỉ chuyên tâm giữ gìn Cốt Cách.
Người không còn thèm khát những đỉnh cao giả tạo. Không còn lạc lối khi thấy người khác phất lên nhờ may mắn hay thủ đoạn.
Người đi trên con đường riêng – Độc Đạo. Mỗi bước chân là một sự trọn vẹn, mỗi hành động đều hướng về sự Thiện lương và Chân thật. Chậm mà chắc, tĩnh mà sâu.
4. QUÁN CHIẾU NHÂN GIAN – TỪ BI MÀ KHÔNG PHÁN XÉT
Ngày trước, thấy người kém thì khinh, thấy người hơn thì đố kỵ.
Nay, nhìn đời bằng con mắt của người làm vườn nhìn cây cỏ: Cây này lớn nhanh, cây kia lớn chậm; hoa này nở sớm, hoa kia nở muộn. Thuận theo tự nhiên.
* Không vội vã thúc ép.
* Không áp đặt định kiến.
Người hiểu thấu lẽ Vô Thường: Kẻ đúng hôm nay, mai có thể ngã vì ngạo mạn. Kẻ sai hôm nay, mai có thể thành tựu nhờ biết quay đầu. Vì thế, người trở nên Khiêm Cung. Không phải cúi đầu vì sợ hãi, mà là sự cúi đầu của bông lúa chín trĩu hạt.
5. BIẾT ĐỦ LÀ TỰ DO – VẠN PHÁP QUY TÔNG
Người chẳng cần mười mối quan hệ xã giao hời hợt. Chỉ cần vài tri kỷ thâm tình.
Chẳng cần làm trăm việc để lấy tiếng vang. Chỉ cần làm một việc đúng đạo lý.
Sự tối giản lên ngôi. Không phải vứt bỏ để trốn đời, mà là gạt bỏ những rườm rà của dục vọng để tâm hồn được nhẹ gánh.
Người hiểu rằng: Biết đủ (Tri túc) chính là đệ nhất phú quý. Sở hữu ít đi, nhưng tự do nhiều lên.
6. HỮU XẠ TỰ NHIÊN HƯƠNG – LÀM CHỖ DỰA CHO ĐỜI
Khi đã tái sinh, không cần lớn tiếng phô trương đạo đức. Hương thơm của nhân cách tự nó bay ngược chiều gió.
Người đời sẽ cảm nhận được sự bình an khi ở cạnh người.
Từ đây, người không chỉ sống cho riêng mình. Người trở thành bóng cây cổ thụ, che mát và nâng đỡ những ai đang lầm than, chới với.
Không cần giảng giải đạo lý cao siêu. Chỉ cần Hiện Diện. Sự có mặt vững chãi và an nhiên của người chính là liều thuốc chữa lành tốt nhất cho thế gian.
7. TÙY DUYÊN MÀ SỐNG – TÂM BẤT BIẾN GIỮA DÒNG ĐỜI
Không gồng mình chống đối. Không oán trách số phận. Không dính mắc vào kết quả.
Người dốc lòng làm việc nghĩa, nhưng thành hay bại xin gửi lại cho Trời đất.
Người chân thành đối đãi với nhân gian, nhưng người đời đáp lại hay vô ơn, tâm người vẫn không xao động.
Sống giữa ràng buộc mà tâm không bị trói buộc. Làm việc giữa trần lao mà lòng không nhiễm bụi trần.
Đó không phải là sự buông xuôi tiêu cực, mà là trí tuệ của sự Buông Xả.
LỜI KẾT:
Sau tất cả những phong ba bão táp của kiếp nhân sinh, điều còn lại quý giá nhất không phải là tiền bạc chất cao như núi, hay quyền uy nghiêng ngửa đất trời.
Mà là:
* Không phải người trở nên mạnh mẽ theo kiểu sắt đá – mà là người trở nên Trong Suốt và Thấu Suốt.
* Không phải người giàu có hơn – mà là tâm người không còn Nghèo nàn.
* Không phải người lạc quan ngây thơ – mà là người đã nhìn thấu bản chất khổ đau của cuộc đời và chọn sự Bình Thản.
Tái sinh – là khi người sống lại một lần nữa giữa cõi ta bà này. Không cần pháo hoa, không cần ai tán thưởng. Chỉ cần một nụ cười an nhiên nở trên môi và một tâm niệm sáng ngời:
"Gian nan đã qua. Sen vàng đã nở."
Quán Trọ Vô Thường
Đường về lá mục đã giăng Tiếng ve mùa cũ lăng xăng gót giày. Bờ ao nắng rớt cuối ngày, Mặt hồ lặng lẽ mây bay la đà. Cổng nhà, rêu phủ đã già Then cài hoen gỉ, là chờ…hay quên?
Ta về đâu phải ta xưa, Quê hương cũng đã nắng mưa đổi dời. Người từng trong ký ức ơi Giờ như sương khói cuối trời mênh mông. Còn chi hẹn ước mà trông Lời xưa phai nhạt như không còn gì. Kiếp này một chuyến vay đi Thân này tứ đại, trả khi vô thường.
Nghe trong tĩnh lặng não nề Tiếng con dế khóc, bốn bề đêm sâu. Bến sông con nước bạc đầu Con đò nằm ngủ, quên sầu trăm năm. Gió lùa qua mái âm thầm Giam con người cũ lỗi lầm ngày xưa. Bình yên sao lạnh như chùa Người đi người ở nắng mưa mặc người. Ta ngồi trước thềm buông lơi Nhìn tro bếp nguội đời vơi lại đầy. Hoa xoan xưa rụng chốn này Giờ là cát bụi vương gầy ngón tay.
Buồn chi hay chỉ là vay Nỗi niềm thương xót áng mây cuối đèo. Quê hương là một kiếp nghèo Chỉ là quán trọ ta theo rồi tàn. #DamBD
Biển học vô biên, lấy kiên trì làm bến
Mây xanh không lối, góp chí cả dựng lên.
Ta đi qua một ngày thật lặng, chợt giật mình chưa hiểu nổi mình đâu.
Bao năm rồi sao vẫn còn ngây dại,
Đuổi theo hoài những danh vọng viển vông.
Bình yên nào ở giữa bão giông?
Bình yên nào giữa chốn bất công mà tìm?
-Shil-
Nếu ngày mai chẳng còn gặp nhau nữa,
Liệu hôm nay ta có thể dịu dàng?
THẤT NGHIỆP TUỔI 35❗️
Khủng hoảng tuổi 30 thực ra được báo trước bởi những cơn buồn ngủ tuổi 25?
Thời gian gần đây tôi làm việc với khá nhiều hồ sơ CV đợi phỏng vấn. Và bất ngờ phát hiện ra, có rất nhiều CV của những người trong tầm tuổi 35 bắt đầu đi xin việc với những vị trí không liên quan gì tới công việc cũ, hoặc sẵn sàng đi làm với mức lương thấp hơn mức lương trước đây. Sau khi phỏng vấn 4 trường hợp, tôi nhận ra một câu chuyện tương đối phổ biến, thể hiện rõ nếp suy nghĩ của rất nhiều những người bạn trong thế hệ tôi thời điểm này.
Vậy vì sao chúng ta có thể trở nên thất nghiệp ở tuổi 35?
1. Đề cao quá mức "kinh nghiệm"
"Khi tôi 35, tôi có rất nhiều kinh nghiệm". Nhưng nếu kinh nghiệm đó chỉ nằm ở 1-2 vị trí, với những đầu việc được lặp lại đều đặn, thì đó chỉ là 1-3 năm kinh nghiệm được lặp lại vài lần.
Nếu áp dụng nguyên tắc 10,000 giờ (*đọc cuốn Outliner để biết thêm: theo đó, một người muốn trở nên xuất sắc trong 1 công việc bất kỳ sẽ cần khoảng 10,000 giờ luyện tập), mỗi ngày làm việc 8 tiếng, mỗi năm làm việc 250 ngày, thì cơ bản với một công việc chuyên môn nhất định, người ta sẽ thành thạo sau 3-4 năm. Từ năm thứ 5 trở đi, người ta sẽ trở thành một anh công nhân quen tay ngồi trong văn phòng chứ ko phát triển thêm đáng kể nữa. Hay nói cách khác, cùng công việc bàn giấy đó, kinh nghiệm từ năm thứ 5 trở đi của anh ta trở nên vô giá trị.
"Làm quản lý sẽ không lo thất nghiệp". Vâng, chỉ đúng khi anh là quản lý cấp cao, còn cỡ team leader, manager thì quả Đất này nhiều như quân Nguyên. Mà với vị trí quản lý cấp cao, nhân sự dao động rất ít, ghế thì không nhiều, lý do gì để bạn ngồi được thay chỗ người ta, chưa kể những yếu tố khắt khe khi tuyển dụng cấp cao về tầm nhìn, văn hoá và sự phù hợp. Từ manager công ty A về làm nhân viên cho công ty B, tôi thấy rất nhiều.
2. Giữa một CV người trẻ tuổi và một CV người già có kinh nghiệm, chọn ai?
Tôi chọn người mang cho mình nhiều giá trị hơn, trả lương thấp hơn và bớt đòi hỏi hơn.
Lúc này chính kinh nghiệm lại đang bộc lộ mặt trái của nó. Những người già hơn, có "nhiều-kinh-nghiệm" làm quen tay một công việc bắt đầu bộc lộ nhược điểm về sự kém thích nghi, có xu hướng mong muốn áp dụng kiến thức và mô hình từ công ty cũ sang công ty mới mà thiếu điều chỉnh, tự mãn với thành công cũ mà quên đi rằng thị trường và khách hàng đã thay đổi.
Chưa kể các nhân sự lão đa lão đề thường đòi hỏi mức lương cao cùng nhiều chế độ khắt khe, đi kèm xu hướng mong muốn "thay-máu" bộ máy đang làm việc và văn hoá công ty hiện tại, đôi khi làm người quản lý đứng trước việc tuyển dụng nhân sự dạng này đồng nghĩa với rủi ro thay thế hầu hết đội ngũ nhân sự đang làm việc hiệu quả.
Với tôi lúc này, một nhân sự trẻ, có khoảng 2 năm kinh nghiệm, cởi mở cầu tiến, tôi tin tưởng sau 6 tháng làm việc hoàn toàn có thể bù đắp và ngang hàng một lão làng 6 năm kinh nghiệm. Khả năng thích nghi cao hơn, kiến thức cập nhật hơn, lương trả thấp hơn và chắc chắn là ít đòi hỏi hơn. Dĩ nhiên với nhà tuyển dụng, anh ta là ứng viên sáng giá hơn một ông già đòi hỏi và cứng nhắc chứ?
3. Nhiều người ngủ quên từ khi 25 tuổi.
Tôi nhìn thấy nhiều người bạn của mình thế này: ra trường ở tuổi 22, đi làm tại một công ty nào đó tầm 2 năm, ở tuổi 24 buồn buồn chán chán ko biết làm gì t iếp, họ lấy vợ lấy chồng, 1 năm sau đẻ con, thành bố thành mẹ; công việc vẫn ổn, lương đủ sống, con cái bận rộn. Trong một giấc mơ nhàn hạ mà họ vừa ao ước, vừa thấy buồn chán là cuộc đời họ cứ đơn giản như thế mà lướt, tới ngày tuổi 60, nghỉ hưu cái xoạch là xong. Hạ cánh an toàn!
Họ không nhớ lần cuối đọc một cuốn sách (không phải tiểu thuyết) là khi nào, hay học một khoá học vì mong muốn bản thân giỏi hơn (không vì chỉ tiêu lên lương) là bao giờ. Cơ bản, sau khi tốt nghiệp đại học, họ dừng luôn việc học hành và phát triển kiến thức bản thân, họ nghĩ việc học đã dừng lại sau khi cầm tấm bằng tốt nghiệp và có 1 công việc lương đủ sống. Cá nhân họ tính từ ngày ra trường tới giờ, tôi nhìn họ không có chút khởi sắc nào đáng kể về kiến thức và công việc, trừ được cộng dôi dư ra vài năm làm việc văn phòng quen tay. Sự nghiệp của họ ngay từ khi bắt đầu đã chỉ để chuẩn bị cho viễn cảnh về cuộc hạ cánh an toàn. Vì thế cái khá niệm "việc nhàn, ổn định" ra đời từ thời bố mẹ vẫn còn găm trong tiềm thức.
Và cuộc đời của họ có lẽ cũng sẽ cứ mãi ổn nếu không có một ngày bỗng dưng công ty phá sản hay đẩy họ ra đường!
4. Thị trường lao động không còn như cái thời ông bà bố mẹ bao cấp những năm 90s.
Năm 2010, Vietnam chính thức ra khỏi danh sách các nước nghèo. Tiếp đó 5 năm, lần lượt các tổ chức phi chính phủ NGO và quỹ quốc tế đóng cửa rồi rút khỏi Vietnam, rất nhiều nhân sự làm cho các tổ chức NGO từng nhận lương ngàn đô bỗng một ngày thất nghiệp, loay hoay xin vào các tổ chức NGO ít ỏi còn lại. Số ghế không đủ cho tất cả mọi người, có người xin vào các doanh nghiệp nhưng tư duy làm cho tổ chức non-profit trước đây không thể nào fit với mô hình doanh nghiệp lấy profit ra làm mục tiêu kinh doanh. Không ít người sau đó, miễn cưỡng trở thành những thầy cô giáo trong các trung tâm dạy tiếng Anh, hoặc có người mở shop quần áo, bán hàng xách tay... với mức lương non nửa thời trẻ.
9% người Mỹ thất nghiệp ở độ tuổi từ 30-45 năm 2010. Thậm chí trong bộ phim Up in the air, George Clooney còn đóng vai 1 người tư vấn chuyên xử lý việc sa thải những nhân sự già nua chi phí cao mà bộ máy kinh doanh cho rằng đã hết đát sao cho êm thấm. Nhìn sang Trung Quốc cũng sẽ thấy, thị trường lao động Vietnam đang dịch chuyển dần tới thị trường lao động quốc tế, nơi chỉ tồn tại trên thị trường những lao động có giá trị cạnh tranh, và việc xuất hiện những cá nhân thất nghiệp, hoặc buộc phải chuyển đổi nghề nghiệp ở tuổi sau 35 là điều không hiếm.
Qua rồi cái thời làm một công việc ổn định từ đầu tới cuối đời, qua rồi cái thời vào biên chế nhà nước hay công ty là kê cao gối ngủ. Không gì đảm bảo mức lương của bạn sẽ tăng đều đặn từ giờ tới cuối đời, một khả năng vô cùng lớn là bỗng một ngày cty phá sản hoặc đơn giản là thay sếp. Bạn phải tìm việc mới, và nếu năng lực không đủ apply trong thị trường lao động cạnh tranh, ngồi nhà 1 năm thì bạn chỉ còn 1 con đường duy nhất khác: buộc phải chuyển đổi nghề nghiệp, và bắt đầu với mức lương như một sinh viên mới ra trường. Khi đó, thu nhập của bạn ở tuổi 35 thấp hơn ở tuổi 30 là rất hiện hữu.
Mà rủi ro đó là hoàn toàn có thật, 370 công ty phá sản ở Vietnam mỗi ngày, là ngần đấy lao động sẽ ùa ra đường, hoà cùng hàng chục nghìn sinh viên tốt nghiệp mỗi năm, tham gia vào đội ngũ những người săn tìm việc làm. Những người già về tuổi nhưng nghèo về kiến thức và khả năng thích nghi, lấy gì ra làm thế mạnh cạnh tranh trong đội ngũ lao động đó?
***
Bản thân tôi, chưa khi nào hết thấy sức ép của một thế hệ những người trẻ năng động hơn, có kiến thức quốc tế tốt hơn, được đào tạo bài bản hơn tôi đang hò reo phía sau lưng, nhắc mình không được dừng bước và tự hài lòng. Thất nghiệp có thể là thứ tôi sẽ không gặp phải, nhưng tụt hậu và trở nên dốt nát tới ngoan cố là thứ tôi biết chắc mình sẽ dẫm phải nếu chỉ dừng việc học hỏi và cố gắng trong 1-2 năm.
Chẳng có cách thức nào đảm bảo bạn sẽ không bị sa thải hay thất nghiệp ở tuổi trung niên, nhưng có một sốkey notes tôi đọc được trong các bài báo và nghiên cứu về vấn đề này cho ta một bức tranh toàn cảnh:
- Thời gian thất nghiệp trung bình của 1 người trên 35 tuổi cho tới khi tìm được việc mới tại Mỹ là 53 tuần, so với 19 tuần ở người trẻ. Lúc này bạn thấy rõ, lợi thế kinh nghiệm không được thể hiện ở đây.
- Khủng hoảng tâm lý ở người thất nghiệp trung niên trầm trọng hơn nhiều người trẻ do các gánh nặng về trang trải chi phí gia đình, con cái, học hành, y tế, nhà cửa, các khoản vay và trả góp. Sự bế tắc về nghề nghiệp ở tuổi này dễ dẫn đến các nguy cơ trầm cảm và tự sát.
- Dù không bị thất nghiệp, nhưng xu hướng thu nhập bắt đầu giảm dần ở hơn 21% lượng lao động trên 45 tuổi.
- Tỷ lệ thất nghiệp và bị sa thải ở bậc quản lý chỉ thấp hơn 8% cấp bậc nhân viên. Hãy thôi đừng tự phụ!
- Học tập, đọc sách và cập nhật kiến thức mới là cách tốt nhất đảm bảo giá trị của bản thân trên thị trường lao động. Học tập, học tập, và tiếp tục học tập. Lifelong learning! Hãy học nhiều hơn và giỏi hơn những gì công việc hiện tại của bạn yêu cầu, đừng chỉ học đủ.
- Xây dựng giá trị không thể thay thế của bản thân trong công ty và thị trường lao động, chủ động thay đổi và tạo nên thử thách trong công việc hàng ngày, đừng để các công việc xử lý hàng ngày của mình lặp lại đều đặn trong quá 6 tháng.
- Làm công việc mình thích ngay từ thời còn trẻ, hoặc sớm nhận ra và chuyển đổi nghề nghiệp khi còn trẻ. Bởi cơ bản, khó ai có thể làm công việc mình căm ghét cả cuộc đời, và đạt kết quả tốt.
- Dù theo ngạch chuyên gia hay quản lý, bạn vẫn phải học kỹ năng quản lý, trước tiên là quản lý công việc của chính mình. Sau đó là các kỹ năng giao tiếp và phối hợp làm việc, những cá nhân bị lựa chọn sa thải thường là các cá nhân khó hòa nhập với tập thể chung nhất. Tôi không đồng tình với cách lựa chọn này nhưng nó là sự thật.
Có lẽ đây sẽ là cái bóng nhắc chúng ta rằng: “Mình không thể ngủ quên an nhàn ở tuổi dưới 30!”
| Hieu Ha Trung |
SỐNG TRONG CÁI NGHÈO LÀ CẢM GIÁC THẾ NÀO?
1. Bố mình bị bệnh K, mình dẫn bố nhập viện, bảo bố yên tâm vì mình lo được viện phí, nhưng thật ra số tiền mình tích góp được mấy năm ở thành phố không nhiều, nên mình chắt chiu từng đồng, ngày đi làm, tối về chạy xe ôm để kiếm thêm một ít, có hôm chạy đến 2h sáng, mưa gió t.á.p vào mặt thấy ám ảnh cái nghèo kinh khủng.
2. Hồi sinh viên yêu đương, hai đứa chia đôi cái bánh để tiết kiệm thêm tí tiền, mãi đến sau này mình khấm khá lên một chút, thì em đã không còn ở cạnh mình nữa.
3. Bố đi làm bị đ.ứ.t tay, mẹ đi qua nhà họ hàng mượn tiền cho bố đi may vết thương, nhưng người ta không cho vay vì sợ không trả được. Nghĩ lại nước mắt cứ trào ra, thương bố, thương mẹ.
4. Vợ chồng mình vừa ly hôn vì vấn đề tiền bạc, vì sinh con mà thu nhập cả hai không ổn định, không có tiền chăm sóc tốt cho con, cả ngày chỉ biết c.ã.i nhau chuyện tiền nong. Đừng ai mơ 1 túp lều tranh 2 trái tim vàng trong thời nay nữa, nghèo nó khổ con khổ cái lắm.
5. 27 tuổi vẫn chạy xe ôm để kiếm thêm tiền, không dám nghĩ đến chuyện lấy vợ, vì chưa có nhà, chưa có xe và vẫn gánh trên vai một khoản nợ lớn của gia đình.
6. Hồi đó mẹ dậy từ 3h sáng để đi cấy thuê, ra đến nơi người ta lựa người cấy, mẹ mình không được chọn, lại lủi thủi đi về.
7. Lúc bé mình bị sưng mủ ở mắt nên mình nói với mẹ là mắt con mờ lắm. Xong mình thấy mẹ vừa khóc vừa nói xin lỗi mình vì mẹ còn đúng 11k trong túi, không đủ đưa mình đi khám được.
8. Thấy người ta ăn thừa cái bánh, mình nhặt lên ăn thử xem bánh đó có vị thế nào, nghĩ lại vẫn thấy sợ, cái thời ăn không đủ no ấy.
9. Mình và người yêu ở một phòng trọ nhỏ xíu có cửa sổ hướng ra một tòa chung cư, những ngày cuối tháng chưa có lương hai đứa sẽ ăn mì rồi ngồi ngắm tòa chung cư đó, mình hứa sẽ cố gắng để sau này hai đứa được ở nơi như thế, nhưng 1 tuần trước em mất rồi, mất vì tai nạn giao thông khi đi làm ca đêm. Chưa kịp thực hiện lời hứa, thì người thân thương đã không còn nữa.
10. Em gái muốn học đại học, nhưng nhà mình nghèo quá không chu cấp cho nó được, mình bảo nó đi học đi mình lo cho thì nó bảo sợ mình vất vả, cái nghèo khiến những đứa trẻ vô tư thành đứa trẻ hiểu chuyện lúc nào không hay.
11. Đi xuất khẩu lao động, 1 ngày chỉ ngủ 3 tiếng. Mùa đông cũng như mùa hè, ốm đau vẫn đi làm không dám nghỉ.
| The Memory |
Người ngoài kia vốn lạnh lùng và vô cảm,
Mà em tôi chưa học dc cách tự thương mình!