9:45pm. - Claudia Keep , 2021 .
American , b. 1993 -
Watercolour and gouache on paper , 6 x 8 in.
seen from Sweden

seen from Sweden
seen from United States
seen from Sweden
seen from Netherlands

seen from Austria
seen from United States
seen from China
seen from United States
seen from Argentina

seen from United States
seen from Finland

seen from Malaysia
seen from Japan
seen from Argentina
seen from Bulgaria
seen from France

seen from Malaysia
seen from United States
seen from Germany
9:45pm. - Claudia Keep , 2021 .
American , b. 1993 -
Watercolour and gouache on paper , 6 x 8 in.
Seyirlik değil ömürlük olsun'
Son zamanlarda beni çok üzen bi şeyden bahsetmek istiyorum. Arkadaşlarımla ve kuzenlerimle genelde aram oldukça iyidir, görüştüğümüzde saatlerce sohbet edebiliriz. Ama son bir iki yıldır hepsiyle değil birkaçıyla bu sohbet neredeyse tükenme noktasına geldi. Önce bunu kabullenmek istemedim hep ortama ya da şartlara bağladım ama neye bağlı olursa olsun böylesine bi tükenmişlik çok üzücü. Hala bazen bunu pandeminin getirdiği yeni hayat tarzına bağlayıp bu fikirden kurtulmak istiyorum ama öyleyse yani buna pandemiden kaynaklı hareketsiz hayatımız sebep olduysa bu virüsü asla affetmeyeceğim yok eğer pandemi sebep olmadı ve bu zaten böyle olacaktıysa da bunun sebeplerine odaklanıp her biri üzerinde bi müddet kafa yorduktan sonra acıyla kabulleneceğim galiba.
Hayırlı geceler selvi boylum al yazmalım ☺️sen hep böyle güzel gül inşAllah canım ☺️😍❤️
bir çift gözü ararım heryerde
#522
Em đang ngồi một mình - xung quanh là bóng tối không có một chút ánh sáng nào có thể len lỏi vào chỉ duy nhất một điểm tựa chính là cái ghế nhỏ bé mà em đang tựa vào.
Cách một bức tường là nơi đang được tổ chức sinh nhật và chỉ cách một bức tường cũng có thể là hai thế giới hoàn toàn khác nhau.
Hôm nay em có một niềm vui, hôm nay em cũng có một nỗi buồn nhưng buồn bã thì nhiều, vui vẻ thì ít mà anh biết đó chỉ có nỗi buồn mới có thể phá huỷ em.
Lần đầu tiên em gạt bỏ được nỗi buồn em nghĩ rằng em đã lớn, lần thứ hai em gạt bỏ được nỗi buồn em biết rằng sẽ có lúc nó quay lại, về sau khi em cảm thấy buồn bã em hiểu rằng em chỉ mãi là một đứa trẻ, một đứa trẻ chỉ biết co ro trong nỗi buồn của chính mình. Ngày mưa, ngày nắng... lòng em luôn mang theo mớ tâm trạng hỗn độn này.
Mười tám giờ mười tám phút... lạ thật, em luôn nhìn thấy giờ trùng cho dù là trước khi ngủ hay là sau khi thức dậy.
Trời lại đổ mưa... không lạ. Hôm nào trời cũng đổ mưa, tiếng mưa đã không còn dễ chịu như trước nữa.
.
Hai mươi giờ bốn phút... em vừa ăn tối.
Gần đây em rất thường nấu ăn, em nghĩ rằng em thật sự thích việc đó, nghe có ngầu không anh khi mà em vào bếp rồi tự làm những món ăn để mọi người cùng ăn?
Trời đã không mưa nữa mà lòng em vẫn nặng trĩu tâm tư.
.
Hai mươi giờ hai mươi bảy phút - tiếng pháo bông ngày lớn hơn...
Em đang ở đây và em cũng không rõ mình ở đây để làm gì.
Em nghĩ rằng rối loạn ám ảnh cưỡng chế đã ngày càng nặng hơn khi mà em không kiểm soát được những việc làm của mình.
Cả đêm không ngủ, chỉ ngủ vài tiếng vào buổi sáng, nghĩ nhiều hơn vào buổi đêm, điều đó khiến em mệt mỏi.
Thật ra trong lòng em luôn có một trở ngại lớn, đến mức làm em chán ghét cuộc sống này. Em nghĩ mình cần thoát khỏi nó nhưng thay vì thoát khỏi em lại cố bấu víu vào, em đang cố để mình trông tệ hại hơn trước mắt người khác thì phải.
Cuộc đời em không phải là một đường thẳng, cũng không có bất cứ ngã rẽ nào, nó chỉ là một dấu chấm có bắt đầu có kết thúc nhưng không có điểm đến, vì vậy em đã không biết rằng mình phải làm gì với cuộc sống này mới là ổn nhất.
.
Có lạ hay không khi mà em chỉ tồn tại nhưng không sống trọn vẹn?
Hai mươi giờ năm mươi ba - Nhạc chuyển sang Em Đã từng ...
Thời tiết lạnh cùng thứ âm nhạc buồn bã luôn hối thúc em phải viết một điều gì đó thật tệ hại về con người em, dù em biết rằng thứ mà em chán ghét nhất chính là nói về bản thân mình...
Anh đã trải qua điều gì rồi? Anh có nghĩ đến cái chết, từ bỏ, hay là cố gắng đến cuối cùng?
Chỉ là sau này khi chúng ta gặp được nhau em sẽ không nói về quá khứ nữa vì anh biết không nó buồn lắm, từng chút một đều khiến em đau lòng, nếu có gặp gỡ nhất định không được nói về quá khứ, em nghĩ vậy.
.
Hai mươi mốt giờ ba phút - mùi khói thuốc nồng nặc...
- Dung có nghĩ đến việc bỏ thuốc lá không?
- Từng bỏ một tháng sau đó không bỏ được, có những thứ không phải cứ muốn bỏ là bỏ được bi, cần thời gian... giống như việc hút thuốc.
- Ừ, đúng vậy, có những thứ không phải cứ muốn bỏ là bỏ được đâu.
.
Anh có biết lý do mà em ghét thuốc lá là vì điều gì không?
Trước đây mỗi lần gặp anh ấy em đều nhìn thấy anh ấy hút thuốc, em không ám ảnh thuốc lá em ám ảnh mùi khói thuốc còn vương lại trên tay anh ấy, cho đến bây giờ mọi thứ vẫn cứ ám ảnh em. Em nghĩ rằng mình phải quên nó ngay, khói thuốc và anh ấy nhưng vẫn luôn có thứ nhớ về.
Vì vậy sau này khi gặp được anh em mong rằng tình cảm sẽ đủ lớn để khiến em quên đi những câu chuyện cũ kỹ đó, em không muốn nhớ về.
.
Hai mươi mốt giờ mười bốn phút - Vì Mất Đi Ánh Mặt Trời...
Em đang ở Đức Trọng sáng sớm mai em sẽ đến Đà Lạt, rồi lại về Đức Trọng. Em nghĩ rằng mình thích những chuyến đi nhưng là với ai đó. Việc không cần ai trong cuộc đời này thật ra cũng chỉ là một lời nói dối.
Hai mươi mốt giờ hai mươi mốt phút - trời lại bắt đầu mưa, mưa rất lớn...
.
Anh nghĩ xem điều gì là khốn khổ nhất? Khi mà mình luôn cố gắng để sống tốt cuộc sống này hay là luôn cố để tỏ ra rằng mình sống rất tốt? Vậy khi có cả hai thì cuộc sống sẽ tệ đến mức nào?
.
Hai mươi mốt giờ bốn mươi bốn phút - một điều gì đó rất buồn bã ngay cả khi em cười...
Veled.
- Te sosem vágysz egy kis egyedüllétre ?
- Nem.. én mindig arra vágyom ,hogy veled legyek.