12-10-2020
Bao nhiêu lâu r? 4 tháng phải ko? Vậy mà cảm xúc vẫn như vậy. Vẫn còn rơi được nước mắt. Vẫn còn gặp trong mơ để nói ra những khúc mắc. Thật tệ. Thực tế thì luôn đi ngược với giấc mơ. Những cảm xúc này chỉ dành cho quá khứ chứ k pải cho cái người mưu mô tính toán bằng mọi cách tổn thương mình.
Kb đến bao giờ m có thể quên đi được những kỉ niệm ấy.
Hôm nay đi đường. Bất chợt gặp 1 bạn. Đeo cái ba lô đen giống y chang cái ba lô mà trc kia mình từng mua cho ng ta. Cái thời mà họ chưa thay đổi. Cái thời mà dù 2 đứa còn nghèo. Nhưng ít nhất là vẫn còn thương nhau. K có những sự giả dối. K có những sự toan tính trong đó.
M biết. Nếu k thể vượt qua những tổn thương này thì bản thân mãi mãi chỉ dừng lại 1 chỗ. M cũng k hiểu tại sao sau ngần ấy thời gian mà nó chẳng vơi đi đc tẹo nào.
M băn khoăn điều gì? M trăn trở điều gì? Và m đang chờ đợi điều gì? Tất cả kết thúc r mà. M pải coi như con người đó, tình yêu trong quá khứ đó chưa bao h tồn tại.
Ngay từ ban đầu. Lúc mà m phát hiện ra chuyện ng ta vẫn qua lại vs nyc đáng lẽ lúc ấy m nên dừng lại. Tại sao bản thân m lại tin người đến nvay?
Lúc đọc thư L gửi cho họ. M đã cảm nhận sự nhẫn tâm khốn nạn r. Vậy tại sao m lại bỏ qua? Là bản chất khốn nạn ngay từ đầu đúng k? K pait là hèn nhát mà là k thèm để ý. Những lời nói. Những hành động thao túng tâm lý ấy. Tại sao m lại tin?
Giờ đây. Khi đâm m n lần. Làm m tổn thương đến cùng cực. K một lời xin lỗi. K một câu gỉai thích. Ừ nó là đúng bản chất đó. Đúng con người đó. Lỗi là ở m vì m tin họ. Cho họ cơ hội tổn thương m sâu sắc. Cho họ cơ hội chà đạp m. Vậy thì m còn oan uổng gì đây?
Sau tất cả. Họ đã có cs mới. Có rất nhiều người yêu họ sau khi đấy. Khi xưa bản thân nghĩ m là lốp dự phòng. Khi xưa lúc nào cũng thấy lo sợ. Tất cả đều có nguyên do của nó cơ mà. M đã được chứng kiến họ làm như nào. K pải sao?
Là lỗi ở bản thân thì pait chịu trách nhiệm vs nó. Cứ buồn. Cứ hờ hững. Cứ khóc. Tất cả đều chẳng thay đổi đc j. Nhưng ít nhất thì nó có thể giải toả đc cảm xúc vậy là đủ r.
Biết m sai. Nên cần nhìn vào cái sai đó. Để đứng lên thôi. Đau đủ r. Tự lấp đầy vết thương và chữa lành thôi.
M tìm ra nguyên nhân m bị đau khớp thái dương hàm r. Biết về nó càng khiến m lo lắng hơn. Đêm qua trong lúc lơ mơ tỉnh, m phát hiện hàm mình cắn chặt. Một hành động vô thức từ việc lo âu căng thẳng. Lại pải tốn kém r :((
Hnay sếp đồng ý tăng cho m 500k tiền lương. Mà m chẳng thấy vui gì cả. Dù nó sẽ giúp ích cho m khá nhiều về sau này.
Bao giờ lương m đc 2x nhỉ :(( chắc là k bao giờ
















