[Lễ hội mùa hè Series] ArcherxRin
|Dải dây buộc tóc và màu son ngọt ngào. Chỗ ngắm pháo hoa tuyệt nhất|
Cuối cùng trên đời cũng có thứ có thể làm cho quý cô hoàn hảo Tohsaka Rin bối rối, chính là việc mặc trang phục truyền thống. Mất hơn nửa giờ đồng hồ loay hoay bên những thớ vải, bộ yukata in hoạ tiết hoa trà đỏ rực rỡ vẫn chưa thể vào nếp thẳng thớm trên thân thể thiếu nữ. Cô gái nhỏ bực mình buông tay mặc kệ dây thắt obi rơi xuống giường, thở một hơi dài thượt. Lẽ ra cô không nên chủ quan rằng bản thân có thể tự xử lý được mớ vải vóc này, để bây giờ phải khó xử như thế này.
Ngồi trên giường, Rin lật qua lật lại tờ hướng dẫn thắt obi đi kèm bộ đồ thuê, cố tìm ra cách làm hữu hiệu nhất bây giờ. Thực tế thì cách khả quan nhất là nhờ người mặc giúp vì bản thân cô không thể nhìn thấy sau lưng mình để điều chỉnh. Nhưng nhờ ai bây giờ…
Mải suy nghĩ, Rin không chú ý tới tiếng gõ cửa cho đến khi người bên ngoài đập mạnh hẳn một nhịp lên mặt gỗ cửa. Như bừng tỉnh, cô vội kéo lại vạt áo, lên tiếng trả lời.
“Archer, anh vào đi.”
Ở nhà cùng cô lúc này đâu có ai khác ngoài cái người không biết có nên gọi là quản gia riêng kia không nữa. Quả thật, sau màu nâu gỗ gụ, mái đầu bạc của gã thanh niên đã xuất hiện. Trên tay cầm một túi giấy cùng chiếc khay để trà pha sẵn với đĩa bánh ngọt, anh bày ra biểu cảm nhăn mày muôn thuở.
“Em ở trong phòng mà sao tôi gọi mãi không trả lời vậy?”
Rin ngước lên, chân cô đung đưa khe khẽ, vẻ mặt không có gì là hối lỗi mà chỉ cười khì khì đáp lời.
“Em mải xem hướng dẫn mặc yukata nên không để ý. Mà này, Archer anh giúp em mặc đồ đi?”
Người thanh niên đặt chiếc túi và khay đồ lên bàn trong phòng rồi mới chầm chầm quay người nhìn thiếu nữ ngồi vắt vẻo trên chiếc giường lớn. Bộ đồ truyền thống còn xộc xệch chưa đâu vào đâu. Mái tóc đen nhánh cũng buông lơi một bên bờ vai mảnh, vài sợi rối rắm viền quanh khuôn mặt nhỏ nhắn tạo ra vẻ lộn xộn vô ý đầy tinh nghịch. Rin nghiêng đầu nhìn anh, vẻ như hơi chờ đợi với sự thích thú khó hiểu. Vốn sẽ đồng ý nhưng Archer vẫn phải nhắc cho cô chủ nhỏ nhớ.
“Hôm qua ai nói có thể tự mặc ấy nhỉ?”
Gò má thiếu nữ thoáng hồng, nhưng Rin chưa bao giờ chịu thua. Cô chu môi, hơi cao giọng.
“Vậy ai cứ khăng khăng nói muốn giúp mà hôm nay đã đổi ý rồi? Hả người lớn có kinh nghiệm nào đó?”
Cô còn chưa truy hỏi cái điệu cười khẩy dương dương tự đắc ‘có kinh nghiệm’ đó của anh ở đâu ra đó! Kinh nghiệm mặc yukata cho nữ giới là loại kinh nghiệm gì chứ! Cái người nào đó luôn không ra vẻ khó ở thì cũng là đạo mạo kể cả lại thừa nhận có kinh nghiệm với phụ nữ rồi cơ à?
Càng nghĩ càng bực mình, Rin túm lấy tờ hướng dẫn, lướt đi lướt lại mấy lần. Trong đầu bừng bừng cảm giác muốn dẹp đi suy nghĩ nhờ Archer mặc đồ giúp mình. Cô thậm chí không để ý đối phương thở dài, sớm quen với tính tình thay đổi như chong chóng của mình.
“Nào, tôi giúp em. Nếu không mau lên thì em sẽ muộn giờ đó.”
Vừa hất đầu về phía mặt đồng hồ mà cây kim đã chỉ về con số hơn năm giờ chiều, Archer vừa chìa tay ra ý bảo thiếu nữ đưa mình mảnh giấy hướng dẫn. Mặc dầu có vẻ ngần ngừ, Rin cuối cùng cũng đứng lên, xoay lưng về phía người thanh niên, biểu hiện của việc thiếu nữ ngầm đồng ý với sự giúp đỡ.
“Chật lắm không? Em không khó chịu chứ?”
Archer dừng tay siết sợi dây quanh vòng eo mảnh mai, vừa hỏi. Rin đứng phía trước anh chỉ ừ hữ không có vẻ đồng tình hay phản đối. Tay cô còn bận nhón lấy món bánh ngọt anh đã đem lên hồi nãy. Không nhận được lời hồi đáp như ý, Archer đành phải làm theo hướng dẫn, kéo dây chặt hơn đến khi vòng dây buộc chỉ nhét vừa một ngón tay phía sau lưng thiếu nữ.
“Thắt nơ cho em giống kiểu số hai nhé?”
Vừa cắn miếng bánh, Rin vừa dặn với lại bóng dáng cao lớn đang cặm cụi phía sau cô.
“Rin thích kiểu trưởng thành à?”
Nghe như trong thanh âm anh có nét cười trêu chọc thoáng qua? Nhưng cô thiếu nữ quyết định sẽ không thèm nhỏ nhen, nhón thêm một cái bánh nữa, cô mới đáp lại.
“Em thích kiểu đó.”
Chẳng cần quay lại nhìn cô cũng đoán được cái gật đầu đồng tình có phần bất lực của Archer. Anh yên lặng, tỉ mỉ thắt vải nơ sau lưng cho cô. Rõ ràng là có người giúp đỡ thì mọi việc suôn sẻ hơn hẳn. Cô vừa không phải loay hoay toát cả mồ hôi, lại vừa có thể ung dung ăn bánh uống trà chờ trang phục vào đúng chỗ nó nên ở một cách đẹp đẽ, nhanh chóng.
Quả nhiên Archer là nhất!!
Cảm nhận được tay người thanh niên đã hoàn thành khâu chỉnh hình cho chiếc nơ sau lưng, Rin đột nhiên quay phắt người lại không báo trước. Với độ thắt của trang phục, cô không ngờ giữ thăng bằng lại khó thế. Ý nghĩ muốn nhìn thành quả của Archer thông qua chiếc gương đặt đối diện trong chốc lát dẫn đến hậu quả khôn lường. Cả thân thể cô muốn ngã ngửa ra sau!
“Nào! Đừng có hấp tấp thế chứ!”
Rõ ràng Archer đã quát lên, giọng anh ngay bên tai, gần đến nỗi Rin hầu như cảm thấy hơi thở ấm nóng của anh trượt qua vành tai mình. Nhột nhạt. Cánh tay vững chắc đỡ lấy tấm lưng nhỏ, không tốn đến vài giây để giúp cô lấy lại thăng bằng.
“Lúc nãy siết đai chật quá, em thấy khó di chuyển à?”
Archer quan tâm hỏi. Anh vươn tay định chỉnh lại giúp khiến Rin bối rối vội lùi lại. Miệng lúng búng.
“K-Không phải!”
Thiếu nữ gạt tay anh, giọng càng lí nhí.
“Em muốn xem Archer thắt nơ có đúng không thôi!”
Lạ thật, vốn dĩ hai người đâu có thiếu những lúc ở gần nhau, nhưng vô tình thu hẹp khoảng cách đột nhiên lại khiến trái tim cô đập dồn dập như trống. Vừa ngượng vừa bực mình vì phát hiện mới, Rin đâm ra quẫn bách, đứng đờ ra không biết phản ứng thế nào cho phải. Cũng may Archer đã lùi lại thêm mấy bước, kéo dãn khoảng cách. Dưới lớp tóc mai rũ xuống che đi gần hết gò má ửng hổng, thiếu nữ cắn môi tự chỉnh đốn lại bản thân.
“Đây, của em đó.”
Một túi giấy nâu nhỏ được chìa ra trước mặt khiến Rin ngẩn người.
“Cái gì vậy?”
“Dây buộc tóc, mặc đồ truyền thống thì tôi nghĩ cái này mới hợp.”
Archer chậm rãi giải thích, trên tay anh xuất hiện thêm một cái lược từ bao giờ. Với cái điệu này, chắc anh sắp chải đầu buộc tóc cho cô luôn mà không thèm hỏi. Rin không biết mình nên cảm thấy bực bội vì sự tự tung tự tác này hay là cảm động vì anh quan tâm đến cả những tiểu tiết này thay mình nữa?
Thôi, đã nhờ vả thì nhờ vả cho chót, Rin tặc lưỡi ngồi vào bàn để Archer buộc giúp dải dây mới lên mái tóc. Bàn tay anh trông thô to ấy vậy mà lại khéo léo đến kỳ lạ. Chẳng mấy chốc món tóc dài thượt của cô đã được buộc gọn lại ở hai bên bằng sợi dây vải thêu cùng màu với trang phục. Ngắm nhìn hình ảnh trong gương, Rin chợt nghĩ.
Archer có khi còn tỉ mẩn, khéo léo hơn cả một cô gái như cô!
Nụ cười vô thức đến trên bờ môi hồng. Cô thiếu nữ mải khen ngợi đồng thời không khỏi ghen tị với Archer không ngừng trong đầu. Đến tận khi anh lên tiếng mới chợt giật mình.
“Xong rồi đó, còn cần chuẩn bị gì nữa không? Nếu không thì Rin đi đi không muộn.”
Vuốt vuốt lại món tóc thả bên bờ vai, Rin nhìn thoáng qua mấy món đồ để trên bàn. Cây son lọt vào tầm mắt, cũng là lúc cô nảy ra một ý định nho nhỏ.
“Archer!”
Dẫu đã quay lưng đi để thu dọn tách trà rỗng, với đĩa bánh chỉ còn lại vụn, Archer vẫn đáp lại một tiếng ừ khẽ trong cổ họng.
Mấy ngón tay nhỏ của Rin nhanh nhẹn nhét vào tay Archer thỏi son, lúc anh vừa ngoảnh lại. Cô nháy mắt tinh nghịch.
“Giúp em một chút.”
Dáng vẻ cô gái nhỏ hai tay chống hông, ngửa mặt lên như muốn cười. Đây rõ ràng là Rin muốn khiêu chiến với anh. Archer nhíu mày, nhìn thỏi son nằm lọt thỏm trong tay mình, lại nhìn vẻ mặt đắc ý của chủ nhân nhỏ. Thực ra việc vặt vãnh này không làm khó nổi anh. Có điều anh muốn nhắc lại cả ngàn lần với Rin, làm con gái sao có thể không để ý một chút nào như vậy? Những việc thế này, vốn dĩ thực sự đem đến rất nhiều rắc rối khó lường.
“Được, đứng yên nhé.”
Không để Rin có thể chuẩn bị, vóc người cao lớn như núi của Archer đã tiến đến ngay trước mặt. Một tay anh giữ lấy chiếc cằm thon của thiếu nữ. Tay còn lại rất nhanh đã lướt đầu son đỏ lên hai phiến môi hé mở. Đồng tử xám bạc chăm chú nhìn sắc màu rực rỡ hơi bóng nhẹ dưới ánh đèn. Sắc tươi nhuận của đôi môi nhỏ với khóe miệng khẽ cong gợi đến thứ trái cây xứ lạnh chua ngọt. Một trái dâu với sự hài hòa tuyệt đối giữa màu sắc và hương vị, tan chảy trên đầu lưỡi để lại dư vị lưu luyến khó quên. Và hơn hết, là thứ trái ngọt mời gọi vô cùng.
Rin cứng đờ người, hai tay bấu chặt vào cạnh bàn, không biết trốn đi đâu trước cái nhìn của Archer. Trong hai bên tai đã nóng bừng, tưởng chừng cô nghe được cả tiếng tim mình đập bùm bụp khó kiểm soát. Hơi thở bỏ quên trong lồng ngực kể từ khi đầu son chạm lên môi mềm thật khẽ khàng.
Cho đến khi Archer bước lùi lại, tay anh rút mảnh khăn giấy đưa cho cô. Đôi con ngươi vẫn chẳng hề rung động lấy một lần. Bóng thiếu nữ với gò má đỏ bừng lên in rõ trong mắt anh.
“Được rồi chứ?” Người thanh niên chớp mắt hỏi, cực kỳ bình thản, từ đầu đến đuôi không hề mất đi thái độ có phần thờ ơ.
“A-À, cảm ơn…”
Tại sao lại thành thế này chứ!!! Archer, đồ gian xảo này! Sao lại có thể không thay đổi sắc mặt dù chỉ một chút như vậy!
Rin bực bội ôm mặt, đối mặt với tấm lưng ai đó vừa mắng thầm trong bụng. Ý định ban đầu vốn là muốn thấy bản mặt khó xử của Archer. Loanh quanh thế nào lại thành cô là người ngượng ngùng cơ chứ!
Kệ chủ nhân nhỏ suy nghĩ tới lui sau lưng, Archer thở ra một hơi dài, lặng lẽ dọn dẹp mớ hỗn độn những túi và giấy gói trên sàn. Anh thậm chí còn rút sẵn đôi tất xỏ ngón và guốc gỗ ra để ngay ngắn ở cạnh chân ghế cho Rin thay rồi mới rời khỏi phòng. Lời dặn dò xen lẫn cằn nhằn của Archer vượt qua cánh cửa, ở lại với Rin nhắc nhở cô.
Lễ hội sắp bắt đầu rồi.
.
.
.
Archer không thích đám đông.
Anh tự nhủ mình chỉ xuất hiện vì Rin sau bao nhiêu lời dặn dò vẫn để quên chiếc quạt giấy lại trên bàn nên anh cần tới đưa nó cho cô, kèm thêm một bình nước đề phòng cô hoạt động nhiều sẽ khát. Và thật không may cho anh, suốt dọc con đường trên triền đê đầy những người. Khu vực này vốn là chỗ có thể ngắm pháo hoa thuận lợi nhất. Sắp đến giờ khai hoả nên người chơi hội tụ về ngày càng nhiều.
Giữa đám đông ồn ào, anh chợt nghe tiếng guốc gỗ âm vang trên nền xi măng láng đường thành một nhịp điệu lạ lùng nổi bật, chẳng thể lẫn vào đâu. Hoặc đối với anh, Rin vẫn luôn là một tồn tại khác biệt với tất cả phần còn lại của thế giới.
Cô gái nhỏ trong màu áo đỏ rực rỡ sinh động như tia sáng, thứ duy nhất tỏa rạng dẫu xung quanh ngập ánh đèn.
Những bước chân nhỏ chậm rãi, từ từ thu hút anh theo gót, hầu như bị hấp dẫn về phía cô. Bóng tối và ồn ào lắng lại sau lưng, Archer bước đến cạnh Rin. Cô đi một mình, ung dung trong thế giới đầy những cá thể khác, luôn chừa một chỗ trống bên cạnh để anh dễ dàng bước tới.
“Rin.”
Thiếu nữ ngước lên, không giấu vẻ ngạc nhiên trong đáy mắt. Archer đưa chiếc quạt và bình nước ra phía trước.
“Em để quên.”
Rin rời ánh mắt xuống món đồ trong tay anh một lát, chợt phì cười. Tiếng cười cô nghe vui vẻ như tiếng cắn vỡ viên kẹo ngọt trong khoang miệng ngập tràn hạnh phúc. Archer không nói gì, chỉ lẳng lặng nghe thanh âm đó truyền qua không khí buổi đêm dìu dịu.
“Chỉ có thế mà anh phải ra tận đây à?”
“Không phải em đi với bạn sao?”
Không trả lời câu hỏi của thiếu nữ, anh nhìn quanh quất để chắc chắn không có một gương mặt nào trong tầm mắt của một cung thủ thuộc phạm trù ‘bạn Rin’. Chủ nhân nhỏ nhà anh nhận lấy bình nước, mở nắp uống một ngụm rồi mới đáp lại.
“Họ đi mua đồ ăn và nước uống, chẳng hiểu giờ thì lạc đâu mất.”
Có lẽ đoán được qua nét mặt của anh, cô xua tay nói tiếp.
“Không sao, đông người như vậy cũng bình thường mà.”
Archer chỉ gật đầu, đưa tay ra vừa lúc đón được bình nước trên tay Rin. Trong ký ức của anh, quý cô Tohsaka rất ít khi xuất hiện ở những buổi hội hè. Tuy nhiên được thấy cô không có vẻ khó chịu, ánh mắt linh động dõi theo những chuyển động ồn ào của đám đông, tận hưởng nó một cách tĩnh lặng khiến anh thấy nhẹ nhõm trong lòng.
Tohsaka Rin, thiếu nữ vẫn luôn là người tự do trong mọi lựa chọn của mình.
“Đi thôi! Đã tới rồi thì đi ngắm pháo hoa luôn nào!”
Rin chợt cười, cô kéo tay anh đi về phía triền cỏ phía xa, nơi đã có rất nhiều người ngóng chờ những bông hoa ánh sáng trên nền trời đêm.
“Đùng!”
Chưa được mấy bước, tiếng rít rồi tiếng nổ đã vỡ oà trong sự xôn xao của dòng người.
“Bắn pháo hoa rồi!”
Xung quanh hai người, có những người đã ngỡ ngàng thốt lên, có người lại gần như hét lên vì phấn khích. Đám đông chuyển động chậm hẳn lại, cùng hướng lên bầu trời đêm thăm thẳm nơi những dải sáng đủ màu bung tỏa.
Rin cùng Archer cũng đứng lại, bởi chen chúc trong lúc này quả thật không tiện. Trong đám đông lố nhố những mái đầu, cô gái nhỏ có vẻ hơi khó chịu níu một bên tay anh, lẩm bẩm.
“Chưa kịp tới nơi đã giữ chỗ gì cả.”
“Đứng đây cũng xem được mà.”
Archer đấu dịu. Nhưng có vẻ Rin không nghe thấy, cô tiếp tục nâng tông giọng lên thành lời càu nhàu trong cổ họng.
“Đâu có nhìn thấy gì đâu, còn phải đứng nữa… A!”
Bằng một động tác nhẹ nhàng, Archer đã nhanh nhẹn nhấc bổng Rin lên, để thiếu nữ ngồi lên vai mình. Bị bất ngờ, cô chỉ kịp kêu khẽ một tiếng, tay vội níu lấy một bên vai rộng của người thanh niên. Archer vốn cao hơn nhiều người bình thường, khiến cho tầm nhìn của Rin vượt lên hẳn khỏi đám đông đứng lố nhố xung quanh. Có sự trợ giúp của cánh tay rắn chắc giữ thăng bằng, Rin có thể thẳng người trong một tư thế thoải mái hơn hẳn.
“Thế này đúng là tốt hơn hẳn!”
Archer nghe chủ nhân nhà mình hào hứng nói sau khi đã ổn định tư thế. Khóe miệng anh kín đáo nhấc lên, ung dung ngước lên ngắm nhìn cảnh đẹp trước mắt.
Từng đợt pháo hoa phóng mình vào không trung, khoe khoang đuôi lửa dài duyên dáng và lộng lẫy đủ sắc màu. Chúng phản chiếu trong đôi mắt đầy vẻ thích thú của cô. Đôi mắt xanh như món đá quý mở lớn, xao động khe khẽ theo từng đợt sóng ánh sáng lung linh trên bầu trời.
Gương mặt thanh tú trông nghiêng sáng rực trong ánh đèn của mặt đất và pháo hoa của bầu trời. Rin mỉm cười, dõi theo những đợt hoa mau nở chóng tàn trên nền trời tối thẫm bằng vẻ thưởng thức xen lẫn phấn khích khó tả. Thỉnh thoảng cô với tay, chỉ cho Archer một hình dáng kỳ lạ mà chùm sáng tạo thành. Dẫu trong âm thanh ồn ào hỗn độn của biển người và tiếng nổ ríu rít không ngừng của pháo hoa, anh vẫn nghe được giọng cười trong veo của cô truyền đến.
Và anh đã nghĩ, hoá ra đó là cách thế giới diễn ra trong mắt cô. Rực rỡ xen lẫn trong tăm tối, tỏa sáng liên tục kể cả khi sau đó có phải lụi tàn, đợt sau lại càng lên cao hơn so với đợt trước. Luôn luôn rạng ngời ngay cả khi đó có thể là lần cuối cùng để bung tỏa một cách tự do.
Bầu trời tăm tối cứ thế rực rỡ trong mắt Rin.
.
.
.
Nhiều năm sau này, Archer vẫn còn giữ cái ý nghĩ về vẻ đẹp của pháo hoa là cách chúng sáng lên trong đáy mắt xanh màu ngọc lục bảo của cô gái nhỏ bên cạnh anh một ngày lễ hội năm nào. Và đối với Rin, chỗ ngắm pháo hoa tuyệt nhất bao giờ cũng là trên bờ vai vững chãi của người cô chọn nắm tay từ thuở thiếu nữ đến giờ.
~Hoàn thành~
Fanfiction: Dải dây buộc tóc và màu son ngọt ngào. Chỗ ngắm pháo hoa tuyệt nhất | Lễ hội mùa hè Series
Author: Sora
Category: ngọt ngào, đời thường, lãng mạn, oneshot.
Disclaimer: Archer và Rin thuộc về TYPE-MOON
Fandom: Fate/Stay Night UBW
Note: artwork là một commission mình đặt bạn Thiếu I-ốt







