Muôn vạn nẻo đường có biết bao câu chuyện, hàng nghìn con người lướt qua chẳng kịp ghi nhớ khuôn mặt.
Gặp nhau rồi chia ly, vẫn là chuyện thường tình.
seen from Germany

seen from United States
seen from China
seen from United States

seen from United States
seen from United Kingdom
seen from Iraq

seen from Malaysia
seen from China

seen from United States
seen from United States
seen from Germany
seen from Finland
seen from China
seen from Türkiye
seen from China

seen from China
seen from United States
seen from United States
seen from United States
Muôn vạn nẻo đường có biết bao câu chuyện, hàng nghìn con người lướt qua chẳng kịp ghi nhớ khuôn mặt.
Gặp nhau rồi chia ly, vẫn là chuyện thường tình.
Thế hệ 9X đầu tiên đã tốt nghiệp 10 năm, giờ họ ra sao: 28 tuổi, tất cả mới chỉ là bắt đầu!
Từ những học sinh tuổi 18 non nớt đầy hoài bão, 10 năm trôi qua- một cột mốc quan trọng, chúng ta giờ đã 28!
Nhiều khi tôi vô cùng chán ghét cảm giác lặng ngồi một mình và lại suy nghĩ về đoạn đường đã đi qua. Ví dụ như tôi đang ở đâu? Tôi đã bao nhiêu tuổi? Đang có cuộc sống thế nào? Những người bạn cùng tuổi giờ có cuộc sống ra sao? Dường như chỉ cần lười biếng nằm trên sofa thả hồn suy nghĩ, nghĩ về lí tưởng cuộc đời, đều sẽ làm cho bản thân trở nên lo lắng.
Hai ngày trước, một người bạn cấp ba của tôi gọi điện thoại hỏi về lĩnh vực tôi đã từng làm. Tôi bỗng thấy kỳ lạ, tôi nhớ rõ công việc của cậu ấy hoàn toàn không liên quan đến lĩnh vực này, hỏi qua hỏi lại, mới biết cậu ấy mới nghỉ việc ở doanh nghiệp nhà nước nọ.
Cậu ấy nói đã do dự rất lâu, tự thấy mình đã 28 tuổi, luôn thấy thấp thỏm không yên, nhìn thấy những người bạn bên cạnh ngày một tốt lên, còn bản thân cứ dậm chân tại chỗ, cảm thấy suốt ruột vô cùng, nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng mới quyết định nghỉ việc ở công ty đã gắn bó đến 6 năm để xin vào một công ty mới thành lập không lâu, lương cao hơn chút đỉnh, nhưng cậu muốn thử, cậu nói tránh để đến 30 tuổi lại hối hận.
Tôi mặc dù rất đồng tình việc mọi người tích cực đi tìm kiếm khả năng tiềm ẩn của bản thân, nhưng thiết nghĩ cậu làm vậy có phải đã quá mạo hiểm rồi không, nhảy đến một lĩnh vực hoàn toàn không biết gì cũng không đáng sợ, nhưng đáng sợ nhất là tự bản thân cũng không biết đây có phải lĩnh vực mình thích hay là sở trường của mình không?
Cậu nói, sự không công bằng lớn nhất của tạo hóa chính là, có những người dù tìm kiếm cả đời cũng không tìm được thứ mình thích, nhưng có những người, mới sinh ra đã ở trước mắt.
Câu nói này đã làm tôi suy nghĩ, cuối cùng tôi nói lại tất cả những kinh nghiệm mà mình có được cho cậu. Mặc dù tôi đã thất bại, có thể những kinh nghiệm này không có tác dụng nhưng tôi tin cậu có thể làm tốt hơn mình rất nhiều.
Gần đây, mạng xã hội chia sẻ không ít những bức ảnh về "10 năm sau tốt nghiệp", "10 năm trở lại trường". Tôi nhận thấy mặc dù cùng tuổi, nhưng cuộc sống và thu nhập đã có sự khác biệt vô cùng lớn. Đương nhiên điều này còn phụ thuộc vào việc lựa chọn hướng đi của mỗi người sau tốt nghiệp, ở lại thành phố hay về quê, và đây cũng là chủ đề được đưa ra thảo luận ở mỗi cuộc gặp mặt, nhưng có một điểm chung, đó là mỗi chúng ta vẫn đang hướng về một cuộc sống ngày càng tốt đẹp hơn.
Không ít lần trò chuyện, chúng tôi thường đùa nhau rằng: thế hệ 9x chúng mình có lẽ là thế hệ sống mệt mỏi nhất. Sự mệt mỏi này không phải cuộc sống quá bi thảm, cũng không phải áp lực từ người khác mang lại, mà ngược lại xuất phát từ bản thân chúng ta, so với thế hệ 7X, 8X, chúng ta suy nghĩ nhiều hơn, tính toán nhiều hơn. Dường như từ những ngày đại học đã phải đối diện và quá quen với từ "lạc lối", chúng ta không ngừng suy nghĩ, kiếm tìm đáp án để thoát khỏi sự lạc lối của bản thân.
Trước 28 tuổi, bạn bè tôi đã có không ít người thành công, một số từ những năm đầu đại học đã tự kinh doanh, đến lúc tốt nghiệp đã tự có thể mua được nhà, một số khác đi làm không lâu đã đứng ở vị trí cao, độc lập, dư giả về tài chính, một số tự thành lập công ty, đã có vị trí nhất định trong lĩnh vực họ theo đuổi.
Mỗi lần nghĩ đến họ, nếu nói tôi không nôn nóng, lo lắng, không ngưỡng mộ chắc chắn là nói dối, có ai là không muốn thành công, để bố mẹ mình có thể hãnh diện trước họ hàng làng xóm. Nhưng suy nghĩ kỹ lại, dù sao số người thành công cũng là số ít, trong hàng trăm triệu người tốt nghiệp rốt cuộc cũng chỉ có một vài người thành danh.
Tôi có một người bạn học khác, cũng vừa nghỉ việc năm ngoái, đến nay vẫn chưa có bạn gái. Trước khi nghỉ việc, cậu làm tại phòng thí nghiệm cho một công ty hóa chất, làm được 3 năm, nếu lập bảng những công việc nhàm chán cậu từng làm, chắc chắn công việc này xếp số 1. Nghỉ tết, cậu có gặp tôi, nói, bất kể thế nào, năm nay cậu nhất định phải bỏ việc.
28 tuổi rồi, lương vẫn 8 triệu, tiền tiết kiệm cũng không có một xu, chưa cần biết người khác nghĩ thế nào, thì bản thân đã thấy không bằng lòng với chính mình. Tiếp tục duy trì tình trạng này, bạn gái chắc cũng sẽ không có, giá trị bản thân cũng sẽ mãi trói buộc ở con số 8 triệu, đó là điều mà cậu không hề mong muốn.
Thế nhưng, 28 tuổi, mọi sự bắt đầu ở tuổi này đều cảm thấy đã muộn. Cậu nói, 28 tuổi và 30 tuổi, tuổi nào muộn hơn? Cậu tìm hiểu ngành công nghệ thông tin là ngành có nhiều triển vọng trong tương lai, cũng là ngành có nhiều bấp bênh và tốc độ biến đổi nhanh nhất hiện nay. Cậu muốn thử.
Vậy là cậu nghỉ việc ở công ty cũ, mượn tiền người nhà và đi học một chương trình học tập trung về công nghệ thông tin, bắt đầu từ con số 0. Lớp học đóng cửa vào 8h tối, cậu lại xách máy tính về kí túc xá học đến 1, 2 giờ sáng. Cậu nói những người học cùng lớp với cậu, nếu không phải mới tốt nghiệp cấp ba thì cũng là sinh viên đại học chưa tốt nghiệp, cậu lớn tuổi nhất, ngồi ở cuối lớp, nhưng cậu không hề cảm thấy xấu hổ, ngược lại, còn có cảm giác quay về những năm cuối cấp trung học, vì thi đỗ đại học mà sống chết ôn thi.
Thực lòng, tôi cảm thấy vui thay cậu ấy. Khi đã 28 tuổi bạn cần phải như thế nào, tôi lúc này cũng chưa tìm được đáp án, nhưng nếu 28 tuổi có thể tìm lại được bản thân ở độ tuổi 18, tôi càng không tìm được một đáp án nào tốt hơn.
Murakami Haruki (tiểu thuyết giam dịch giả văn học người Nhật Bản được biết đến nhiều nhất hiện nay cả trong lẫn ngoài nước Nhật) ở độ tuổi 30, dựa vào tác phẩm đầu tay "Lắng nghe gió hát" và giành được giải nhất, từ đó mới chính thức tiếp tục theo đuổi sự nghiệp cầm bút. Trước đó, quán bar của ông không ít lần đứng trước nguy cơ đóng cửa, mùa đông vì tiết kiệm mà không dám bật lò sưởi, hai vợ chồng ôm chú chó cưng cùng ngủ trên một chiếc giường.
New York sớm hơn California 3 giờ, nhưng điều đó cũng không làm cho cuộc sống ở California bị chậm đi.
Có người 22 tuổi tốt nghiệp, nhưng phải 5 năm sau mới tìm được một công việc tốt.
Có người 25 tuổi đã trở thành CEO, nhưng lại ra đi ở tuổi 50.
Có người đến 50 tuổi mới giữ chức vụ CEO, và họ đã sống đến 90 tuổi.
Có những người bạn đã kết hôn, nhưng cũng có những người vẫn đơn thân.
Obama về hưu ở tuổi 55, Trump 70 tuổi mới bắt đầu giữ chức vụ tổng thống.
Trên đời này, vốn dĩ mỗi người đều có múi giờ riêng để phát triển bản thân.
Bên cạnh dường như có những người đang đi ở phía trước bạn, cũng có những người dường như đang ở sau bạn.
Nhưng thực ra là mỗi người ở trong múi giờ của chính mình.
Đừng đố kị, cũng đừng chê cười, chỉ là họ đang đi trong chính múi giờ của mình thôi, bạn cũng vậy!
Cuộc sống chính là chờ đợi cơ hội chính xác để hành động.
Vì vậy, hãy thả lỏng, bạn không sớm, bạn cũng không muộn, chỉ là cuộc sống đang đặt cho bạn múi giờ thuộc về chính bạn, tất cả đều đúng giờ!
Sự nghiệp của một con người rất dài, mấu chốt là, bạn cần biết hoàn thiện bản thân và không ngừng tự mở rộng con đường phía trước, không nản lòng trong mọi hoàn cảnh. Nếu chỉ tiếp tục so sánh với người khác và sinh ra lo âu, trốn tránh, an phận qua ngày, đó mới là điều tồi tệ nhất.
Sưu tầm từ cafebiz
7 giờ sáng như mọi ngày, anh thức dậy với cơ thể lộn xộn.
10 phút gọn gàng, 15 phút đi trên con đường tấp nập ở Sài Gòn.
Bước vào quán cafe thân thuộc, ly cafe ít sữa mà anh thường hay gọi, sau 5 phút ly đã ở trên bàn mà lúc nào không hay.
7 giờ 30 sáng hôm nào cũng vậy, quán cafe nằm góc khuất ở cuối hẻm ít người qua lại đều xuất hiện hình bóng của anh.
Nhưng sự yên bình không bao giờ là 1 đường thẳng.
Em bước đến, tay cầm li cafe sữa đang còn nóng hổi bàn tay còn lại em giữ cho mình điếu thuốc không ngừng rực cháy.
Anh lén nhìn để rồi... mọi khoảnh khắc xung quanh anh chậm lại đi bất chợt.
Chỉ trừ 1 điều, trái tim của anh đang đập nhanh hơn.
Dáng người em mảnh khảnh, đôi mắt mờ nhạt như tối qua em đã không ngủ, mái tóc đỏ dường như còn xơ vì có lẽ em không mấy trau chuốt cho thân mình, bộ quần áo rộng thùng thình nhưng xét theo góc nhìn của anh điều đó thật lôi cuốn.
5 phút thẫn thờ, anh cười nhẹ vì biết rằng mình đã sa vào thứ ngu ngốc này.
3 phút điềm tĩnh, anh bước tới gõ nhẹ vào vai em và khẽ rằng " cậu gì ơi ".
6 năm trên mảnh đất Sài Gòn này anh chưa bao giờ có tình cảm với 1 cô gái nào và có lẽ anh cũng không cần sự yêu đương này.
Nhưng đâu ai biết được chữ ngờ, còn anh thì biết yêu từ cái nhìn đầu tiên.
7 giờ 58 phút sáng của ngày hôm nay trên mảnh đất Sài Gòn này, 1 mối tình 1 lần nữa được viết ra.
Photo by pinterest
Tên truyện: Hạnh Phúc Diệu Kì
Tác giả: Lucky - Unlucky
Thể loại: Truyện Teen
Tình trạng: Hoàn Thành
Website: ngontinh24.com
Nguồn: Sưu tầm
Trích đoạn:
Nhỏ An chỉ gật đầu mà không nói, dường như Thu hiểu ý nó, còn Thu phải làm gì để giúp đỡ bạn mình đây: “Nhỏ yêu thật rồi sao?”. Mặc dù trong lòng nó thoáng hiện ra hình ảnh Quân đang cười rất tươi, điều đó khiến trái tim nó rung lên nhè nhẹ, nhưng nhanh chóng nhỏ lại bảo bản thân mình rằng đó chỉ là tưởng tượng mà thôi, nó không hề có cảm giác gì với Quân cả, và cũng không được có cảm giác gì hơn tình bạn. Thu khẽ nhìn sang An rồi thở dài.
- Mình phải làm cái gì đó để Quân biết được tình cảm An dành cho hắn, có lẽ như thế sẽ giúp được cho An, nhưng điều ấy là gì? Chẳng lẽ… như vậy có được không? Liệu anh ta có nghe mình nói, thôi cứ liều một lần vậy- nhỏ Thu đang vật lộn với mớ suy nghĩ của mình và phải đưa ra một quyết định.
…Bạn đang đọc truyện tại KenhTruyen.Pro chúc các bạn vui vẻ ^^(Anh có rảnh không? 6h tối nay gặp nhau ở trường được chứ, tôi muốn đưa anh đến một nơi)- Thu nhắn tin cho Quân.
Bất ngờ, Quân không nghĩ rằngThu hẹn gặp mình: (Có chuyện gì sao?)
(Gặp nhau anh sẽ biết, cám ơn anh vì không từ chối)- Thu cố lấy hết can đảm, nó sợ Quân nghĩ xấu cho mình, nhưng vì bạn thì thôi cũng nên liều vậy.
(Được, tôi sẽ đến, tạm biệt)- Quân không hiểu sao lòng mình vui lạ, một điều gì đó hân hoan đến ngọt ngào len lỏi vào trái tim băng giá ấy, thổi tràn luồng gió mới: “Sao nhỏ lại chủ động nhắn tin hẹn mình? Định đưa mình đi đâu”- hắn cũng cảm thấy vô cùng khó hiểu, nhưng hắn lại nhớ đến lần cùng Thu đi trong rừng, nhớ khi được nó quan tâm, nhớ cả ánh mắt dịu dàng, giọng nói ấm áp. Tất cả… tất cả… đều như in vào tâm trí, liệu đây có phải là mơ?
Xem tại https://ngontinh24.com/truyen/hanh-phuc-dieu-ki
Tên truyện: Hãy Nắm Tay Tôi, Tôi Sẽ Cho Cậu Hạnh Phúc
Tác giả: Đang cập nhật
Thể loại: Truyện Teen
Tình trạng: Hoàn Thành
Website: ngontinh24.com
Nguồn: Sưu tầm
Giới thiệu:
Có những hạnh phúc bình dị ta cất dấu quá kĩ để rồi ko thể tìm thấy.
Có những hạnh phúc ta đã nỡ đánh mất mà ko thể tìm lại.
Cũng có những hạnh phúc mong manh mà người ấy sẽ dẫn bạn đi tìm chỉ cần
"Hãy nắm tay tôi! Tôi sẽ chỉ cho cậu hạnh phúc"
Xem tại https://ngontinh24.com/truyen/hay-nam-tay-toi-toi-se-cho-cau-hanh-phuc
Vì một hiểu lầm nàng và hắn đã xa nhau tận 4 năm
Vật đổi sao dời, liệu dây tơ hồng của họ có đứt đoạn nữa không???
Hà Thái Văn: thông minh, xinh đẹp, hài hước, lại ngây thơ, người gặp người mến.
Dương Phàm: thông minh, tài giỏi, đẹp trai, xuất chúng, có tính sở hữu tình cảm rất cao.
Trương Hiếu Tùng: Hài hước, bao dung, phóng khoáng, ân cần, đẹp trai, luôn là người bạn tri kỷ và thấu hiểu tin tưởng bao dung Hà Thái Văn ( mẹ là em gái của bố Dương Phàm, tức là cô cô của Dương Phàm)
Túc Tử Hà : xinh đẹp, bốc đồng hay ghen tỵ, cao ngạo có tính chiếm hữu tình yêu mãnh liệt.
Đây là tác phẩm thứ 2 đang trong tình trạng hoành thành. Hi vọng mọi người ủng hộTử
Rating: sẽ thông báo nếu có, chắc cũng ít
Xem tại https://ngontinh24.com/truyen/tim-lai-hanh-phuc
Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia! là một truyện ngôn tình quân nhân của tác giả Mộc Thanh Vũ, tác giả của cuốn Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Đất.
Anh là một người đàn ông rất có khí chất quân nhân, ngay cả khi gây gổ lời nói ra cũng giống như phát khẩu lệnh, ngắn mà có lực: “Không cho phép la hét! Cho em thời gian mười giây tự điều chỉnh mình, bây giờ bắt đầu đếm ngược, mười, chín. . . . . .”
Cô tức giận: “Có chút khái niệm về thời gian hay không? Cần mười giây để điều chỉnh, lâu vậy sao?”
Anh là một người đàn ông rất chính trực chuyên chế, đối với chiếc váy có độ dài khá ngắn của cô thường hay phê bình kín đáo: “Em cũng thật biết tăng thể diện cho anh!” Thấy cô nhe răng cười ngây ngốc, anh nghiêm mặt giáo huấn cô: “Lần sau còn mặc ngắn vậy nữa, coi chừng anh nhốt em lại.”
Cô bĩu môi: “Em chỉ thỏa mãn lòng hư vinh cho anh, cứ như thể em làm tổn hại ổn định đoàn kết, nhiễu loạn lòng quân vậy.”
Đây là một “Cuộc chiến” quân dân hợp tác chiến đấu, đây là một câu chuyện xoay quanh hồng tâm hạnh phúc, xoay quanh chuyện tình cảm ấm áp, hãy xem bọn họ làm thế nào vừa cười cợt vừa tức giận trách móc, viết ra câu chuyện khác người — Hạnh phúc chính là tự tay bắn bia.
Xem tại https://ngontinh24.com/truyen/hanh-phuc-khong-ban-khong-trung-bia
Hoa
Loài hoa đẹp nhất chẳng phải thứ hoa đắt tiền được bọc trong tấm báo mà chính là thứ hoa dại mỏng manh và kiên cường sống bất chấp có ai để ý đến nó hay không!
Tôi nguyện làm bông hoa dại ấy. Vô tư. Mạnh mẽ. Bàng quan.