Hoàng Anh
seen from Italy
seen from Spain
seen from Georgia

seen from Czechia

seen from Malaysia
seen from Mexico

seen from Malaysia
seen from Brazil
seen from Malaysia

seen from Uzbekistan
seen from Germany
seen from Bolivia
seen from Mexico
seen from Philippines

seen from United States
seen from United States
seen from China
seen from China
seen from Malaysia
seen from Philippines
Hoàng Anh
Mãi ở trong tim anh - by HoangAnh
Mãi ở trong tim anh – by HoangAnh
Truyện gay: Mãi ở trong tim anh. Tác giả: HoangAnh. Nó : Hoàng Bảo An 16t học giỏi và siêu cute với làn da trắng không tỳ vết.́ Đôi môi hồng căng mọng và điểm thêm đôi mắt đen láy hút hồn người khác ngay từ cái nhìn đầu tiên
Truyện gay: Mãi ở trong tim anh Tác giả: HoangAnh
Và ba mẹ biết nó là Gay và luôn ủng hộ nó . Gia thế của nó thì khỏi phải nói cha…
View On WordPress
Ngày thứ 9.
I dreamt about you.
Nói chung thì bạn cứ thất thường. Ib cũng chẳng đọc.
Đêm qua nhớ bạn vô hạn. Nhớ nhiều quá nên ngủ mơ thấy. Chẳng nhơa rõ mơ cái gì. Nhưng biết bạn xuất hiện trong giấc mơ. Thôi mơ cũng chỉ là mơ. Tỉnh dậy rồi cũng chẳng thâyw được nhau.
Hôm qua nói chuyện về bạn và một số người khác với Lily. Cô ấy hiểu nó phết. Thật sự muốn khóc lắm.
Where are you now when i need you?.
Ngày thứ 8.
Chào bản thân. Chào người yêu thương.
Hôm nay không kịp nhìn Người. Hai đứa chạm mắt nhau không đến 1s.
Hôm nay ngồi lải nhải với Cá. Cá bảo người ngoài thấy rõ chứ người trong cuộc với mông lung. Chẳng biết thế nào. Cá bảo Người tốt. Chẳng qua là Cá chưa thấy thôi… Hazzz.
Cá bảo cố gắng mà cưa đổ trước năm 12 hoặc trước khi ra trường. Cố lên. Mình bảo Cá nếu cưa được thì sẽ khao Cá. Ngược lại Cá phải khao. Cá bảo để xem đã…
Nói chung thì nói chuyện mà Người cứ “=)))” thì khác gì tự nói chuyện với mình đâu.
Ngày thứ 7 xa nhau. Một tuần rồi
Thế là lại nói nhớ nhau rồi. Cảm giác khác lần trước. Không hy vọng nữa. Gặp nhau nhanh lắm. Nhớ nhất lúc buông tay nhau. Một tuần trôi qua rồi. Nhanh quá. Mấy tháng tới cũng qua nhanh thôi. Nhớ tất cả
Ngày mưa của tháng 5. 9-5-2015
Một ngày trời mưa. Sang cũng mưa tầm tã. Đêm trước hôm ấy muốn dặn dò nhiều thứ lắm, lo lắng nhiều lắm cho người nào đấy. Dặn lòng rằng: “Người ta không cần mình lo đâu, không cần mình nhắc nhở đâu”. Nói thế rồi mà vẫn không kìm lòng được mà gửi tin nhắn trên fb, để rồi lại âm thầm chờ đợi đèn FB của người đó sáng.
Chờ, chờ, vẫn chờ. Ngoài trời thì cứ mưa:
“ Tiếng mưa vẫn rơi đều.
Tiếng ai đã không còn gọi tên nữa
Chỉ còn mình anh dưới mưa
Mưa vẫn rơi, rơi cùng nỗi nhớ”
Người đó vẫn chẳng biết có người đang mong đợi. Nó là một Song Tử khi đã thích ai rồi thì chỉ muốn nói chuyện với người đó mãi. Chẳng có gì đặc sắc nó cũng kiếm chuyện vớ vẩn để nói. Nhiều lúc hỉ là mấy lời hỏi thăm kiểu như “ Ăn cơm chưa?”, “ Đi ăn cơm đi”, “ Đi ngủ đi”, “ Đừng để bị ốm”, rồi những lời dặn dò,... ĐỂ rồi một ngày người ấy hỏi nó có biết người ấy ăn cơm mấy giờ không?, đi ngủ mất giờ không? Nó chỉ cười. Người ấy bảo lúc nào cũng đuổi đi ngủ, rồi đi ăn cơm. Đó là tại nó lo lắng, tại nó sợ nó ảnh hưởng tới người ấy.
“ Một mình nhớ để rồi một mình khóc trong vô vọng”
Sáng ra nó thấy người ấy onl, nhưng vẫn không thèm trả lời tin nhắn của nó. Nó biết mình thật ngu ngốc.Nhưng nó sống dựa vào tình cảm nhiều hơn là lý trí. Nó vẫn luôn thế. Tự làm tự chịu. Nó lại dặn dò này nọ. Và cái nhận được là câu “Cảm ơn”. Cũng ấm lòng lắm. Cứ mỗi lần mưa, lạnh hay thời tiết thay đổi, nó đều muốn dặn dò người ấy thật nhiều, nó mong người ấy đừng ốm, đừng mệt.
Ngồi trong lớp, một mình, người ấy thì đang ở một chỗ khác, cũng không xa mà chẳng thể chạm vào được.
“ Người đi xa mãi như hạt mưa kia Và mưa đâu biết có người vẫn mong”
Bên cạnh nhau
Chúng tôi, hai con người ấy đã gặp nhau vào năm 10 tuổi. Khi ấy, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ. Gặp nhau rồi, xa nhau rồi, đặt nhau vào lãng quên.
Năm 15 tuổi, chúng tôi lại gặp lại nhau, lại ở gần nhau,... Dần dần, người kia trở nên quan trọng đối với người còn lại. Tôi nhận ra ở bên cậu ấy rất vui. Tôi luôn muốn quan tâm tới cậu ấy, chăm lo cho cậu ấy,... Đơn giản chỉ là nhìn thấy cậu ấy hàng ngày, ngồi cạnh bên nhau.
Sau gần một năm, từ bạn cùng lớp trở thành bạn thân. Chúng tôi đứng giữa ranh giới của tình yêu và tình bạn. Tôi luôn biết rõ cậu ấy quan trọng nhưng lại luôn phủ nhận tình cảm đối với cậu ấy. Tôi đã rất vui khi nghe thấy người khác bảo chúng tôi giống vợ chồng.
Nắm tay. Ôm. Véo mà. Xoa đầu vuốt tóc. Những cái nút áo. Những lần đi cùng nhau... Nguyện dâng hiến tất cả để mãi được được vào bờ vai của ai đó