You said: "We can be Friend." 🙂
I said: "You're not my friend. You're not my enemy. We can only be stranger. " And You're just surprised when I said that 🙂
After that day, I'm really done with you. Once you left, then never come back and said "We can be Friend" Even if we're friend, I'm sure you can't be my good friend 🙂 cause You can't do what you have said to me.
You said: "Don't remind me of the past." I said: "I don't remind you of the past but even if I do I'm not sad like those 3 days 🙂" And You said: "Without my presence, right?" I said: "Yup, I'm not who I used to be anymore 🙂 I learned a lot since that day 🙂 You can tell how I treat you by the way I reply to your text and I don't want to see you when you said you want to come to my house." 🙂
Tôi biết ông sẽ quên nên lúc trước những khi tôi nhớ đến ông, tôi cứ nghĩ thế này: “Nhớ ông thì được gì? Ông đang vô tư và vui vẻ. Ông đã không xem trọng tôi vậy tại sao tôi phải nhớ ông?” Cứ nghĩ đến 3 ngày đó, ông đã đối xử với tôi như thế nào là tôi lại có động lực để quên được ông :) Tôi không bắt bản thân mình phải quên ông nhưng cứ nghĩ đến ông đối xử với tôi như thế nào và cái cách ông bỏ tôi đi như thế nào thì càng làm tôi có động lực từ bỏ hơn.
Vẫn còn có người đối xử tốt với tôi mà nên không vì vậy mà tôi tiêu cực hơn đâu :) Tôi đã nhận ra được nhiều thứ lắm kể từ cái ngày hôm đó :)
Phải, tôi vẫn có thể sống tốt và vui vẻ khi không có sự tồn tại của ông đấy :) Và tôi cũng biết yêu bản thân mình nhiều hơn rồi :)
(Just Strangers Since that Day - 8/13/17)