Vài tháng trước, người bạn thân lớp 9 - tên Blue- đã request add IG tôi. Kể từ lần cuối cùng 2 đứa không giao tiếp, t nhớ là 2013 - năm thứ nhất cao đẳng của tôi và là năm B ôn thi lại ĐH. Sau nhiều lần trì hoãn và tự hẹn sẽ viết về những người bạn từng thân, cuối cùng t cũng dành thời gian viết ra.
T bước ra tình bạn đó với tâm trạng băn khoăn, có chút bực bội vì tình huống cuối cùng mà B đặt tôi vào - 1 phép thử mà nó nghĩ ra, mơ hồ t đoán rằng thông điệp là : B cần chấm dứt tình bạn này trước khi t làm cho mọi thứ xấu đi. Một chút tiếc nuối, chút trách móc, sự tự ti giúp t nhanh chóng xếp mọi chuyện vào quá khứ, t chấp nhận nhanh chóng lắm, vì tôi tự nói với bản thân rằng: mình đã làm nhưng gì có thể để níu giữ tình bạn này, VÀ nếu nó bị hiểu lầm thì mình thuận theo sự chấm dứt này là tốt cho B - cũng là điều B muốn. Rất buồn nhưng t tôn trọng.
Blue là người bạn thực sự mà t có -người khiến cho thời gian cấp 2 của t trở nên đáng nhớ, người thứ nhất là Th: 1 người bạn tốt còn B là bạn thân. Hai khái niệm này rất rõ ràng với t.
Bạn tốt: luôn đối xử tốt nhưng có giới hạn.
Bạn thân: nó có thể khóc vì t, hiểu t hơn cả chính mình, sẵn sàng lao vào kẻ khác nếu t gặp chuyện, hi sinh lợi ích cho t.
Kỉ niệm còn lại với B là cảm giác cảm động về tình bạn tuổi học trò hết mình, là người đầu tiên đối xử tốt với t đến vậy. Vốn dĩ t không tin vào tình bạn trước khi B đến và vượt qua những rào cản mà t dựng nên hết lần này đến lần khác, tuyên bố với tất cả bạn bè rằng t là bạn thân của nó. Nó không chỉ làm thế 1 lần, nó cũng chẳng cần xác nhận t có đồng ý không, cho đến khi t chỉ biết phối hợp, trở thành bf của nó.
Khi viết những dòng này ở hiện tại, t vẫn chưa hề hỏi thăm B sau khi chấp nhận kết bạn. Không hiểu sao t cảm thấy khó khăn để inbox, may mắn là B cũng chẳng hề nhắn gì.
Đó là 1 người bạn đáng trân trọng, cho t nhiều bài học, B như 1 tấm gương phản chiếu những bài học cho t vậy, dù thực sự B cũng chẳng làm gì nhiều nhưng ko có nhiều người khiến t có cảm nghĩ như thế. Nó khiến t thấy tình bạn hóa ra là rất đẹp.
T đoán rằng B vì sợ t thích nó nên nghỉ chơi - t đoán v. Tôi thực sự đã từng trách cứ B: nếu tôi thích B thật, nó chỉ cần say no, that's all. Nhưng t chẳng biết làm gì , lại không có hứng thú chứng minh cho cái người vứt bỏ tình bạn kia - trong 1 thời gian dài, t đã muốn làm gì đó chứng minh nó sai và quan trọng hơn: Tôi là Ai.
B im lặng vứt bỏ t - đó là cách t tự diễn giải với chính mình - t bị bỏ rơi. Không biết vì sao lại thế.
T có những mặc cảm, không biết từ đâu ra nhưng luôn là theo công thức này: trách người rồi quay sang trách mình x2, x3. Vì thế, từ trách móc ai đó bỏ rơi t, sau cùng trở thành: t xứng đáng bị bỏ rơi. Mà dù không phải thế thì sẽ là: vì tôi quá toxic nên việc B rời đi là rất nên làm. Tất cả mọi người không nên thân thiết với t.
T nhớ rằng mình chưa từng nói ra hay thừa nhận B là bạn thân, nhưng khi nghĩ lại, chẳng cần cái mác đó, B vẫn là 1 người bạn quan trọng. Thà ngay từ đầu là bạn xã giao t sẽ vẫn giữ fb, zl. Còn bạn từng thân, t chỉ cầu chúc rằng cuộc đời họ sẽ vì không có tôi mà cực kì tươi sáng, t không cần biết, họ không cần kể, cả 2 về lại nơi bắt đầu: người lạ.
Di sản B để lại: t có thể kết bạn. Đối với t tình bạn rất quan trọng, dù t cũng không biết vì tình bạn tôi có thể làm những điều vô lý gì, nhưng người có dấu ấn với t, họ ở trong ký ức của tôi rất lâu, rất lâu.
Cảm ơn vì đã là 1 phần thanh xuân của tôi, cảm ơn vì đã đến, xin lỗi vì tôi không hồi đáp tương xứng, chúc tất cả nhé- bạn từng thân của tôi