Đau cũng đã đau rồi
Khóc cũng đã khóc rồi
Sao còn chưa quên được?

seen from Singapore
seen from United States

seen from United States
seen from United States
seen from United States

seen from Timor-Leste

seen from Argentina
seen from United States
seen from Germany
seen from China

seen from Singapore

seen from Canada

seen from Canada

seen from United States

seen from United States
seen from United States
seen from Türkiye
seen from United Kingdom
seen from China
seen from Türkiye
Đau cũng đã đau rồi
Khóc cũng đã khóc rồi
Sao còn chưa quên được?
Quan tâm một người sẽ khó hơn bao giờ hết khi họ không mong muốn được nhận lấy điều đó, họ thấy phiền!
Cũng là sen, nhưng chẳng mọc lên từ bùn CÓ SAO KHÔNG... "Kiếp người ngắn ngủi mấy chục năm, thoáng chốc đã chỉ là cát bụi. Con người đối với nhau lại thường xuyên ganh đua, đấu đá, trong “tình, danh, lợi” mà ngày đêm hao tâm tổn chí, cuối cùng mang theo được những gì? Người xưa thường nói: Có lương thực ngàn gánh cũng chỉ ăn một ngày 3 bữa, có căn nhà lớn 10 tầng cũng chỉ ngủ ở một gian, báu vật trăm xe ngựa trong lòng vẫn có buồn phiền, quan to lộc hậu cũng là đi làm hàng ngày, vinh hoa phú quý cũng chỉ là thoảng qua như mây khói! Vậy, sống trên đời vì sao cứ phải tranh giành? Con người “tranh giành” rốt cuộc là vì điều gì? Trong thế giới ồn ào này, người ta lừa gạt, oán trách nhau, đố kỵ nhau đều là kết quả của sự tranh giành. Công khai tranh giành, âm thầm tranh giành, tranh giành lợi ích lớn, tranh giành lợi ích nhỏ, hôm qua tranh giành, hôm nay tranh giành. Rốt cuộc, suy cho cùng, “tranh giành” cũng chỉ để thỏa tâm ích kỷ mà thôi. Khi tấm lòng rộng mở một chút sẽ không còn chỗ cho tranh giành tồn tại. Xem nhẹ “được và mất” một chút, tranh giành sẽ tan biến. Mục tiêu giảm bớt đi một chút, tranh giành sẽ không trỗi dậy. Xem nhẹ tâm danh lợi đi một chút, tranh giành sẽ không còn. Trong cuộc sống, có thể có vô số lý do để không tranh giành, nhưng chính vì dục vọng đã khiến cho mỗi người trở thành một chú “sư tử” đói nằm trong bụi cỏ, kìm nén không được. Một khi tranh giành được “quyền và tiền” trong tay thì hạnh phúc sẽ mất đi. Tranh giành được “thanh danh” thì niềm vui cũng sẽ không tồn tại. Những thứ không thuộc về bản thân mà tranh giành được sẽ khiến tâm bất an. Nói cách khác, những thứ mà con người vắt óc để nghĩ cách tranh giành được, không phải là “hạnh phúc, niềm vui và an tâm”, mà chỉ là “phiền não, thống khổ, thù hận và mệt mỏi” về thể xác và tinh thần. Không tranh giành chẳng lẽ là điều không tốt? Cho dù chỉ giảm tranh giành xuống một chút, coi nhẹ những thứ mà mình cho là quan trọng đi một chút, mọi người sẽ phát hiện rằng nhân tâm của mình thoáng chốc đã trở nên rộng rãi, thế giới thoáng chốc trở nên to lớn. Cũng bởi vì không quá tranh giành, khuôn mặt người ta sẽ tươi cười nhiều hơn, nắm tay nhau nhiều hơn, nhường nhịn nhau nhiều hơn, chân thành nhiều hơn, nhiệt tình nhiều hơn, bạn bè sẽ nhiều hơn, tình cảm nồng đậm hơn, tâm nguyện sâu sắc hơn và tình yêu thương sẽ lớn hơn, thật hơn. Để giảm bớt “tranh giành”, hãy quan niệm: Người nhiều tiền hay ít tiền, đủ ăn là được rồi! Người xấu hay đẹp, vừa mắt là được rồi! Người già hay người trẻ, khỏe mạnh là được rồi! Gia đình giàu có hay nghèo túng, hòa thuận là được rồi! Chồng về sớm hay về muộn, có về là được rồi! Người vợ phàn nàn nhiều hay ít, lo việc nhà là được rồi! Con cái dù làm tiến sĩ hay bán hàng ngoài chợ cũng được, an tâm là được rồi! Nhà to hay nhà nhỏ có thể ở được là được rồi! Trang phục có thương hiệu hay không, có thể mặc được là được rồi! Ông chủ không tốt, có thể chịu được là được rồi! Hết thảy phiền não, có thể giải được là được rồi! Cả đời người, bình an là được rồi! Không phải có tiền nhiều mới là tốt, tâm tính lương thiện giúp đỡ người khác thì số mệnh có thể thay đổi được tốt. Rất nhiều chuyện nghĩ thoáng ra sẽ tốt, mọi người đều tốt, vạn sự đều tốt! Người tốt, mình tốt, thế giới đều tốt. Nói ngắn gọn lại, biết đủ là tốt nhất! Không tranh giành là cảnh giới cao của nhân sinh! Nguồn: Thầy Thích Tánh Tuệ"
Chọn
Nếu em được chọn lại.
Em sẽ chọn không được sinh ra trên cõi đời này nữa.
Chừng ấy năm em sống và đã thấy,
Niềm vui,
Nỗi buồn,
Hạnh phúc,
Khổ đau.
Em cảm thấy cuộc sống có chừng ấy chuyện, chừng ấy người.
Cơ mà sao nó phức tạp quá.
Tuổi nhỏ phải sống cho cha mẹ họ hàng,
Lớn thêm tí nữa phải sống vì người mình yêu,
Thêm tí năm nữa phải sống vì con cái.
Rồi khi nào mới được sống cho chính mình.
Em cũng chẳng biết.
Sống cho người khác thôi cũng chưa đủ,
Em còn phải đi làm, phải cố gắng gượng là một người thành công,
Trong khi em cũng đang thất bại và mệt mỏi quá.
Vì thế,
Em nghĩ rằng,
Nên quy về lựa chọn sống hay chết cho đơn giản,
Chọn chết là thanh xuân, chọn sống là tuổi trẻ.
Sống thì tiếp tục ở lại gắng gượng từng ngày từng giờ,
Chết thì theo bước những người khác đi về nơi xa xăm.
Sống thì phải nghĩ về tương lai sẽ ra sao, như thế nào,
Chết cũng phải nghĩ người ở lại sẽ làm gì để vượt qua mất mát thương đau.
Sống thì khó, chế cũng khó tương đương thế.
Chao ôi, chỉ sống chết đơn giản thế thôi cũng đã làm em mệt nhọc chọn lựa.
“Chưa từng ước trọn đời trọn kiếp, chỉ nguyện làm một chấm than nhỏ son sắc cuộc đời nhau.” #khó #lonelytime #tootiredforthis #missyoutoomuch #táoxanh #tinynhung #phovangem #demngayxaem #anhtinminhdachonhaumotkyniem #noinhodongbang#whereismysoul #whereismyemotions #lostmymind #lostmyway #losteverything
“dễ nhất trên đời là nói chuyện xa xôi
mà không nhớ đêm có người đợi cửa
nói cái gì cũng chỉ tin một nửa
thế thì thôi
dễ nhất trên đời là nói chuyện cho vui
đi ba bước đã thấy mình vô tội
xong lại trách cuộc đời quá vội
bỏ rơi ta
dễ nhất trên đời là nói chuyện hôm qua
quên đi mất thế rồi ai cũng chết
sáng nào dậy cũng đòi chấm hết
mà chấm mãi chưa xong”
— st
Từ bỏ Từ bỏ thói quen hay vội vàng Nói làm hấp tấp thiếu đoan trang Thiếu suy xét kỹ không từ tốn Hối hận ăn năn cũng muộn màng. Từ bỏ thói quen hay đắm say Say ăn say ngủ thêm say tài Say tình say rượu say danh vọng Say quá khổ đau suốt tháng ngày. Từ bỏ thói quen hay dối gian Làm người chân thật sống đàng hoàng Dù ai giả dối mình đừng giả Nghiệp báo không sai rất rõ ràng. Từ bỏ thói quen hay giận hờn Nói lời trách móc phân thua hơn Chiến tranh miệng lưỡi rất nguy hiểm Phải biết thuận hòa sống chánh chân. Từ bỏ thói quen hay thở than Chuyện gì không đáng cũng than van Làm cho mệt mỏi người nghe thấy Chấp nhận là xong mọi việc an. Từ bỏ thói quen hay tự cao Cuộc đời lên xuống sóng ba đào Vô thường thay đổi đâu yên mãi Khiêm hạ hòa đồng sống với nhau. Từ bỏ thói quen hay tự ti Buồn phiền mặc cảm thêm sầu bi Tự tin làm lại những điều tốt Đừng mãi đeo mang một thứ gì. (st)
Hạnh phúc giữa nhân gian hoá ra rất nhỏ
Chỉ cần yêu thương nhau một cách chân thành