But why did everyone stop calling her Khanh, though?
seen from Russia
seen from Singapore

seen from Türkiye
seen from Türkiye

seen from Portugal
seen from Yemen
seen from United States
seen from China
seen from Germany
seen from China
seen from Türkiye
seen from Yemen
seen from Malaysia
seen from Türkiye

seen from United States

seen from United Kingdom

seen from United States
seen from United States

seen from Türkiye

seen from United States
But why did everyone stop calling her Khanh, though?
Crona has it so rough ;_; When she made friend with Maka I thought a new arc/enemy is coming but no it's Medusa again and she makes it till the final, traumatizes Crona forever ;_; Soul Eater has a theme of insanity but what happens to the moon is my biggest WTF moment
Yeah, but I’m glad they still got a happy ending despite everything with Medusa :) (at least in the anime, I never read the manga so I’m not entirely sure what’s different there)
Also sorry but I kind of straight up forget about what happened to the moon lol
GEN 8 GIJINKAS YEAH. I sure love scientist characters, so I made another! Khanh originally studied to become a pharmacist, but she couldn’t deny her love for delicious pastries. So, she decided to utilize both her knowledge in chemistry and passion in baking and became a lead chemist in molecular gastronomy! How neat!
Tình không sâu, duyên không đủ. Chuyện thành xưa, người thành cũ.
@kbeekhanh
Chúc Mừng Năm Mời / Happy Lunar New Year! 2017 Not the best, gotta admit that this drawing was rushed (about 3-4 hours to draw) due to evening tet celebration at a local temple. But still its okay!
Càng lớn càng phức tạp quá. Ngày bé, mất cái kẹo thì chỉ buồn vì không được ăn kẹo, khóc oà một phát, rồi chẳng còn nhớ gì nữa. Ngày nay, đổ ly cà phê thì không chỉ buồn vì không có cà phê uống mà còn bực bội vì đã cất công xếp hàng, bỏ tiền mua nước lại vẫn phải chịu khát, phí tiền mất thời gian. Không khóc lóc ỉ ôi như trẻ nhỏ mà cứ mãi bực bội không thôi. Nói đơn giản vậy, để thấy nỗi buồn của người lớn, nó miên man nhiều hơn nỗi buồn của trẻ nhỏ, nhiều thiệt nhiều. Miên man không phải vì vấn đề của người lớn rắc rối hơn mà là vì đa số kẻ trưởng thành luôn tự cho rằng bản thân hiểu biết nhiều quá nên thích tư duy chất chồng gánh nặng lên cảm xúc. Trẻ con buồn, chúng chỉ buồn cốt lõi của vấn đề. Người lớn buồn là buồn từ cốt lõi vấn đề, đến những cá nhân tạo ra vấn đề, rồi hậu quả của vấn đề với những tác nhân xung quanh vấn đề, để rồi buồn luôn những chuyện không liên quan đến vấn đề nữa. Suy nghĩ xa xôi nên nỗi buồn nó cũng loi nhoi, không lối thoát . Trưởng thành, nhìn chung, là cách nói ngắn gọn của việc tăng tầm nỗi buồn lên cấp số nhân. Một lúc nào đó, bạn thấy mình buồn mà mãi không tìm được nguyên do hay tự thấy bản thân mình rất giỏi giấu được nước mắt đằng sau nụ cười mệt mỏi, có nghĩa là bạn đã và đang trưởng thành rồi. Ngày mai, sẽ luôn có một nỗi buồn to bự hơn hôm nay. Đừng vội khóc làm gì. @kbeekhanh
Dù đứng ở vị trí nào trong thế giới này, cũng cảm thấy dư thừa. Dù bước về phía phương trời nào trên đời này, cũng cảm thấy không một điểm tựa. Luôn luôn mãi mãi một thân một mình, dù có ra sao đi nữa. Mà tất cả, cuối cùng, cũng do bản thân chọn lựa, biết buồn ai cho vừa?!
@kbeekhanh