Giấc mơ tuổi trẻ mình chẳng nhớ gì cả, chỉ nhớ mình đã gần 3 lần 10 năm…

seen from United States

seen from United States

seen from United States
seen from Canada

seen from United States

seen from Malaysia
seen from United States
seen from China
seen from China
seen from China
seen from United States
seen from United States
seen from Australia
seen from Ecuador
seen from Canada
seen from Russia
seen from United States

seen from United States

seen from Germany

seen from France
Giấc mơ tuổi trẻ mình chẳng nhớ gì cả, chỉ nhớ mình đã gần 3 lần 10 năm…
4 tuần vào SG, cuối tuần nào cũng khóc nhớ nhà, chắc do quá rảnh, lại lười nấu…
Tính ra, trong tuần lại siêng hơn, nhưng cứ cuối tuần, người như cạn năng lượng
Ước gì có một cặp vé về ĐN nhỉ. Hm
“Sợ nhất không phải là người khác đối xử không tốt với bạn mà là bản thân bạn cũng không trân trọng chính mình. Đừng ôm khư khư chấp niệm phải cố giữ một điều gì đó trong tay. Điều gì đến thì bạn giang tay đón nhận rồi hết lòng đối đãi, điều gì đi thì hãy cứ nhẹ tay buông.”
最可怕的不是别人对你不好,而是你自己也不珍惜自己。不要执着地紧握住某些东西不放。该来的就张开双手去接纳,并全心全意地对待;该走的就轻轻放手,让它离开吧。
Mọi người nghĩ hôn nhân là như thế nào?
Theo suy nghĩ của mình hôn nhân đối mình đó chính là tìm được một người bạn đời có thể đồng hành cùng mình trên quãng đường tiếp theo. Một người bạn có thể chia sẻ thấu hiểu mọi thứ với mình, chia sẻ tình yêu, hạnh phúc , niềm vui , nỗi buồn với nhau. Mình lấy một người mà chỉ nghĩ rằng lấy nhau về kêu đó là gia đình, đẻ đứa con rồi nuôi , thấy không ở với nhau được thì ly hôn. Sao mọi thứ nghĩ thấy nó đơn giản ghê. Vậy ngay từ đầu không có thì có phải đỡ tốn thời gian cũng sẽ không có gánh nặng trách nhiệm cùng sự cười chê của những người xung quanh.
Có một anh kia là con của một cô đi làm chung với mẹ mình hỏi ý muốn lấy mình lớn hơn mình 10 tuổi gì đó , ai cũng khen anh đó giỏi làm được nhiều thứ, mình chưa gặp mà mình cũng không để ý. Bữa có lên nhà mình nói chuyện với bố mình , bố mình có kêu nuôi mình ăn học 4 năm đại học tốn 200triệu trong khi ra trường công việc thì chưa ổn định , chưa làm được gì thì lấy chồng cái gì. Người ta nói với bố mình là giờ đưa lại cho bố mình 200tr đó, lấy mình về mình thích buôn bán thì mở tiệm cho mình buôn bán. Bố mình kêu vậy thì có khác gì bán con gái với giá 200tr đâu. Lúc mình nghe xong mình kiểu ở đâu ra còn kiểu suy nghĩ gì kì trong khi còn chưa nói chuyện với nhau lần nào đến mặt mũi còn chưa biết mà đã nói vậy thì mình cũng không biết phải nói thế nào nữa. Kết hôn mà suy nghĩ như kiểu bán hàng vậy .
Đối với mình hôn nhân không phải mồ chôn hạnh phúc mà là cái gì đó thiêng liêng giữa hai con người, trách nhiệm đối với gia đình, sự hoà hợp , đồng hành, quan tâm , bao dung và thấu hiểu, là vợ là chồng là người bạn đời của nhau. Sau này khi lấy nhau về chính là người thân là chỗ dựa của nhau tiếp tục con đường đời đó.
Mình thà không lấy chồng còn hơn chấp nhận một cuộc hôn nhân mù quáng chỉ vì mình đã đến tuổi phải kết hôn nếu quá tuổi sẽ không ai lấy mình. Bố mẹ mình còn chưa giục, mình còn chưa vội thì những hàng xóm xung quanh cần gì phải lo lắng hộ mình quá vậy. Nên đừng khuyên mình ở nhà lấy chồng, đừng mai mối cho mình nữa.Mình còn nhiều điều phải làm, nhiều nơi còn chưa đi , nhiều lời hứa chưa thực hiện. Mình còn muốn làm hết những thứ đó nữa. Nên đúng thời điểm, đúng duyên phận thì mọi người sẽ được mời đến đám cưới mình thôi. Chứ mình cứ ló mặt ra đường là lại hỏi mấy câu hỏi đó mình mệt lắm vì mình lười phải giải thích.
Cho con một quẻ xem bói đầu năm!
Hôm qua đi xem bói, thầy phán con có duyên âm nên nhiều người theo đuổi mà bị ngáng đường. Con cũng rất đa tình, dễ yêu người khác nhưng lại chẳng đi đến đâu. Rồi thầy bảo đi cắt duyên âm đi, bố mẹ cắt cho 2 lần rồi mà không hết đó. Lần này cắt duyên, còn gì giữ trong lòng con bỏ hết đi nhé.
Nhưng thầy ơi, nếu duyên âm được coi là một trong những lý do hợp lý khiến con 30 tuổi rồi chưa lấy chồng, thì con xin giữ lý do này đến hết đời được không =))) Con thích lắm =)))
P/s: Chồng thì có thể không lấy, nhưng xin trời độ cho con có người yêu song phương ạ =)))
Chiều chiều làm bát bánh trôi
Ăn xong chẳng thấy lênh đênh tí nào..
Tay mình có 1 vết chàm. Mình buồn lắm. Mình ngại để người ta nhìn vào tay mình rồi chỉ trỏ. Rồi hỏi “tay bẩn à” “tay có mực à” đôi khi họ không lịch sự như thế, họ còn bĩu môi “ eo ôi đm tay m bẩn thế” ... đôi khi tôi trả lời, đôi khi tôi không. Nhưng họ vẫn tiếp tục như không biết điểm dừng. “Tay mày bốc cứt đúng không?” Ừ đúng rồi tao sắp bốc cứt đáp vào mồm mày ý :))) Tôi thật chẳng hiểu nổi, con người?! Họ văn minh, tiến hoá hơn động vật ở chô nào? Vì có tiếng nói ư? Nhưng họ cũng đâu có biết cách dùng? Thật phí phạm cho những cuộc đời đấy!
Ngày xưa, tôi mặc cảm tay lắm, chẳng bao giờ tôi dám mở lòng bàn tay mình ra, cứ nắm. Xong rồi mn hỏi thì bảo sau này kiếm tiền đi phẫu thuật thẩm mỹ. Có 1 lần, cấp 2, tôi nhớ mang máng bạn tôi gọi tôi là yêu quái tay xanh lè. Tôi đã khóc, khóc ngay lúc đấy! Tôi thấy ghét mẹ, tại sao lại sinh ra tay tôi có chàm, không được xinh đẹp vậy..
Rồi đến khi tôi lớn hơn chút, khi lần tôi khóc về tay của mình, rồi tôi chán ghét bàn tay xấu xí này, tôi đã rạch tay..
Bố tôi đã thấy..
Bố chỉ trầm ngâm 1 lúc, mắt bố nhìn tôi ngân ngấn đỏ rồi nói: “tay này mới là tay con gái của bố. Con nghĩ ai cũng muốn có bàn tay này là được à. Nằm mơ mới có. “
Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ :)))
Từ lần đó chợt ra bản thân thật sự may mắn đó chứ. May mắn được làm con gái bố, may mắn được bố sinh ra hình hài nguyên vẹn, may mắn khi có vết đánh dấu là con gái bố trên thế giới bao la rộng lớn này..
Rồi sau này, tôi sẽ tìm được 1 người nguyện nắm bàn tay này trọn đời ❤️
28/2
Hôm nay mình được chat với một người mà minhg nghĩ sẽ không bao giờ anh ấy biết mình là ai và sẽ chẳng bao giờ nói chuyện luôn. Wow đỉnh ghê í
Với cả nhớ đến cậu bạn thầm thích mình mà chả giám ib nch với mình :)) cậu ấy ciu lắm cơ mà sao lại nhát thế nhỉ 😌
Ngày hôm nay xảy ra vài biến cố mình k ngờ tới nên phải viết ra để sau này còn đọc lại :)) không lại quên mất
À còn được cô bạn người Đà Lạt hứa cho quà nữa huhu vui quá. Kiểu mình ít được nhận quà lắm í, nhất là khi k vì một dịp gì luôn. Aww vui ghê