“Tôi thức dậy rất sớm. Hạnh phúc nhất là khi thức dậy, tôi có sẵn một nụ cười. Không có gì tuyệt vời bằng bắt đầu một ngày với hạnh phúc trong lòng. Tôi chưa bao giờ đi làm trong sự vội vã. Tôi luôn dành đủ thời giờ để làm một công việc nào đó. May mắn là mỗi tuần tôi chỉ đi làm có 32 tiếng. Nếu đọc ba cuốn sách của tôi xuất bản ở Việt Nam, anh thấy là tôi chơi nhiều hơn làm. Tôi dành khá nhiều thời giờ để đi chơi, du lịch. Tôi thích đi chơi và đọc sách. Khi nào có hứng thú thì tôi viết. Tôi viết nhanh lắm. Chỉ cần hơn một tiếng đồng hồ là tôi viết xong một bài văn. Khi viết tôi không suy nghĩ. Tôi viết những gì tôi đã sống qua. Và thường tôi chỉ viết khi nào thấy mình có hạnh phúc. Tôi viết và sống rất hết mình. Chính cái sống đó mới là nền tảng thật sự của những gì tôi viết ra. Tôi quan niệm hễ sống đẹp thì sẽ viết hay. Một ngày sống, làm việc của tôi ư? Không có ngày nào là giống ngày nào cả. Mỗi ngày với tôi là một cơ hội để khám phá những gì thật đẹp và thật mới của cuộc sống. Tôi dành khá nhiều thời giờ để đọc sách trong những giờ không đi làm. Tôi đọc nhiều những nhà văn Hà Lan. Những cuốn sách họ viết cho trẻ em hay không thể tưởng tượng được. Tôi học nơi những nhà văn này rất nhiều. Họ viết cho trẻ em Hà Lan bằng một tấm lòng, một giọng văn rất lành. Buổi chiều, sau khi đi làm về, tôi nấu ăn. Tôi thích nấu ăn như những bà nội trợ. Tôi viết văn nhanh bao nhiêu thì nấu ăn chậm rãi bấy nhiêu. Nấu cho ngon, ăn cho hạnh phúc là bí quyết sống vui của tôi. Buổi tối, tôi đọc sách, viết văn, rồi đi ngủ sớm. Tôi ít xem truyền hình, lướt mạng. Cuối tuần tôi đi chơi, đến những thành phố đẹp của châu Âu để ngắm cảnh, ngắm người”.
Trích bài phỏng vấn tá giả LỮ của báo Tuổi trẻ












