HERE HE COMES
seen from France
seen from Malaysia
seen from United Kingdom
seen from China
seen from Sweden

seen from United States
seen from Canada

seen from United States
seen from United Kingdom
seen from United States
seen from China
seen from United States
seen from China
seen from Germany

seen from Indonesia

seen from United States

seen from United States
seen from Finland
seen from United States

seen from United States
HERE HE COMES
Kết thúc ba tháng dài bận rộn, mình lại quay về chuỗi ngày thảnh thơi như lúc trước. Ra rạp thưởng thức bộ phim đang chiếu. Hẹn gặp những người bạn thân quen. Hoàn thành các đầu việc còn dở dang, hoặc chưa bắt tay thực hiện. Và tuyệt vời nhất, là được làm một con sâu lười đúng nghĩa, suốt hai ngày cuối tuần.
Thứ 2 cuối cùng của tháng 7, mình đi xem Monster. Một bộ phim vô cùng ấn tượng. Dùng tình tiết đơn giản để khắc họa hiện thực rối ren. Lấy nhịp phim trầm buồn để siết chặt tâm trí người xem.
Hôm ấy, mình khóc nhiều. Có lẽ, mỗi chúng ta đều là quái vật. Ở một vài khoảnh khắc. Trong câu chuyện của người khác. Và cả câu chuyện của chính mình.
Lần đầu tiên ngồi giữa hai cặp đôi. Phải nam - nam. Trái nữ - nữ.
Thứ 7 đầu tiên của tháng 8, mình đi nhổ răng khôn. Loay hoay một buổi sáng là xong. Trưa về ngủ thẳng giấc tới chiều, rồi sửa soạn lên đồ đi tập.
Nhổ răng thôi mà, đâu có gì to tát. Mình đã nói như vậy, khi thấy mẹ quá lo lắng về việc mình không rủ ai đi cùng, cũng không có mẹ ở bên để chăm sóc. Lúc làm thủ tục, chụp X-quang hay lấy máu; mình bình tĩnh lắm. Nhưng đến khi nằm trên ghế, được bác sĩ tiêm thuốc tê, thân xác bánh bèo này lại rưng rưng nước mắt. Vừa đau buốt, vừa khó chịu. Phải mất một lúc mới ổn định được tâm trạng.
Nhổ xong, cắn chặt hai miếng gạc trong miệng, mình nằm nghe anh phụ tá dặn dò. Nhưng vừa đặt chân xuống đất là quên sạch. Không còn cách nào khác, mình đành hỏi lại, vậy là em không được ăn đồ nóng và đồ lạnh phải không anh. Ảnh nhìn mình. Mình nhìn ảnh. Trong đôi mắt anh lóe lên vài tia bất lực. Ảnh nhắc thêm lần nữa, đồ lạnh vẫn ăn được, đồ nóng thì để nguội rồi ăn. Ngoan ngoãn nghe lời, ngay chiều hôm ấy, mình ăn liền một cây kem béo ngọt để lên tinh thần. (⁀ᗢ⁀)
Sáng nhổ răng, mình đã nghĩ bản thân sẽ ít nói chuyện vài hôm. Nào ngờ tối đi tập, mình lại cười nói nhiều hơn mọi khi. Không sưng đau như lần nhổ trước nên mình khá chủ quan. Ăn cháo vỏn vẹn hai, ba lần. Thuốc uống vài liều rồi cũng ngưng. Chỉ có đá và kem là không từ bỏ. Chắc vì vậy nên cổ họng bắt đầu sưng đau. Lại phải đi viện kiểm tra và uống thuốc.
Một quán chay ổn áp, nằm đối diện Bệnh viện RHM.
Cuối tuần đầu tháng, mình xem lại D.P. mùa 1, và cày tiếp mùa 2. Dạo 2021, mình ấn tượng với series này lắm. Chấm hẳn 8/10 cơ. Nhưng ở mùa mới, sức hấp dẫn đã có phần giảm sút. Truy bắt lính đào ngũ thì ít, mà phân cảnh chính trị thì nhiều. Duy chỉ có một cuộc trốn chạy là đặc biệt, nhưng công cuộc tìm kiếm lại chẳng có gì nổi bật. Việc đan xen những yếu tố hài hước đã giúp mùa này nhẹ nhàng và dễ thở hơn hẳn. Tuy nhiên, đối với mình, đó lại là một điểm trừ nho nhỏ. Mình thích sự u ám và bế tắc của mùa 1. Chỉ bầu không khí nghiêm túc, nặng nề mới có thể lột tả rõ nét một phần những vấn nạn trong môi trường quân ngũ.
Tối chủ nhật, mình chọn xem You & Me & Me để cân bằng cảm xúc. Bộ phim kể về hành trình trưởng thành của cặp chị em sinh đôi, khi ba mẹ quyết định ly hôn và một chàng trai bắt đầu xen vào mối quan hệ của cả hai. Mình ví câu chuyện ấy như một ngày hè nắng gió, của vùng quê yên ả. Vừa trong trẻo, vừa sáng tươi. Bình dị, giản đơn nhưng cũng để lại nhiều buồn thương, tiếc nuối.
Thứ 7 tuần trước, mình đi xỏ khuyên tai. Chưa kịp la hét thì mọi việc đã xong. Nhanh lắm. Vị trí upper lobe nên cũng nhẹ nhàng, mức độ đau gần như không có. Vậy là mỗi ngày, sau khi skincare, mình lại dành ra ít phút ngồi vệ sinh lỗ xỏ. Siêng một chút, kĩ một xíu để mau chóng phục hồi và sớm được đổi khuyên.
Trước khi quyết định đi xỏ, mình đã hỏi xin ý kiến của mẹ. Cứ nghĩ sẽ tốn chút ít thời gian thuyết phục, nào ngờ mẹ lại đồng ý vô cùng nhanh gọn. Sau khi xỏ khuyên xong, mình gọi khoe mẹ, và kể ba nghe về trải nghiệm này. Ba chỉ chắp hít, có đau không, có được sát trùng kĩ lưỡng không, sao không về ba xỏ mà đi ra ngoài chi cho tốn tiền. Ba mẹ vẫn luôn như vậy. Lúc nào cũng ủng hộ mọi quyết định của hai đứa con gái. Dĩ nhiên là trong một giới hạn nhất định. Vừa nuông chiều vừa nghiêm khắc. Bằng tất cả yêu thương.
Rất chịu khó diễn để con gái chụp ảnh.
Mình dành hai ngày cuối tuần để xem The Uncanny Counter. Series này từng khá nổi năm 2020, giờ lại tiếp tục gây sốt khi chính thức trở lại sau 3 năm ra mắt. Xem hết mùa 1, cũng phần nào hiểu được vì sao rating ngày ấy tăng dần đều qua mỗi tập. Nhưng từ góc độ cá nhân, mình không đánh giá cao phim này. Mọi thứ chỉ dừng ở mức tạm ổn, không thật sự hấp dẫn và đặc biệt. 16 tập là quá nhiều so với kịch bản như vậy. Câu chuyện bị kéo dài lê thê. Nhiều tình tiết thêm thắt dư thừa. Diễn biến tâm lý nhân vật chưa thuyết phục. Buff nam chính quá đà, hệt như Squid Game, và dĩ nhiên cả hai nhân vật này đều làm mình ức chế. (⇀‸↼ ‶) Mở đầu khá ổn nên mình đã đặt nhiều kì vọng, để rồi cuối cùng lại thất vọng tràn trề. Mùa 2 đã ra đến tập 6, chẳng biết nội dung có khá khẩm hơn không.
Mình vẫn chưa có kế hoạch cụ thể cho tuần này. Sẽ đăng ký tham gia workshop nào đó, hay ở nhà móc cho xong chiếc túi nhỏ xinh? Sẽ lượn lờ tìm mua sổ tay, bút viết; hay ôm chăn cày nốt Beef và xử luôn Sweet Tooth mùa 2? Mình có một danh sách dài dằng dặc những việc cần làm, và muốn làm. Nhưng quyết định như thế nào thì còn tùy vào tâm trạng ngày thứ 6. (≧ ◡ ≦)
January 2021, Simon Fraser University, BC
January 2021, Simon Fraser University, BC
January 2021, Simon Fraser University, BC
January 2021, Simon Fraser University, BC
January 2021, Simon Fraser University, BC
January 2021, Simon Fraser University, BC