Thơ Haiku
Lần đầu tiên biết đến thể thơ Haiku cũng là ngày được đọc thơ con sáng tác. Nhờ Bi mà mẹ mới biết có 1 thể thơ như thế trên đời.
seen from Taiwan
seen from United States

seen from Türkiye
seen from China
seen from China
seen from China

seen from Singapore

seen from Maldives
seen from China
seen from Malaysia

seen from Saudi Arabia
seen from Malaysia

seen from Czechia

seen from Netherlands

seen from United States
seen from China

seen from Malaysia

seen from Netherlands
seen from United States
seen from United States
Thơ Haiku
Lần đầu tiên biết đến thể thơ Haiku cũng là ngày được đọc thơ con sáng tác. Nhờ Bi mà mẹ mới biết có 1 thể thơ như thế trên đời.
Ngày mai,
Con về nhà người ta
Đêm nay nằm bên bà
Nghe gió giật ào ào sau rừng cọ.
Lạc lõng trong mưa,
Những tiếng chim “Pò ơi” khắc khoải
Gọi con về ký ức tuổi thơ.
Tuổi thơ con là những giấc mơ
Là ranh giới mong manh còn - mất
Bà níu bên còn bằng bàn tay gầy guộc
Bằng tháng năm dài trên những vết chân chim.
… Mặt cầu ao loang loáng ánh trăng đêm
Tiếng trẻ khóc đói sữa cũng tràn trên mặt ao lênh láng
Bầu vú già khô cạn
Nước mắt bà hoà lẫn nước cơm…
Những mùa trăng dềnh dành trôi qua
Những mùa trăng dềnh dàng trở lại
Trẻ dềnh dàng lớn như quả sung, quả ngoã
Từ thân gỗ xù xì nghiêng bên mép bờ ao.
Bà xót lòng thương gọi “Thỏ con”
Thỏ con bé bằng nắm cơm nắm cháy
Thích lặng yên nghe sáo nài cậu thổi
Chỉ lê chân khi múa điệu cò bay.
Thỏ con bé bằng bao đựng dao
Bà phải dắt theo thắt lưng khi lên nương xuống ruộng,
Khi thỏ ngồi hát trong tán cọ
Khi mặt trời tháng năm rực đỏ...
Mình bà cắm cúi lưng nương…
Đêm tháng mười ở núi rét lâm râm
Chỉ ngọn lửa và điệu “Nòn đay” thao thức
Bà hát mãi lời ru bất tận...
Đến khi,
Cây mận đắng bên nhà tỉnh giấc
Lũ chim sẻ bên nhà tỉnh giấc
Mặt trời sau dãy Khao Piao tỉnh giấc
… Câu hát cài vách nứa để đêm sau.
Năm tháng lùi qua mau
Như chiến tranh rồi cũng phải dừng – bà bảo thế
Bố mẹ đón con, con thành người phố thị,
Biết uống sữa bò trong cốc thuỷ tinh.
Như thiếu nữ người Kinh
Không nghe điệu “Nòn Đay” khi đi ngủ
Không những đêm tháng mười bập bùng bên bếp lửa
Và cầu ao loang láng ánh trăng đêm.
Ký ức ngọt ngào, ký ức không quên
Nửa đời con thuộc về ký ức
Trong giấc mơ hàng đêm con vẫn nghe réo rắt
Tiếng sáo nài, tiếng bà gọi “Thỏ con”
Bước chân con đã đặt đến muôn nơi
Chỉ duy nhất nơi đây thăm thẳm miền cổ tích
Chỉ một bà tiên với lời ru bất tận
Và mỗi tuần trăng là một chuyện nhiệm màu...
Ngày mai con sẽ thẳng lưng
Bước xuống cầu thang
Bước qua vườn cải.
Phía sau con,
Một dáng còng khom khom
Ôm trọn tuổi thơ con chờ đợi
Phía sau con,
Bếp nhà sàn khói vương mái cọ
Và chín bậc cầu thang chao nghiêng
Triệu Lam Châu: Một tâm hồn Tày trong thi ca Việt.
(Tản linh tinh trong một buổi chiều xám xịt, bầu trời Sydney nặng trĩu một bọng mây và mưa. Nhớ nhà, mệt lòng, chẳng biết làm gì cho đến ngày 13/1. Chỉ muốn ngủ vùi cho quên tất cả. Cuộc sống chẳng bao giờ cho mình lựa chọn! Định viết 1 note về 1 bộ phim chỉ toàn người bị rối loạn tâm thần nhưng nghe xong bài hát "Hà Nội ngày trở về" với bản phổ nhạc của một nhà thơ mình rất thích: Triệu Lam Châu, thế là viết cái note này).
"Nằm xuống sàn ôm lấy em đi
Cán bộ ơi, đừng sợ
Cứ đóng giả ta làm chồng vợ
Bọn giặc càn đến trước ngõ rồi
Anh nghẹn ngào không nói được nửa lời
Ôm nàng trong vòng tay bổi hổi
Cô gái Bana mười tám tuổi
Chiều rằm trăng mới nhủ trên non
Anh thoát trận giặc càn
Đã đi khắp trời Nam bể Bắc
Trái tim luôn thầm nhắc
Một nét ngời trăng sáng trên non".
Lần đầu tiên mình biết đến Triệu Lam Châu là năm học lớp 12, theo mẹ về Hà Nội và gặp các bác các chú trong Hội Văn học Nghệ thuật các Dân tộc thiểu số Việt Nam. Nghe mọi người nói về ông, mình bắt đầu tìm đọc. Bài thơ trên là tác phẩm đầu tiên mình đọc và rồi cứ thế nhớ mãi tới mức ám ảnh đến giờ những cấu trúc câu, cách chọn từ nhả nhãn tự rất chân thành mộc mạc. Sau này đọc nhiều thơ ông viết, sách ông dịch (ông dịch sách truyện từ tiếng Nga sang tiếng Việt rất hay), mình hay tự hỏi: Điều gì kiến tạo nên một Triệu Lam Châu tài hoa như thế? Nếu ông mãi chỉ là một chàng trai Tày Cao Bằng, chẳng đi Nga để học Mỏ địa chất, chẳng trở về để tham gia sáng tác văn học các Dân tộc thiểu số, chẳng làm thơ, viết nhạc, thì sẽ có ai thay ông đưa tinh thần Tày, tư duy Tày, trí tuệ Tày, và cả nguồn văn nghệ dân gian Tày hội nhập một cách xuất sắc như thế?
"Mé bước lên nhà sàn
"Nhà bác có trái hồng chín mẩy
Như mặt trời trên rẫy
Xin nhượng lại cho tôi được chăng?"
Chàng trai đứng thập thò bên sân
Vờ chuyện trò cùng đàn em nhỏ
Nhưng tai cứ vểnh lên chừng nín thở
Nghe mé hỏi trên nhà.
Giờ đây nàng công tác nơi xa
Có biết chiều nay anh đến
Ngồi bên gốc hồng hổn hển
Mùa thu đầy vòm xanh.
"vâng, nhà có trái hồng đậu trên cành
Chưa có ai xin hái
Nay bác để ý tới
Tôi hân hạnh lắm thay"
Bất giác chàng trai mở miệng cười thầm
Đàn em thơ ngơ ngác
Chúng làm sao hiểu được
Tấm lòng anh đang bay trên mây.
Mặt trời thu chín mọng trong lành
Chiều hôm sâu vời vợi
"Đêm nay mình lại ngồi viết thư cho em"
Trái hồng chín lặng trong tán lá."
Khi nói về văn thơ các dân tộc thiểu số, nhiều người hay lập luận rằng, nền văn học các dân tộc thiểu số bây giờ chỉ là một nền văn học vay mượn khi mà hầu như tất cả các tác phẩm đều được viết bằng tiếng Việt. Rất hiếm một nhà văn, nhà thơ dân tộc thiểu số nào viết bằng chữ viết riêng (trừ Inrasara - người Chăm, Hùng Đình Quý - người Mông và vài người khác nữa). Nhưng sự thực là không phải dân tộc nào cũng có chữ viết, hoặc bảo tồn được chữ viết của mình đến thế kỷ này. Điều đó không có nghĩa là nguồn văn nghệ dân gian của họ vay mượn và nghèo nàn. Mình thì coi việc sử dụng tiếng Việt để chép lại Văn nghệ của các dân tộc thiểu số là điều dễ hiểu và nên chấp nhận. Nó cũng giống như việc sử dụng tiếng Anh, hay tiếng Pháp để viết văn của người Việt, để quảng bá và hội nhập văn hóa Việt ra ngoài thế giới. Có lẽ cũng suy nghĩ như vậy chăng nên Triệu Lam Châu làm thơ viết văn không hề Tày chút nào trong câu chữ nhưng lại vẫn rất Tày trong các tứ thơ.
Nói như vậy không có nghĩa là mình không ủng hộ các sáng tác bằng ngôn ngữ mẹ đẻ của các tác giả người dân tộc thiểu số. Nếu dân tộc đó có chữ viết thì việc phát triển hệ thống chữ viết thông qua các hoạt động sáng tác bằng ngôn ngữ chữ viết của dân tộc đó là điều cần được khuyến khích. Nhưng bảo tồn văn hóa không phải là câu chuyện của riêng một dân tộc nào cả. Bản thân các di sản, đặc biệt là di sản phi vật thể là sống động và vạn biến. Bảo tồn sống để các giá trị văn hóa được lưu truyền và phát triển trong đời sống xã hội, để các tầng lớp, dân tộc khác nhận ra chúng, coi chúng như những bản sắc để phân biệt các tộc người này với tộc người kia là điều cần hơn cả. Mà để số đông nhận ra và tôn trọng sự khác biệt đó, thì các giá trị đó phải được diễn giải và "khoe" bằng thứ ngôn ngữ phổ thông đại chúng nhất.
Câu chuyện văn nghệ các dân tộc thiểu số ở Việt nam xem chừng như những con sóng lớn ở đáy sông. Dù rất mạnh mẽ nhưng chưa bao giờ vượt lên khỏi bề mặt vốn dĩ phẳng lặng của văn đàn Việt Nam.
Đối với bản phổ nhạc mới "Hà Nội, ngày trở về" của Triệu Lam Châu, mới đầu mình hơi hẫng, vì có thể cái não mình đã mặc định một giai điệu khác, nhưng sau hai câu đầu thì mình nhận ra sự thân quen trong giai điệu. Thứ giai điệu mà chỉ có người miền núi mới nhận ra, đặc biệt là ở câu "Tôi bồi hồi khi chạm bóng thủ đô" và hai câu kết của bài. Đúng là khó chấp nhận được những "làn điệu Tày" đến thế trong những lời ca "Kinh" đến vậy. Chúng rừng núi tới mức "quê mùa" so với bản phổ nhạc cũ sang trọng, điêu luyện và "quý tộc" của Phú Quang. Cũng có thể lỗ tai nhĩ thính của mình dễ chấp nhận hơn bởi mình đã quen với sự giao thoa văn hóa và thấy được sự thân quen trong những điệu ngân mượt mà. Chúng giống như được triết xuất ra từ những đoạn ngân của điệu sli, điệu cọi và những âm hưởng của núi rừng. Khách quan mà nói, mình thấy thích bản phổ nhạc cũ của Phú Quang hơn (Mình hay cố hữu thế đấy). Nhưng rõ ràng là, nnỗi nhớ thủ đô của một người miền núi sẽ không bao giờ giống nỗi nhớ của một người thủ đô. Cách trải lòng, trải nỗi nhớ càng không bao giờ giống. :).
Link bài hát đó đây ạ, mời mọi người cùng nghe: https://www.youtube.com/watch?v=y5UCvOxuRqQ
credit to @mckinbird
like or reblog if u use
don’t copy
pinkfrey
credit to @mckinbird
like or reblog if u use
don’t copy
credit to @mckinbird
like or reblog if u use
don’t copy
coldplay are fuckin' good
credit to @mckinbird
like or reblog if u use
don’t copy
happy 24th bday paper doll
credit to @mckinbird
like or reblog if u use
don’t copy
✰ ✰ bônus ✰ ✰