📍“Có những cuộc #chiatay … #không bắt đầu bằng tiếng #khóc , mà bằng một ngày rất bình thường, em không còn muốn kể gì với anh nữa.”
Sáng nay em dậy sớm.
Không phải vì mộng mị điều gì, mà vì ánh nắng xuyên qua rèm cửa – dịu dàng như một bàn tay từng nắm tay em đi qua những ngày khó nhọc.
Em rửa mặt, chải tóc, mặc chiếc áo khoác mới. Đẹp đến mức muốn khoe với ai đó.
Nhưng… #em không gửi ảnh cho #anh nữa.
“Khi con gái yêu, mọi chuyện nhỏ đều muốn kể.
Khi con gái muốn chia tay, mọi chuyện to đến mấy cũng giấu cho riêng mình.”
Trưa, em ăn món sườn kho em thích nhất.
Nắng hắt vào chai nước tương làm bàn ăn lấp lánh như cảnh phim.
Ngày xưa, em sẽ nhắn ngay cho anh một câu ngốc xít: “Anh ơi, hôm nay bữa cơm có ánh nắng!”
Còn bây giờ, em chỉ ăn. Rất yên lặng. Rất một mình.
#Khôngbuồn . #Cũng #khôngvui .
“Thứ nguy hiểm nhất trong tình yêu không phải là giận hờn, mà là sự thờ ơ.”
Chiều nay, em đi xem phim với bạn.
Bạn em khóc. Em không.
Không phải vì em mạnh mẽ hơn, mà vì em biết mình đã cạn lòng từ lúc nào rồi.
Phim buồn, tình tan vỡ.
Còn em thì… đã quen với cảm giác một mối quan hệ cũng có thể nhạt đi, từng ngày một.
“Có những yêu thương không cần ai phản bội mới chết, nó #chếttrongsựimlặng kéo dài #giữa #haingười từng thân thiết.”
Tối, em nhìn màn hình điện thoại.
Chẳng có gì mới từ phía anh.
Không một lời hỏi han.
Không một cuộc gọi.
Tin nhắn của em – chỉ vỏn vẹn ba chữ: “Mình chia tay.”
Nửa tiếng sau anh gọi.
Tên anh hiện lên.
Em thấy tim mình đau nhói.
Nhưng em không bắt máy.
Không phải vì em giận.
Mà vì… em không còn biết nên nói gì.
“Yêu là khi em còn mong được giải thích.
Còn khi em #imlặng … là em đã chọn cách #rờiđi không cần lý do.”
Em lên giường đi ngủ.
Không có lời chúc ngủ ngon từ anh.
Và em – lần đầu tiên – không thấy cần nó nữa.
Tạm biệt anh.
Tạm biệt những ngày mà chỉ cần nhìn thấy tên anh hiện lên, em đã vui cả buổi.
Tạm biệt chính em – của những năm tháng tin rằng tình yêu là mãi mãi.
© Bài viết thuộc về TRẠM THƯƠNG














