Từng câu chuyện , từng mảng màu kí ức của cuộc sống càng khiến tôi trở nên gai góc và mạnh mẽ hơn bao giờ hết ... Trưởng thành là khi tôi nhận ra mình của ngày trước , mỗi khi ôm trong lòng những tổn thương đều đi tìm vài đứa bạn thân và “ bắt “ nó phải lắng nghe câu chuyện của mình , hòng mong tìm lấy một sự đồng cảm hoặc chia sẻ , để trong lòng cảm thấy được ủi an và bớt cảm thấy cô đơn ... Trưởng thành của ngày hôm nay là khi tôi biết ôm lấy những nỗi buồn gói vào trong lòng mình , gặm nhấm nó , khóc cùng vs nó , và rồi để nó trôi đi , k đau buồn , k oán trách , cũng chẳng mong cầu sự đồng cảm hay thương hại từ bất kì ai , để nếu bất chợt có ai đó nhắc đến chuyện đau lòng , cũng chỉ mỉm cười trả lời : “ Thôi bỏ đi ! “ :) . Bản thân cảm thấy , mình cầm lên được , mình bỏ xuống được , hà cớ gì phải quá đau lòng . Đường khó đi là do bản thân chọn , người khiến bạn đau lòng cũng là do bạn cho phép , an ủi cũng chỉ là những lời nói ấm áp nhưng vô dụng , thay vì quá trông chờ vào những ánh nhìn đồng cảm từ người khác , hãy khiến bản thân trở nên ưu tú hơn ! Hãy nhớ khi bạn trở nên xuất sắc , tự nhiên sẽ có người kề vai sát cánh bên bạn 😊 #retro #retrocam #coffeetime☕ #readingbook📖 #instadaily #instaphoto #dontbesad #trytobetter ... (at Be Coffee)