THE TIME QUANGLE
seen from Russia

seen from Malaysia

seen from Kyrgyzstan
seen from Canada
seen from China
seen from China
seen from United States
seen from United States

seen from United States
seen from China

seen from Sri Lanka
seen from United States
seen from Iceland
seen from United States
seen from Germany

seen from Australia
seen from Türkiye
seen from China
seen from China
seen from China
THE TIME QUANGLE
• The Traitor Queen
• The bridge kingdom series (book2)
- Danielle L. Jensen
Two (among many) reasons why everybody should read The Bridge Kingdom by Danielle L Jensen:
The first sentence of the book blurb is this
The first book ends on this note— the mother of ALL enemies to lovers, betrayal trope, angst and cliffhangers.
I mean, I've always read of the main characters threatening their love interest with a weapon, but to actually follow through and draw blood?!⚡🥵
✨ ICONICISM✨
"Một số người dạy bạn cách trưởng thành, nhưng phương thức không đáng được cảm ơn".
#gaucuoititmat
I'm bored again...so...selfie time 😂
Giá như người 1 lần nói với tôi câu đó
"Sau những dại khờ thì em vẫn thương anh"
Giá như cả đời này tôi dành yêu em
Chỉ mong đổi lại 1 giây em chân thành.
-gaucuoititmat-
Tại sao phải đón nhau ở sân bay?
Tôi bay về sau chuyến công tác. Trên máy bay ngồi cùng một chị rất dễ thương. Khi may bay hạ cánh chị có hỏi tôi "Có ai đón em không?" Tôi mới chợt nhớ đến chồng dặn " Lúc xuống sân bay em cứ bắt taxi về, đừng có mà mặc cả." "Không có ai ạ" - tôi trả lơi.
Xuống sân bay cậu em trai đến đón chị gái mình và cho tôi đi nhờ một đoạn, đến chỗ hai chị em phải rẽ hướng khác thì tối xuống xe.
Trời mùa đông gió rất buốt, tôi tay xách nách mang đột nhiên cảm thấy tủi thân quá. Tại sao lại không có ai đón mình, tại sao trước kia tôi cũng không để ý những chuyển như thế này. Đứng một hồi không thấy có chiếc xe taxi nào đi qua, tối mới hiểu ở đoạn này không bắt được xe. Tôi đi bộ về phía trước có một trạm xe buýt, tôi chen lên chiếc xe đông đúc và về đến nhà. Mở của ra tôi chỉ kịp đẩy mấy vali vào rồi ngồi bệt xuống đất vì mệt. Chồng tôi đang ngồi máy tính bận cứu thế giới nên không thể ra đỡ đồ cho tôi, nhưng anh ấy có chút phản ứng vì tiếng động tôi gây ra “ Vợ yêu, em về rồi đấy à.”
Tôi nằm bất động trên sàn “ Tôi đang làm cái quái gì với con người này?” Tôi cũng biết anh ta sẽ nói đáng nhẽ em nên bắt taxi, đừng có tự tìm chuyện, anh ta sẽ nói là đêm hôm bắt anh ấy đi taxi ra tận sân bay để đón thật là điên rồ, rằng nếu có xe riêng thì tất nhiên anh ta sẽ làm như vậy, và tôi chỉ đang kiếm cớ để cãi nhau thôi. Mọi thứ nghe có vẻ rất có lỹ, duy nhất chỉ trong tim tôi có cảm giác sai sai.
Mấy tháng sau khi xem một chương trình thực tế về gia đình nhà Osborn, có cảnh mẹ bắt mấy đứa con vào xe taxi để đón bố đi công tác về, tụi nhỏ nghịch ngợm la hét đứa bé đứa lớn, đồ đạc lỉnh kỉnh, có một đứa nói phụng phịu “tại sao chúng ta cứ phải đi đón bố, sao bố không tự về?” thì mấy đứa kia nhại lại đúng giọng của bà mẹ “bởi vì chúng ta yêuuuuu bố” rồi cười khúc khích.
Lúc đó tôi mới hiểu, chúng ta đi đón người thân không phải vì những chiếc túi chiếc vali to và nặng mà chỉ đơn giản là vì chúng ta muốn như vậy, chúng ta muốn đón họ để ôm trầm lấy và nói là chúng ta rất vui khi thấy họ về. Nếu suy nghĩ logic thì tất nhiên việc đưa đón nhiều khi rất phiền phức, nhiều lúc có cảm giác không nhất thiết, vì tắc đường, vì chúng ta đang bận chơi game. Chúng ta có thể không đến bênh viện để thăm người ốm, chỉ cần chuyển phát cân cam cũng được, có thể không tổ chức những ngày kỷ niêm vì như vậy rất tốn kém và không cần thiết. Nhưng thật là ngốc nghếc hy vọng nhận được sự quan tâm khi bản thân mình hờ hững.
Bất kỳ một mối quan hệ nào cũng cần đến những nỗ lực và cố gắng để duy trì, bới nếu cứ mặc kệ nó tự sinh thì nó sẽ tự diệt thôi. Chúng ta có người yêu người thân đâu phải để khi đi xa về “tự bắt taxi đi”, “tự tìm cách đi” hay"tự giải quyết đi, vì cái này đơn giản mà”. Ông bố Osborn trong chường trình kia là một người rất giàu, ông ấy có thể bảo xe riêng chở về đến tận nhà, nhưng mà sau một chuyến đi dài người đầu tiên ông ấy muốn gặp chắc hẳn không phải là ông tài xế mà là vợ con. Tôi tin chắc chúng ta ai cũng như vậy thôi, nhưng không phải ai cũng sẵn sàng làm.
Nếu đối với bạn đón người mình yêu là phiền phức, là lãng phí tiền của và thời gian thì đối với tôi, tôi thích như vậy, tối biết cái cảm giác khi có người đợi mình, cảm giác có ánh mắt tìm mình giữa đám đông trong phòng chờ. Và người thân nhất định phải là người đầu tiên tôi nhìn thấy sau một chuyến đi dài. Sự khác biệt là ở đó.
Nguồn bài: Sổ tay của Bắp và Dưa
“Thực ra, tình yêu là một căn bệnh, ai rồi cũng sẽ có ngày mắc phải, hoặc sớm hoặc muộn, có thể nhẹ một chút hoặc cũng có thể nặng một chút. Có một loại thuốc đặc trị duy nhất, đó là trái tim của anh; nếu anh không chịu hiến dâng, em sẽ giống như đóa hoa hồng bị mất nước, dần dần khô héo úa tàn, mãi mãi chẳng bao giờ có mùa xuân.”