Viper x Lehends 🐍🐵

seen from Malaysia

seen from Malaysia

seen from United States

seen from United Kingdom

seen from Malaysia

seen from Malaysia
seen from China
seen from China

seen from Malaysia
seen from China

seen from France

seen from United Kingdom
seen from Brazil

seen from United States
seen from Canada
seen from Malaysia
seen from Argentina

seen from United States
seen from Germany

seen from United States
Viper x Lehends 🐍🐵
hi oner i love all your rulhends fics (mad scientist still makes me wail a year later) and i noticed on ao3 there's a lot of english rulhends fics, but SO many chinese vihends fics. It looks like a pretty big difference between the chinese and english lol rpf scene. What are your thoughts on rulhends/vihends and the english/chinese scenes?
Hi hi!! Sorry for taking forever to reply to this ask - I remembering seeing it, then going down an entire rabbit hole of fandom data for the popularity of lolrpf ships on the Chinese/English sides of AO3... but then I never got back to you and I apologize!
You're completely right that vihends is super popular in the Chinese side of the fandom - there are more CN vihends fics than CN rulehends, kiihends, and chohends fics combined, then doubled - and if I had to speculate, I'd guess that part of the reason is that Viper seems to be significantly more popular in the Chinese side of the fandom than Ruler is. Not that Ruler doesn't have Chinese fans, but not at the same level that Viper does.
And can you blame them? Viper speaking Chinese is sexy as fuck - Viper speaking at all is sexy as fuck, his voice is so smooth and deep... He's a great League player, he's won Worlds and now First Stand for the LPL, he has shoulders so broad they could be used as handlebars (I'm certain Lehends can vouch for that)...
Sorry for the tangent, I got distracted. *a-hem*
Mangosteen
Vào ngày xa em
--------------------
hôm ấy trời mưa rất to, em đứng từ xa nhìn thấy anh che ô cho cô ấy, nhưng em không buồn vì em không biết anh là ai. tôi thật lòng khuyên các bạn không nên chia tay vào những ngày trời mưa để tránh sinh ra những ảo giác không đáng có như tôi. để mà kể về cái ngày chia tay định mệnh của tôi và em hiền thì quá khó để nói thành lời. cuộc đời tôi chưa bao giờ thấy ai ấy như em hiền, em hiền trốn tôi triệt để từ ngoài đời cho đến mạng xã hội. tôi có nhắn tin gọi điện em cũng mặc kệ. quá cay cú tôi phải up status lên facebook để chế độ chỉ tôi và em thấy, đại loại là tôi sướt mướt hỏi tại sao em tránh mặt tôi mà không cho tôi một câu trả lời chính xác? rằng tôi là gì của em? tôi có quan trọng với em không? đ.m tôi nhận được một cái like, đánh dấu là đã đọc hay gì hả thằng chó? chịu rồi, tôi đành phải bó tay và chấp nhận rằng tôi bị thằng hiền ghost. chưa lần nào tôi thất tình mà lại để lại di chứng dai dẳng như lần này cả. ngày đầu tiên sau chia tay, tôi đến trường với gương mặt (tất nhiên là) sáng bừng nhờ cả đêm chườm mắt bằng thìa đá cùng cả tấn che khuyết điểm dùng trộm của mẹ. tôi dõng dạc nói cho bất cứ ai tới chào hỏi tôi rằng "tao đá thằng hiền rồi, người đâu mà nhạt nhẽo, thua cả con chó nhà tao nữa." dù họ không hề hỏi. ai cũng cười hùa theo tôi, nói rằng thằng trap boy như tôi yêu thằng hiền lâu vậy là giỏi rồi. một tuần sau chia tay, tôi xếp cho mình cái thời gian biểu dày tới mức không có khoảng trống để thở, tôi ép bản thân học tới khi cơ thể mệt nhoài, một tuần 7 ngày tôi đi học vẽ đủ 7 ngày. bố mẹ nói tôi thay đổi rồi, không còn ham chơi nữa, khen tôi đã trưởng thành và biết nghĩ hơn nhiều, tôi cười khà khà cho qua rồi bảo con quyết tâm thi vào cái trường này rồi. tôi cố gắng ăn diện nhất có thể để lỡ có vô tình gặp anh ở đâu đó thì đều có thể vênh mặt lên mà đi qua. tôi cũng bắt đầu bỏ bê câu lạc bộ nhảy mà mình đã từng rất tâm huyết chỉ bằng lí do: lên 12 không còn thời gian để đi tập với anh em nữa. 1 một tháng sau chia tay, em hiền chính thức bước chân ra khỏi cuộc đời tôi. tôi không còn có thể "vô tình" mà gặp em trên đường đi học, hay "vô tình" gặp em trên hội trường mỗi lần đi họp đoàn đội nữa. bạn bè bảo tôi rằng em đi du học rồi, tôi đáp: ừ, bọn tao chia tay 1 tháng mẹ rồi, nó đi đâu kệ bố nó. lời nói ra nhẹ tênh nhưng lòng tôi thì nặng trĩu, từ giờ tôi mặc đẹp cho ai xem? tươi tắn cho ai xem? người tôi mong chờ nhìn thấy nhất biến mất khỏi cuộc đời tôi rồi. ngày chủ nhật hôm ấy trời lại mưa, tôi thức dậy cùng cơ thể nóng bừng, tôi bị sốt. nếu là ngày trước thì chắc em hiền đang rối rít chạy đi mua thuốc để chạy qua nhà hỏi thăm tôi nhỉ. thật ra trời đã mưa từ tối hôm qua, tôi dầm mưa từ lớp học vẽ về tới nhà, tôi nghĩ mình đã quen với những cơn mưa rồi. nhưng không, về tới nhà tôi không nuốt nổi một hạt cơm nào, trở lại căn phòng với 4 bức tường quen thuộc mà lạnh lẽo của mình rồi ngồi bần thần tới 2 giờ sáng, hình như lúc đấy tôi mới cảm thấy đói, tôi nhớ bát cháo ai đó nấu vội rồi mang qua nhà cho tôi vô cùng, giờ có bát cháo ấm vào bụng thì chắc cơn đau dạ dày sẽ không hành hạ tôi nữa.
ừ tôi nhớ em hiền, tôi tự hỏi rằng sau khi biến mất khỏi cuộc đời tôi, liệu em có thể bắt đầu ngay một cuộc sống mới mà không vướng bận gì hay không? tôi cũng tự hỏi rằng những ngày em cắt đứt liên lạc với tôi, em sẽ chia sẻ những thứ em thấy ở một thành phố mới, những con người mới với ai đây? thành phố mới nơi em ở có bánh quy rong biển em thường trữ sẵn trong túi để dí vào tay tôi phòng khi mỗi khi tôi kêu đói hay không? nếu có thì vị bánh quy rong biển thường ngày em vẫn cho tôi ăn ấy có khác không? hình như đã lâu rồi tôi không viết một thứ gì đó gửi em. loay hoay tìm điện thoại vào facebook chỉnh setting 2 người xem như mọi khi, tôi cá rằng em đã bỏ lại tôi thì cái nick facebook đấy đã là gì, chắc em cũng vứt rồi vì cả tỉ năm tôi chẳng thấy chấm xanh cạnh tên em. tôi bắt đầu viết tâm thư gửi em, như một kẻ đa nhân cách. đ*t mẹ thằng quỷ râu hiền , mày đừng hòng đặt chân lại về cái đất hà nội này, mày có biết hồ tây vừa thả 8 tấn cá koi không? tao mà gặp mày thì tao đá mày xuống hồ cho cá koi rỉa, mày nhớ trốn cho kĩ vào. 2 trời lại mưa rồi, làm tao nhớ những ngày còn yêu nhau, em hiền ghé tai tao nói trời mưa anh đừng về một mình, thế mà giờ không những tao phải về một mình mà còn một mình dầm mưa nữa. đúng đời. không biết ở bên bển em hiền đã phải dầm mưa phát nào chưa? hay có mấy em gái che ô dùm nhỉ? không biết em hiền đã bao giờ nghe câu người gian dối sẽ gặp cục cức thối chưa? hẳn là chưa rồi vì ngoài tao ra sẽ chẳng ai dám nói mấy lời như vậy với em hiền cả. tao ước gì thời gian quay trở lại, để tao được nghe lí do của em hiền, để tao không phải nằm đây mà hiểu nhầm, rồi chửi rủa em hiền như thế này. tao vẫn luôn mong nếu có một ngày gặp lại, thì em hiền sẽ hết đẹp trai, còn tao thì lên hương, dù bây giờ tao vẫn đẹp trai nhưng tới lúc đó tao phải đẹp trai hơn em hiền, hai bên kẹp hai thằng đẹp trai nữa càng tốt, khi đấy em hiền sẽ phải hối hận vì đã ghost tao, để thằng già mày tiếc tao cả đời. thật sự anh đã rất muốn em hiền đau khổ vì biến mất không lời từ biệt, nhưng nếu có thể, anh mong em hiền ở thành phố mới không bị mưa rơi ướt vai. hãy sống thật tốt và gặp lại nhau vào một ngày đẹp trời nhé. 2 nhấn đăng bài xong lập tức tôi chìm vào giấc ngủ, mặc kệ người ấy có đọc được hay không, tôi vẫn phải ngủ để sống tiếp, để ngày hôm nay đẹp trai hơn ngày hôm qua. hoá ra tôi vẫn cứ thích tự lừa dối bản thân mình như vậy. ngày chủ nhật hôm sau trời không ngớt mưa, còn tôi thì vừa sốt, vừa mắt nhắm mắt mở như thằng ất ơ, vừa mê man cùng hàng vạn câu hỏi về em hiền. tôi trách cuộc đời rằng tại sao tôi có hàng vạn câu hỏi vì sao như vậy mà chẳng có tổng đài chị thỏ ngọc nào giúp tôi giải đáp. tổng đài em hiền ơi, nếu có thấy tôi đáng thương quá cũng xin đừng trả lời tôi, xin đừng gieo cho tôi hy vọng để rồi đánh gục tôi bởi hàng đống những thất vọng. một khi thất vọng hành hạ tôi không thể đứng dậy được nữa, mong tổng đài nể tình xưa mà phát lại câu chuyện tôi và em hiền từng hôn nhau ở hội trường cho tôi nghe, để tôi nhớ rằng em hiền cũng đã chủ động với tôi rất nhiều lần, rằng khi đó em hiền đã yêu tôi rất nhiều.
. một năm sau chia tay, tôi vào được trường đại học mình mong muốn, tin tức về em cũng ít đi. tôi bắt đầu tiếp tục niềm đam mê nhảy nhót của mình bằng cách đi casting vào câu lạc bộ nhảy trong trường. rồi dần dà tôi vỡ mộng toàn tập, trường đại học yêu thích của tôi như một mớ hỗn độn, bạn bè trong lớp quá khó để chơi. tôi bị xoay vần trong deadline, bài tập nhóm, rồi đi quân sự. câu lạc bộ nhảy cũng chìm đắm trong vòng xoáy drama, chia bè kéo cánh, đi thi VUG* thua lại đổ lỗi cho nhau. tôi cũng mở lòng hơn để yêu đương thêm vài ba người nhưng rồi vẫn dẫn chung đến một kết quả: tôi chán, chia tay. tất cả dồn nén vào một thời điểm khiến tôi ngộp thở. tôi không thể chịu nổi nữa. sau kì học quân sự về, tôi kết thúc chuỗi ngày làm sinh viên năng động của mình, thu hẹp vòng bạn bè, tôi khép kín hơn, trầm tính hơn, lại thỉnh thoảng nhớ em hiền nhiều hơn. ước gì những lúc như thế này có người đưa tôi đi ăn kem ốc quế hồ tây thì tốt, chắc tôi sẽ không đá người ta xuống hồ để cá koi rỉa đâu.
+ *VUG: Vietnam University Games
Mangosteen
Từ ngày em đến
------------ Tôi thuộc kiểu người không hay để ý đến những người khác trong trường, tôi cảm thấy có một nhóm bạn thân trong lớp thôi là đủ rồi. dù sao đời học sinh của tôi cũng chỉ xoay quanh việc ăn-ngủ-học thôi vì lớp tôi là A1, chọn ban A, nhưng từ ngày tôi quyết định đổi khối thi vẽ thì thành ban A á ớ, cũng thuộc dạng con cháu trong trường nên tôi không cần đổi lớp. Căn bản là tôi cũng quen với môi trường ở đây rồi, chuyển lớp thành ra khó cho tôi. Tôi vẫn học vừa đủ tất cả các môn để được học lực giỏi, thi khoảng khá, thay vào đó tôi không còn phải mỗi ngày đều căng não giải đề toán lí hoá nữa, tôi được đặt cách tập trung học vẽ và có nhiều thời gian để thể hiện bản thân, giao lưu với mọi người nhiều hơn. Những năm về trước, các câu lạc bộ trong trường tôi không có nhiều, nhưng đúng cái năm tôi lên 11 thì lại mọc lên như rơm rạ, dưới sự động viên của đám anh em xã hội, tôi cũng mạnh dạn mà đứng ra lập một câu lạc bộ hát, tên là "ktRolster". Như thường lệ trường tôi có buổi chiều thứ 3 chỉ phải học 3 tiết, còn tiết 4, 5 các câu lạc bộ sẽ được tự do hoạt động. Hình như đấy cũng là lần đầu tiên tôi gặp thằng cha ấy, à thôi dù sao cũng là người yêu cũ, tôi sẽ thân mến mà gọi một tiếng em Hiền. Cũng như tôi, em là người đứng ra lập câu lạc bộ guitar của trường. Câu lạc bộ của em so với của tôi thì cũng thu hút được nhiều người hơn, trong đấy có tôi, ai bảo em ấy đẹp trai lại có đôi mắt hút hồn tôi nữa. Tôi thừa nhận là tôi thích trai đẹp, trai đẹp đánh guitar nữa tôi lại càng thích. Đám anh em xã hội của tôi biết tôi thích em nên cũng hay đẩy đẩy lắm, tôi thích bỏ mẹ, nhưng phải giả vờ "ơ hay mấy cái thằng điên này, tự nhiên tao thích chơi guitar nên tao apply thôi chứ có đếch gì đâu mà dí tao thế!?" Ai có crush thì đều vậy phải không? Tất nhiên tôi cũng không ngoại lệ. Lại có một điều nữa tôi phải thừa nhận, đấy là em Hiền chủ nhiệm câu lạc bộ guitar có đôi mắt rất giống tuyển thủ Viper đội tuyển cam của tôi, chắc vậy nên tôi mới cố như thế và nếu tôi không lập câu lạc bộ nhảy rồi đi họp hành ở đoàn trường thì chắc cả đời tôi cũng chẳng biết Hiền là thằng cha nào, có đẹp trai không? Tôi bắt đầu quyết tâm nhịn ăn nhịn uống, quậy cả nhà bắt mẹ đồng ý cho tôi mua guitar (bằng tiền mừng tuổi của tôi).
Cứ vậy tôi được đặt cách vào câu lạc bộ guitar với các lí do vô cùng thuyết phục như sau: 1. tôi có guitar xịn. 2. tôi mang danh chủ nhiệm câu lạc bộ nhảy, em Hiền có mười lá gan chắc cũng không dám đánh trượt đơn của tôi. Vào câu lạc bộ guitar tôi mới biết tại sao tôi không gặp em Hiền bao giờ, em Hiền học A11, cách xa lớp tôi cả cây số, từ lớp ra đến canteen tôi còn lười đi, chứ nói gì là đi từ A1 đến A11? Chuyện tôi tán em Hiền chắc cũng phải dài ngang ngửa đường từ lớp tôi đến lớp thằng Hiền, tới đây tôi khuyên các bạn chuẩn bị đội mũ bảo hiểm vào để xem quá trình tán em Hiền của tôi.
Vào câu lạc bộ guitar tôi mới biết tại sao tôi không gặp em Hiền bao giờ, em Hiền học A11, cách xa lớp tôi cả cây số, từ lớp ra đến canteen tôi còn lười đi, chứ nói gì là đi từ A1 đến A11? Chuyện tôi tán em Hiền chắc cũng phải dài ngang ngửa đường từ lớp tôi đến lớp thằng Hiền, tới đây tôi khuyên các bạn chuẩn bị đội mũ bảo hiểm vào để xem quá trình tán em Hiền của tôi. Vừa đặt được nửa chân vào cửa câu lạc bộ guitar tôi đã hét lên "ai đánh guitar hay nhất ở đây thì bước ra solo". Tất nhiên là tôi không biết đánh, tôi chỉ cố tỏ ra là mình sành sỏi, chất chác thôi, vì tôi nghe nói trai đẹp thường thích người thú vị. Tôi thì đẹp trai rồi nhưng thú vị thì còn thiếu một tí. Đúng như kế hoạch của tôi, mọi người cười ồ lên, tôi chạy ra chỗ em vênh mặt lên rồi bảo "em Hiền dạy anh đánh guitar nha, anh chỉ học của người giỏi nhất thui". Em Hiền của tôi lúc đấy tí thì té ngửa. Ban đầu, tôi tỏ ra là một người rất muốn học guitar, cũng rất chăm chỉ đi tập đánh guitar, sau cùng tất cả những gì tôi học được là vòng hợp âm C-G-Am-F, trai đẹp làm tôi mất tập trung quá
Ngay sau ngày đầu tiên với ấn tượng mạnh như thế, tôi không nhắn tin cho em Hiền nhưng lại up story khều em phải nhắn tin trước cho tôi, ừ, em ấy đếch nhắn, thậm chí còn đếch cả react. Tôi bực cả mình rồi đây, tôi không đi tập guitar 2 tuần liền. Là chủ nhiệm câu lạc bộ, em Hiền tất nhiên phải có trách nghiệm nhắn tin hỏi tôi có việc gì mà lại không nghỉ tập lâu vậy? Tôi nghĩ hỏi thăm vậy là được rồi, thế mà em Hiền còn bồi thêm câu có muốn bị kick không? "có muốn bị kick không?" ? "kick tao mẹ đi." - tôi không nói thế. Tôi xuống nước trước, "ôi bạn ơi dạo này tôi mới đi học vẽ, có nhiều bài test phải làm. câu lạc bộ bên tôi cũng đang phải chuẩn bị cho hội của trường nên bận chưa đi đánh guitar với bạn được, bạn chưa nghe tôi giải thích mà đã đòi kick tôi là saooooo?" "hay bạn dạy tôi chơi đàn online nhá?" - đàn ông ấy. Em Hiền của tôi bảo ừ vậy cũng được, xem xét tối nào rảnh thì gọi cho em ấy. Quá đã, cá đã vào lưới rồi. Bước tiếp theo tôi phải giả vờ bơ em ấy thôi.
Hình như bị tôi bơ lâu quá, chắc em Hiền điên thật rồi, em Hiền nhắn tin đe doạ tôi: chào anh Vũ, mình là Hiền - chủ nhiệm câu lạc bộ guitar, thời gian vừa qua chơi cùng bạn mình rất hối hận, mình hối hận vô cùng luôn, mình nói thiệt với bạn he, mình chơi với bạn mình thấy nhục nhã cho cái lương tâm chủ nhiệm của mình. Có đi sinh hoạt câu lạc bộ không thì nói một câu? Trời!! Em Hiền mới chơi với tôi được 3 tuần đã thấy hối hận rồi sao? Chơi vậy chơi không bền. "Ngày mai em đi ạ anh Hiền ơi.". Thời gian cứ vậy trôi qua, tôi với em Hiền nhắn tin qua lại cho nhau, thỉnh thoảng cũng gọi là có thả thính nhau vài câu, em ấy khó mà nhạt quá, thời ấy đang thịnh hành trend okn't nên tôi đặt biệt danh cho em ấy là mặnn't luôn. Đặt vậy mà em ấy cũng không hiểu!? Thấy anh ấy chicken quá tôi chán không buồn giải thích nữa. Đỉnh điểm là trường tôi có tổ chức Halloween, các câu lạc bộ trong trường collab với nhau để cùng chuẩn bị cho hội, tôi với em Hiền cứ phải gọi là dính luôn. Cộng thêm đám anh em xã hội cũng hợp tác, cứ có vụ gì là lại đẩy em Hiền sang chỗ tôi. Mấy thằng chó này, có biết vậy là thích lắm không hả?
Chuyện gì đến rồi cũng đến, bọn tôi yêu nhau vào một ngày trời đổ mùa hè giữa mùa đông tháng 11, em Hiền xách một cốc trà sữa đứng trước mặt tôi rồi bảo: anh Vũ uống cốc trà nữa này rồi làm người yêu em nhá. Tôi uống vội. Thế là yêu nhau. Hồi đó bọn tôi yêu nhau kiểu trẻ trâu ấy mà, vẫn như bình thường thôi, đi học, đi sinh hoạt câu lạc bộ rồi về nhà. Chỉ có điều là thêm một bước gặp nhau ngoài cổng trường rồi nắm tay nhau về nhà thôi. Em Hiền thường đưa tôi về nhà với nhiều lí do: Vũ cho em mượn đàn, em đi mua đồ gần nhà Vũ, em abcxyz... toàn những lí do quá thuyết phục làm tôi không thể từ chối được. Có một lần họp định kì đoàn đội chúng tôi tới sớm, hội trường không có ai, em Hiền hôn phớt lên môi tôi một cái, tự nhiên đang thơm nhau như vậy mà thằng cha lè lưỡi ra, tôi giật bắn cả mình, tí thì hét lên. Nghĩ lại thấy hơi ngu, mạnh dạn hơn tí là hôn được em Hiền say đắm rồi, từ lần đấy anh không dám hôn tôi như vậy nữa. Chỉ trách khi đó tôi quá ngây thơ thôi, nụ hôn đầu mà lãng xẹt như vậy ai mà đỡ nổi. Chúng tôi yêu nhau tới giữa học kì 1 lớp 12 thì đường Hiền Hiền đi, đường Vũ Vũ đi, không một tin nhắn, không một lời chia tay. Tôi đã cố để nhắn tin cho em, rồi up bài chế độ chỉ mình em thấy, thậm chí còn sang tới tận lớp em. vậy mà cũng không ăn thua, chúng tôi thật sự chia tay nhau trong im lặng. Sau này tôi mới biết năm ấy nhà em xảy ra chút việc, còn tôi thì ngu ngốc mà thầm chửi rủa em suốt mấy năm liền.