Ngày mai sẽ khác, ngày mai sẽ tuyệt vời
Misplaced Lens Cap

Origami Around
RMH
Today's Document
𓃗
No title available

roma★
Not today Justin
almost home

Game Changer & Make Some Noise

pixel skylines
d e v o n

titsay

#extradirty

blake kathryn
Doug Jones
Claire Keane

No title available

No title available
Interview Vampire Daily
seen from Italy
seen from United States
seen from Canada

seen from United States
seen from United States

seen from United States

seen from South Korea

seen from United States
seen from United States
seen from Argentina

seen from Kazakhstan
seen from Brazil
seen from United States
seen from United States
seen from United States

seen from United States
seen from United States

seen from United States
seen from United States
seen from United States
@taomuonbeo
Ngày mai sẽ khác, ngày mai sẽ tuyệt vời
“Are you ever so sad that you can actually feel your heart ache.”
— Unknown
“I need to stop imagining situations in my head that aren’t going to happen.”
— Unknown
Nhìn bạn mình nghỉ việc, đi du lịch chữa lành từ 1/7 đến giờ thật là ghen tị quá.
Hà Nội 10072026
Cầu vồng sau mưa
Hà Nội 09072026
Ăn uống xong thì bị dị ứng, tối qua nghĩ đơn giản mặc kệ đi ngủ. Sáng nay 6h dậy thấy mặt vừa sưng vừa đỏ, ra hiệu thuốc dưới nhà đc bán cho vỉ thuốc 5k, tra thấy có corticosteroid lại vòng đi hàng khác mua Telfast. Rõ ràng là thuốc ko gây buồn ngủ, mà mình cứ díp mắt lại, thế là kệ tất cả bật điều hoà đi ngủ, đến 12h hơn mới dậy. Dù rất cố gắng nhưng đến 5h chiều lại buồn ngủ, lại mặc kệ đi ngủ, 7h tối mới dậy tắm rửa nấu cơm, nghĩ trong đầu chắc tối mất ngủ quá. Thế mà bây giờ 11h hơn mình đã ngủ gật 2 lượt. Mặt thì vẫn sưng, chỉ hết đỏ thôi, nãy nghĩ thế nào lại chườm đá, chườm xong giờ lại thấy ngứa mặt mà đang cố phải quên đi.
Ôi buồn ngủ quá điiiiiii
Thậm chí lúc 9h tối mình còn nốc cốc trà sữa vào ngừoi mà vẫn ko mở nổi mắt.
2h43 sáng, không ngủ được 
Mai có hẹn vớ sếp về Dashboard nhưng bây giờ vẫn chưa biết nói gì, thật là nổi loạn mà
Lỡ đâu một ngày khi đã trầm mình quá sâu vào cái tĩnh lặng của riêng mình, sẽ bỏ quên tất cả những lưu luyến tửng có, rồi trở thành người chẳng còn gì trong lòng.
- zorodn
Chẳng biết là có tính là hay cãi không nữa, nhưng hôm qua với sự tĩnh lặng nhất t bảo với sếp là “em chưa hiểu câu hỏi” và “dữ liệu đó em không có” (anyway câu hỏi chị ấy đặt ra thì đáp án thuộc team khác trong phòng - và thời điểm ấy là giờ nghỉ trưa - chỉ là vì có “đôi ta” trong lúc đó nên t dính)
Bản thân t nhận định sếp ko ghét t và t cũng ko ghét sếp, khẳng định luôn là không có cái mối bất hoà nào ở đây cả, nhưng mà cái sự không ăn khớp này khó chịu thật ấy =)))))
Hôm nay sếp lại hỏi t là, bên này có 1 buổi đi ăn cùng các Head dành cho các bạn có đóng góp nổi bật trong quý, em có muốn đi không? Ôi đm, t đang làm nhiệm vụ hay là phó bản cung đấu à? T biết cái bữa hồng môn yến này, và t biết nếu làm tốt thì nó là 1 loại đãi ngộ ko phải ở đâu cũng có, nhưng mà, 4 người lại chỉ hỏi mềnh t là sao zậy 🤡 T hỏi lại luôn, cả team đều được khen sao chị hỏi mỗi ý kiến của em thôi ạ ✌️Sếp vẫn xoáy vào câu hỏi “ừ có nhiều bạn ko thích, có bạn lại hào hứng, nên chị muốn hỏi xem em thấy thế nào”
Rốt cuộc là có biện pháp tu từ gì ở đây ko nhỉ? Nhưng thôi, may cho chị và cũng may cho em, là em cũng đam mê danh vọng lắm, trừ sếp lớn nhất em ko dò nổi sóng sợ lỡ mồm thôi chứ còn lại em cân tất nhé 🤡 em chỉ sợ đến ăn lại vô hình ko ai hỏi thăm thôi, chứ hihi haha mà đc việc thì em đi được, đại diện team em cũng dám đi. Zời ạ, đầu 2 thứ tóc rồi em sợ gì nữa.
T đi làm ở đơn vị mới sắp đc 1 năm rồi, t vẫn không thể hiểu nổi những câu hỏi sếp hỏi. Cứ mỗi lần bảo lấy chỉ số hay tỷ lệ gì đấy, t đều phải hỏi lại, t thực sự thấy không cùng hệ ngôn ngữ. Mà còn chẳng phải là ngoại ngữ gì, là tiếng việt luôn ấy.
Ôi t thấy mệt vô cùng ấy, hay là t có vấn đề nhỉ, hay t yếu nghề ta? T nhiều việc t muốn tranh thủ đến sớm và về muộn hơn một xíu để cho xong, thậm chí t còn ko ngủ trưa nhưng mà tranh thủ thì lại dính bị hỏi.
Mình vừa nhớ ra là mẹ bảo chơi tới 32 rồi đẻ. Lúc ấy cũng tặc lưỡi cho qua, mà giờ giật mình 32 rồi.
Bỏ qua nỗi lo đẻ với lấy chồng, ở cái tuổi này, hàng ngày mình thức dậy và đều không muốn đi làm. Thật sự là, ngày trước chỉ chán vì đi làm không hết việc, nhưng giờ thì Sợ đi làm. Ám ảnh thật sự, vì ko phải là muốn nghỉ việc.
Ôi, cuộc đời. Đến cả việc tìm lý do đổ lỗi còn ko có, mà giờ có xin đi xuất khẩu lao động hay là làm công nhân cũng ko đủ điều kiện
Lối sống theo cảm xúc thật là đáng sợ.
Lại là 1 ngày ko thiết tha ăn uống gì.