Sade Olutola
Peter Solarz

titsay

JVL
Cosmic Funnies
$LAYYYTER

#extradirty
let's talk about Bridgerton tea, my ask is open
noise dept.

❣ Chile in a Photography ❣
hello vonnie

Kiana Khansmith
Misplaced Lens Cap

tannertan36

shark vs the universe
styofa doing anything

Love Begins
Monterey Bay Aquarium
tumblr dot com
One Nice Bug Per Day

seen from Malaysia
seen from Chile
seen from Chile
seen from Chile

seen from Chile

seen from Sweden
seen from United States
seen from United States

seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from United States

seen from United States

seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from United States

seen from United States

seen from United States
@anncao-bba
Có nên níu kéo người yêu cũ ???
Trên mạng có một câu nói rất nổi tiếng:
"Nếu một người không muốn mở cửa cho bạn, vậy bạn đừng gõ cửa nữa, như vậy không lịch sự."
Nếu câu nói này chỉ bàn về việc gõ cửa thì rất đơn giản, gõ đôi ba lần mà cửa không mở - thường người ta sẽ từ bỏ. Nhưng không phải việc nào cũng dễ dàng như vậy.
Hai người từng yêu nhau, nếu một trong hai thay lòng đổi dạ thì người còn lại đâu dễ chấp nhận được ngay, thế nào cũng đôi ba lần níu kéo, gọi điện thoại không được sẽ tìm sang tận nhà, thẳng một mạch đến khi sức đã cùng, lực đã kiệt, tâm đã đủ ưu phiền.
Một nhóm chơi cùng nhau, nếu đột nhiên xảy ra rạn nứt, thế nào người bị loại khỏi vòng tròn bạn bè cũng luyến tiếc tìm cách vá víu vết nứt ấy bằng cách này hay cách khác, cho đến lúc nhận ra không còn chất keo nào sửa chữa được nữa.
Thực ra trong những trường hợp như vậy, càng theo đuổi càng biến mình thành trò cười. Người vốn đã quay lưng, bạn có đuổi theo mải miết cũng khó lòng bắt kịp; cũng như cửa đã khoá, bạn gõ cả ngày cũng chỉ đau tay mình, phiền lòng mình, đối phương tuyệt nhiên chẳng bận tâm...
Vậy, không nên cưỡng cầu
Cuộc đời mỗi người không gói gọn trong vài mối quan hệ, thay vì phí thời gian cho một cánh cửa đã khép, hãy dồn tâm sức khai mở con đường mới quang đãng hơn, sáng sủa hơn rồi trồng hoa lá, cỏ cây quanh nó.
Có lí hơn nhiều.
Chúc bạn nhìn rõ nơi nào thuộc về mình, người nào dành cho mình, không phải quẩn quanh trong những mối quan hệ không còn xứng đáng.
Em đi tìm cáo, và phát hiện một chú cáo #cáo
Tại sao em lại đi tìm một chú cáo nhỉ?
Em đi tìm cáo, và phát hiện một chú cáo #cáo
"Ngày một người nào đó trên thế gian này đám cưới. Có một người từ chối thức dậy lúc bình minh." [ Đám cưới - Nguyễn Phong Việt ] Bổ sung: #红衣进白衣出 < Vấn Sương > Cre: sọt rác cảm xúc (blind) Mình up cái này vì mình thích thôi á https://www.instagram.com/p/B9y4XP8gxNC/?igshid=1go4k0927hlqh
Đêm nọ tôi bật dậy lúc 3 giờ sáng khóc như mưa. Nếu ai đó nhìn vào, có lẽ họ nghĩ tôi bị ma nhập. Gần đây mọi thứ và cả bản thân luôn khủng hoảng như thế. Mọi thứ trở nên khó kiểm soát hơn. Có những đêm thế này, trong đầu tôi luôn lùng bùng một đống thứ hỗn độn. Mấy chuyện cũ kĩ. Người đến và rời đi, hoặc là tôi đẩy họ đi. Tan tành. Rời rạc. Tim lắm lúc nhói một cái dường như bị ai đâm. Có người nói với tôi, sống chính là một đặc ân. Nhưng tôi chỉ thấy đặc ân ấy với mình to lớn quá. Giá như có ai đó tước đi cái đặc ân ấy giúp tôi thì tốt. Đầu óc tôi hơi luẩn quẩn. Lại là 3 giờ sáng. Có lẽ tôi cần người ở cạnh lúc này. Tiếc là, không có ai nữa. Tôi nghĩ mình lại phải học cách chiến đấu một mình. Như cái hồi chưa có người đưa tôi một bàn tay khi tôi đang chấp chới ngụp lặn. Mặt trời sắp lên. Có lẽ là lên sớm. Dù cho đêm qua thời tiết có vẻ bất ổn và điên cuồng. Tôi cũng điên cuồng. Đầu óc tơi bời. Thuốc an thần hết tác dụng. Không ngủ được. Tệ thật... https://www.instagram.com/p/B3-Wk1uB1JEo2G9QRFUYn5A2ScI10NddsrNDH00/?igshid=1g52fbu60hb3q
后来的我们 什么都有了。
却沒有了我们。
Mình thích viết vào mấy lúc ngồi trong xe và mưa thì không ngừng rơi từng giọt chảy dài trên bề mặt kiếng. Trời hồi năm giờ chiều mà xám đen cả một góc, còn chẳng thể tìm thấy đâu thứ màu đỏ cam nóng rực của mặt trời chiều đang lụi đi.
Đường về nhà luôn rõ ràng đến thế, chẳng cần nhìn mình vẫn có thể biết được xe đang chạy đến ngõ ngách nào, thế nhưng bây giờ trước mặt mình chỉ là cơn mưa nặng hạt phủ đầy cả một thành phố, và chói loà màu đỏ của mấy chiếc xe máy đang chạy nhanh khỏi màn nước lạnh buốt này.
Mình đã mù mịt như tầng mây xám đen như màu khói, và vốn dĩ người ta nên thấy đơn côi và yếu đuối ở một không gian nặng trĩu như vầy. Mình thì không đến nỗi đó, nhưng việc nhìn thấy bầu không khí xung như một nốt nhạc trầm xuống bởi vì thời tiết cũng làm trái tim mình tách ra, và mấy chuyện không-nên-nhớ đã chạy nhanh ra ngoài, một cách mất kiểm soát.
Nếu được phép ngồi giữa một không gian có ánh đèn mờ mờ, uống một cốc trà nóng hay bia cũng có vẻ ổn, và ai đó sẵn lòng lắng nghe, không phán xét. Mình sẽ hỏi họ rằng trông mình có vui hay không, và nếu mình buồn thì mình sẽ như thế nào. Chỉ cần họ trả lời lại mình bằng một câu hỏi: Mình có thật sự ổn không?
Chắc là khi đó mình chẳng ngần ngại mà lắc đầu đâu nhỉ?
Tôi không thích những người xung quanh em, tôi không thích việc em có quá nhiều mối quan hệ. Tôi cảm thấy vị trí của mình không an toàn khi nhiều người tiếp cận em quá. Và em thì thân thiện và luôn ngọt ngào với mọi người như vậy. #whysoserious #anncao https://www.instagram.com/p/BsaW-OSAZCo/?utm_source=ig_tumblr_share&igshid=oms45qk4572b
“Nếu em thực sự đủ quan trọng, anh ta đã chẳng để em phải đợi chờ...” #anncao https://www.instagram.com/p/BsUe2OygHpF/?utm_source=ig_tumblr_share&igshid=m4fx6djqv3it
Khi thế giới bạn chỉ có một mình. Một người bước vào cũng đủ làm rối loạn mọi thứ... #anncao https://www.instagram.com/p/Br-fqKDgwCj/?utm_source=ig_tumblr_share&igshid=1wmew6dllmupn
Cậu có nghĩ gì về cách chúng ta đối xử với tuổi 20 của mình. Tuổi 20 thực sự chỉ là tuổi 15 lần thứ 6 hay là lúc cậu nhận ra mình là người thế này và đừng ngu ngốc quá. Tôi luôn thấy khó khăn. Càng ngày càng khó khăn. Về cả những điều mình không nắm bắt được, không can thiệp được. Lí giải rõ ràng sẽ khiến tôi mơ hồ. Không, tôi chẳng sợ hãi đến thế, không chênh vênh đến thế, càng không sầu khổ gì. Tôi chỉ lửng lơ. Ở đoạn giữa không đâu. Nghe rất nhiều loại nhạc, tình yêu đến mơ ước, tiếng trung đến không lời, country và nhạc nền phim hoạt hình. Tôi xem phim, đọc sách, thậm chí viết rất nhiều. Viết những chuyện chỉ đến thế này, rỗng tuếch, đứt lìa, hỗn loạn, bát nháo. Rất nhiều thứ khiến tôi thấy thích thú. Đôi lúc tôi nghĩ đây chỉ là một trạng thái nhất thời ở tuổi đôi mươi này. Nó ở đây thực ra là một điều tốt, hoặc ít nhất không tệ. Tối đến, tôi thường hút thuốc, nhìn làn khói bay lên. Rồi yên lặng. Mà tôi là người không thể nói quá nhiều. Chẳng có gì nghiêm trọng mấy để bật ra thành lời. Chỉ cần nghĩ. Về chuyện thật ra tôi không có tài năng trong bất kì lĩnh vực gì. Đấy là chuyện mà tôi nghĩ mãi. Chuyện duy nhất tôi thực sự nghĩ https://www.instagram.com/p/Bq6Xko4hshp6hEgRPVMijyg9csltKnSbkLMKDQ0/?utm_source=ig_tumblr_share&igshid=gcoj7uoyj7lf
Lần đầu tiên tôi đặt một điếu thuốc lên môi là khi mới mười ba tuổi. Tôi bắt đầu hút thuốc thường xuyên khi bắt đầu mười sáu, và kéo dài đến tận bây giờ.
Khi mới hút thuốc, đơn giản chỉ vì tò mò. Sau đó nhiều chuyện muộn phiền ập đến, đứa bé non nớt lúc đó chỉ đơn giản nghĩ rằng, trong phim mỗi khi buồn người ta thường châm thuốc, vậy là cũng bắt chước dùng nicotine để xoa dịu nỗi lòng. Sau này vui cũng hút, mà buồn cũng hút. Có lúc chẳng cảm thấy gì cũng theo quán tính lôi thuốc ra rít vài hơi. Đôi khi vì thèm, vì nhớ. Tôi không nghiện thuốc, nhưng tôi quyến luyến thứ chất độc bảng A này. Những thứ mang trong mình độc dược luôn có sức hấp dẫn lạ kì.
Tôi cũng chẳng giấu diếm ai chuyện mình hút thuốc. Giống như cô thích đọc sách, thì tôi thích hút thuốc, vậy thôi. Chỉ là một sở thích không lành mạnh như những gì người ta chọn lựa nên cũng dễ bị đánh giá hơn. Có người bảo tuổi trẻ nông nổi, tập tành hút hít chơi bời thể hiện. Có người nhìn với ánh mắt cảm thông, nghĩ rằng quá khứ đã trải qua chuyện gì nghiêm trọng nên mới đổ đốn thế này. Nhưng chẳng ai nghĩ đến việc tôi làm vì thích, mà đã thích thì chẳng có lý do.
Tôi thích tất cả những gì liên quan đến một bao thuốc lá. Thích từ cảm giác mở bao, xé bớt lớp giấy bạc rườm rà, đưa lên mũi hít một hơi đầy khoang phổi hương bạc hà tẩm trong từng đầu lọc. Cái chết mang vị bạc hà, tôi có lần từng đặt tên hoa mỹ cho những điếu Marlboro xanh của mình như vậy.
Tôi thích cảm giác đặt điếu thuốc chạm môi, nhìn đầu điếu thuốc ánh lên dưới ngọn lửa vàng vọt của những chiếc bật lửa ga cũ kĩ, rồi bản thân tham lam nuốt vội luồng khói đầu tiên đậm vị bạc hà tươi mới. Sau đó nhẹ nhàng phả khói.
Tôi thích ngắm khói thuốc. Sau vài năm thử hết loại nọ loại kia, tôi nhận ra rằng khói của Marl và 555 nhả ra là đã nhất. Thăng Long cũng khói nhiều, nhưng hơi đặc. Kent chỉ là tạm được. Còn những loại thuốc thân gầy dành cho các quý cô như Esse khói chỉ phảng nhất như để làm màu. Phải là người hút thuốc mới biết khói thuốc đẹp đến thế nào. Tôi đã có lần đờ đẫn ngồi trên sân thượng - nơi chốn bí mật mỗi lần lên cơn thèm thuốc ở nhà, ngắm từng luồng khói xám mỏng manh mà dày đặc tuôn ra từ khoang mũi khoang miệng, nối tiếp nhau không dứt từ ngọn lửa liu riu âm ỉ nơi đầu điếu thuốc, sau đó tan trong thinh không, chỉ để lại một mùi đắng chát. Đẹp kiểu tàn lụi, lộng lẫy màu hoang phế. Mỗi khi gắn điếu thuốc trên môi, dù ngồi chốn đông người hay ở một mình, tôi đều thấy có gì hoang hoải lắm.
Rất nhiều người ghét mùi thuốc lá. Tôi lại say mê cái hăng nồng ấy. Cái thứ mùi ngai ngái trên những đốt ngón tay sau khi đốt tàn điếu thuốc, ngập tràn trong khoang miệng cay nồng, dù có dùng đủ mọi loại hương liệu để át đi vẫn quấn quít không buông có sự hấp dẫn lạ kì. Giống như thứ mùi của tàn phai, của những u uẩn sẽ luôn lẩn khuất đâu đây, dù có đang vui, nhưng tự nhiên sực tỉnh mà nhận ra rằng những giọt buồn vẫn quanh quẩn chẳng dễ dàng tan. Đẹp và buồn, tôi nghĩ vậy. Dù ở trong tâm trạng nào, đi với ai, khi hút xong một điếu thuốc tôi đều thấy lòng bải hoải. Như có gì đó đã tan biến rất nhanh mà lòng chưa kịp giữ.
Tôi đã từng ước ao, cái mộng ước của tuổi thiếu niên, rằng sẽ có một người tình yêu tôi bằng tình yêu nồng say như khói thuốc, độc hại mà gây nghiện như nicotine được nén trong mỗi điếu trắng gầy. Với một tâm hồn đặc quánh đầy nicotine mục ruỗng này, tôi lại luôn nghĩ lãng mạn nhất chính là mình và người cùng nằm trên giường, hút thuốc, ôm nhau và tâm sự. Hạnh phúc là được môi kề môi người thương, trao nhau một nụ hôn đầy mùi thuốc cay nồng sau khi đã lấp đầy nhau bằng khói thuốc. Hoặc sau những mộng mị triền miên, những tổn thương như những vết rạch sâu trong tâm khảm đau âm ỉ, tôi sẽ châm thuốc cho em, em đánh lửa cho tôi, đôi mình sẽ an ủi nhau, thấu hiểu nhau, chữa lành nhau bằng loại chất độc đầy huỷ hoại đấy.
Nhiều người khuyên tôi bỏ thuốc. Tôi cũng chỉ ậm ờ. Thuốc lá làm người ta mục ruỗng, cả về thể xác lẫn tinh thần, ai cũng biết. Nhưng như đã nói, phàm là kịch độc, lại càng hấp dẫn. Ghé môi lên điếu thuốc rồi châm lửa, biết rằng mình nuốt độc dược vào, bản thân bị huỷ hoại nay mai nhưng vẫn cam lòng tự nguyện. Bởi vì đó là mê lực, nuốt từng làn khói lúc thấy vui, lúc lại thoáng sầu, bao cung bậc cảm xúc qua điếu thuốc mà bộc bạch. Vì nó khó lường, sau mỗi điếu thuốc, người ta không biết mình sẽ thấy điều gì, nên lại càng trông ngóng. Lâu không hút thì máu thèm cái vị andrenaline tăng trong mạch, phổi nhớ từng tế bào bị nicotine xộc đến đục khoét dần dần, khứu giác thèm hơi khói đôi khi nồng đến cay nhức óc. Chẳng bổ béo gì, chẳng tốt đẹp gì, nhưng cứ thích cứ thèm thuồng. Dù rằng có khi phải trả giá bằng sinh mạng.
Thuốc lá là độc dược khoác ngoài vẻ lộng lẫy phù hoa. Mà con người thì rất dễ bị cám dỗ bởi những điều phù phiếm, cũng giống Eva đã đặt vết răng lên sắc đỏ tội lỗi của trái táo năm nào.
Vậy là, tôi vẫn tiếp tục làm bạn với những điếu thuốc xanh gầy khoác bên ngoài lớp áo trắng trong tinh khiết, tưởng như người tình ngây thơ vô hại mà ngờ đâu kịch độc chết người. Đốt một điếu, trao người tình ấy một nụ hôn sặc khói, không biết đã bao lần bên nhau đến tưởng tàn lụi đêm thâu.
💕