https://www.youtube.com/watch?v=vxvBHkRxLo4&ab_channel=ClaudeFrancoisVEVO

izzy's playlists!
sheepfilms
cherry valley forever
Three Goblin Art
I'd rather be in outer space 🛸
Stranger Things

pixel skylines

JVL

#extradirty
Claire Keane
Aqua Utopia|海の底で記憶を紡ぐ
Not today Justin
PUT YOUR BEARD IN MY MOUTH

Andulka

ellievsbear

祝日 / Permanent Vacation
we're not kids anymore.
will byers stan first human second

tannertan36
i don't do bad sauce passes
seen from United States
seen from United States
seen from United States

seen from United States

seen from Singapore
seen from Germany
seen from Ukraine

seen from Singapore
seen from India
seen from United States

seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from United States

seen from United States
seen from United States
seen from Ecuador
seen from Ecuador
seen from United States
seen from United States
@another-blue-sep
https://www.youtube.com/watch?v=vxvBHkRxLo4&ab_channel=ClaudeFrancoisVEVO
Mình chưa bao giờ hình dung việc chứng kiến một người không phải mình đọc được những dòng mình viết trên này lại đau buồn đến vậy.
https://www.youtube.com/watch?v=q6Zy3hJxSkE&ab_channel=VoLeVyOfficial
Sao lại buồn thế nhỉ?
Thứ năm này mẹ có lịch kiểm tra định kỳ ở viện K.
Hình như chẳng có bác sĩ nào nói với mình, rằng khối u đã nhỏ đi 1/3 rồi này. Mà ai cũng một mực khăng khăng, khối u của mẹ cháu vẫn còn lớn lắm, so với lần trước thì vẫn bằng đến 2/3.
https://vnexpress.net/duoc-tinh-trong-tam-4229978.html?fbclid=IwAR1V2aG3r07mkN3TyYZrgXPWoK4b_hTBxMxrPm_uJpGb2yH5CM1arZI9Td8
Chẳng ai nói với mẹ, và mình như thế này.
Hóa ra mình có khả năng đặc biệt trong việc ngủ nướng hoặc nằm nướng huhu
Mấy ngày gần đây Hanoi ẩm ương như mood của mình vậy.
Có lúc nắng chói chang, cảm giác mùa hè đã ập tới bất thình lình.
Có lúc nắng vàng dịu dàng lấp lánh trên những tàng lá đang dần đổi màu, giống như dắt mùa thu vào phố.
Có lúc tối sầm lại, như thể đang phật ý một điều gì.
Còn mình, chỉ ước ở nhà nguyên một tuần để ngủ.
Chúng mình đã có một cuộc nói chuyện dài xuyên màn đêm.
Và thấy thương nhau nhiều quá.
2021.01.26
Dạo này deadline của mình dài như sông.
Kết thúc năm 1 của dự án, điều còn đọng lại trong mình, không phải là những con số ấn tượng, những thành công ngoài sức tưởng tượng hay những lời ngợi khen. Mình chỉ nhớ về những cơn đau đầu dai dẳng nhức nhối kéo dài.
Hồi trước mẹ cũng hay bảo vậy, trước khi phát hiện bệnh. Mẹ cũng đau đầu như thế.
Mình phải làm sao bây giờ?
Ngày 14.
Cho đến tận tháng 10 năm 2020, mình vẫn chưa bao giờ hình thành ý tưởng sẽ kết hôn trước tuổi 27.
Chỉ hai tháng sau đó, mình đã lập gia đình.
Ngày 14/11, mẹ anh (giờ đã là mẹ của hai đứa) đi xem ngày và hồ hởi thông báo thầy nói hai đứa sẽ hòa hợp lắm.
Cũng là ngày 14/11, vào buổi chiều, mình đưa mẹ đi khám và phát hiện bệnh.
Đứng trước câu nói của vị bác sĩ già, rằng mẹ cháu chắc khó mà qua nổi cái tết tới, hai nhà tưởng như không thể đứng vững. Chúng mình đã phải đẩy sớm kế hoạch kết hôn từ mùa thu của 2021 sang mùa đông của 2020, nghĩa là chỉ có 2 tháng để chuẩn bị mọi điều. Mọi chuyện ập đến quá nhanh và cuốn phăng những bối rối, bộn bề trong lòng mình. Những điều mà mình ngỡ tồn tại mãi bỗng chốc vỡ tan, nhờ cơn lũ quét mà cào xé trong lòng mình đau nhói.
Mình không thể nào quay lại những ngày vô tư trước.
Và mình cũng không thể dễ dàng nói ra những điều mình suy nghĩ, hay viết ra những điều mình đau đáu, như trước nữa.
Không thể nào.
https://www.youtube.com/watch?v=tCiiejNMFUs&ab_channel=%5BSumika.%5DSaxophone
2020.01.04
Sáng nay mình dậy lúc chưa tới 6h và trời vẫn còn đang tối đen như mực.
Điện thoại báo 8 độ C.
Bố mẹ đều hỏi sao dậy sớm thế, sao không ngủ thêm đi. Nhưng hôm nay mẹ nhập viện trở lại, mình không dám nhắm mắt thêm được.
2020.12.14
Trong mỗi giấc ngủ chập chờn của mình đều mơ hồ về hình ảnh của mẹ. Mình biết rằng, ngày ấy rồi sẽ phải đến. Nhưng mình vẫn chẳng thể nào chấp nhận được.
Mình chỉ còn 1 tuần trước khi chính thức về nhà chồng.
Nhưng mình không biết mình còn được bao nhiêu ngày có mẹ kề bên.
Mấy ngày gần đây mình hay xem hình đám cưới của người khác.
Nến và hoa.
Váy trắng và voan.
Những cái nắm tay.
Và những ánh mắt tình.
Thế là mình nghĩ đến chúng mình, của những ngày sau.
2020.12.10
Hôm nay mẹ làm gamma lần đầu tiên.
Vùng ký ức
https://www.youtube.com/watch?v=T0sHaz4H9MQ&ab_channel=Chillies
Những bước chân đầu tiên...
Chúng mình đã đi chụp hình cưới, ở Hanoi, qua những góc phố quen mà hai đứa thường lui tới mỗi khi có dịp chung xe.
Vì những bức hình đó không thể nào có mẹ, nên mình đã đổi dây chuyền đang đeo sang chiếc của mẹ.
Dù không muốn, mình đã “bật nắp” nhiều lần, vì những áp lực đang đè lên vai và vô tình khiến những người mình yêu quý tổn thương.
Những ngày lành lạnh trong nắng, còn đôi mắt thì lúc nào cũng như muốn khóc òa.
Cho đến giờ, mình vẫn luôn sợ sự ồn ào.