30 năm phim Chuyện tử tế
The Stonewall Inn

Product Placement

if i look back, i am lost
untitled
NASA
YOU ARE THE REASON
Cosimo Galluzzi
Color Me Curious
Claire Keane
todays bird

❣ Chile in a Photography ❣
𓃗
Keni

gracie abrams

Game Changer & Make Some Noise
Monterey Bay Aquarium
The Bowery Presents
hello vonnie
Sade Olutola
cherry valley forever
seen from Türkiye
seen from Ecuador

seen from Vietnam
seen from Brazil
seen from Vietnam
seen from Colombia
seen from Venezuela
seen from Saudi Arabia

seen from Thailand

seen from United States
seen from Vietnam
seen from Kuwait
seen from China

seen from United States

seen from Nepal

seen from United States
seen from United States
seen from Germany
seen from Chile
seen from United Kingdom
@btt46-blog
30 năm phim Chuyện tử tế
“ ... lẽ ra bộ phim ấy phải lạc hậu rồi, lẽ ra bộ phim ấy phải không được nhắc lại, đáng lẽ bộ phim ấy phải chết rồi theo đúng mọi nhẽ. Nhưng đến bây giờ chiếu ở đâu người ta cũng thấy mới tinh, mà nó rất thời sự. Đó là một tai hoạ cho đất nước chứ không phải chuyện hay gì...” đây là lời nói của đạo diễn Trần Văn Thuỷ , đạo diễn của bộ phim nói về con đẻ của mình trong cuộc nói “30 năm phim Chuyện tử tế “.
Trong bộ phim, một câu nói mà ám ảnh tôi mà tôi nghĩ là với bất kì ai xem bộ phim này, là câu nói của Karl Marx:
“ .. Tất nhiên, chỉ có súc vật mới có thể quay lưng lại nỗi đau khổ của con người mà chăm lo riêng cho bộ da của mình ...”
MÙA THU THỨ 3 Ở NHẬT BẢN
Năm nay, mình có cơ hội đi ngắm lá đỏ cùng các senpai trong trường. Địa điểm đến là Korankei(香嵐渓). Korankei là một thung lũng nhỏ nằm của thành phố Toyota, tỉnh Aichi, miền trung nước Nhật.
週末の音楽 (2)
Nguồn: https://www.youtube.com/watch?v=yW8hd9WvJ5A&t=1378s&list=PLaMi1YA8X-msHvM5SPxEpskCkAZ-VbDch&index=3
VẤN ĐỀ VỀ LỚP HỌC THÊM CHO TRẺ
Chúng ta đến xem một số lớp giữ trẻ, tôi đã từng đi sâu suy nghĩ đến một vấn đề, cũng đến quan sát. Toàn lớp có khoảng 10 bé, nhưng có đến hơn phân nửa có bổ túc học thêm, phân nửa thì không có bổ túc học thêm. Phân nửa trẻ nhỏ có bổ túc học thêm đó, tôi bắt đầu quan sát thấy chúng tương đối không chuyên tâm học tập. Bởi vì nếu như hôm nay lên lớp mà chúng đã được học qua ở lớp học thêm rồi, thì chúng sẽ vỗ vai các bạn học bên cạnh và nói: “Bài này mình đã học qua rồi, bài kia mình cũng đã học qua rồi”. Vậy lên lớp chúng có chuyên tâm hay không? Vậy thì thật đáng lo.
Cầu học vấn quan trọng nhất chính là phải chuyên tâm chú ý. Ngay khi chúng bắt đầu học mà đã xem thường thì thất bại đã lộ rõ. Cho nên đã học qua giáo trình rồi thì chúng sẽ không chuyên tâm. Nếu hôm nào lên lớp bài khóa mà chúng chưa học qua, chúng sẽ nghĩ thầy giáo lớp bồi dưỡng vẫn còn dạy. Tôi còn phát hiện ra rằng đêm trước khi đi thi, chúng đều sẽ ôm lấy mấy tấm giấy. Chúng ở nơi đó mà đọc mấy trang giấy do thầy giáo lớp bồi dưỡng học thêm giúp chúng chữa những bài quan trọng. Chúng đi học thì ai giúp chúng học? Đều là những thầy giáo này. Cho nên tôi thấy chúng rất nỗ lực học thuộc. Sau khi thi xong rồi thì chúng lập tức nói: “Cha! Giải thoát rồi!”. Tôi liền nghĩ chỉ cần hai ba ngày là chúng sẽ quên hết sạch những tri thức này, không còn nhớ gì cả.
Ngoài ra, những bé không được học thêm không có những đề được giải trước nên chúng đều cùng với các bạn học tập: “Nào! Ta cùng nhau chỉnh lý một số trọng điểm. Tôi hỏi bạn : Bạn xem vậy có đúng hay không? Bạn cũng hỏi tôi: Tôi thấy vậy có đúng hay không?”. Những học trò này đều cố gắng chuyên cần tự mình đánh dấu trọng điểm. Ngay trong quá trình chúng đánh dấu trọng điểm, chúng đã đang từng ly, từng tí tích lũy năng lực học tập của chúng rồi. Cho nên có rất nhiều người mê lầm, cho rằng chỉ cần tốn tiền liền sẽ có hiệu quả. Đã tốn tiền rồi nhưng cũng không cẩn trọng kiểm tra xem là trẻ nhỏ có thật sự tiếp nhận được giáo trình học hay không. Như vậy, việc thứ nhất là hiệu quả của lớp bồi dưỡng học thêm, chúng ta cần phải suy nghĩ.
Trích giảng giải Đệ tử quy – Con đường Đạt đến nhân sinh hạnh phúc – Tập 4 https://detuquy.com/giang-giai/tap-4/
Âm Nhạc
Âm là tự lòng người ta mà sinh ra. Lòng người có cảm giác, mới phát động ra âm. Âm tuy thành ở ngoài miệng, mà thực phát ra tự trong lòng. Cho nên nghe âm thanh mà biết được phong tục, xét phong tục mà biết được chí hướng, xem chí hướng mà biết được đạo đức, thịnh, suy, khôn, dại, hay dở đều hện ra âm nhạc không giấu được ai. Bởi vậy, cứ lấy âm nhạc mà nghiệm được một nước ra thế nào. Đất xấu, thì cây cối khẳng khiu, nước đục thì tôm cá gầy còm. Đời suy thì lễ nghĩa phiền mà âm nhạc dâm. Những âm dâm đãng, tà khúc, những âm trên bộc trong dâu mà dưới dân gian lấy làm thích là nước loạn, mà trên vua chúa lấy làm vui, là đức suy. Cho nên người quân tử để tâm vào đạo mà sửa lấy đức, chỉnh lại đức để làm âm nhạc, hòa nhạc để cho thành thuận, mà nhạc có hòa, thì mới chỉnh đốn được mọi việc.
- Tuân Tử -
週末の音楽(1)
Một trong những bài nhạc Việt viết theo điệu Valse mà mình thích nhất :D
Nguồn : https://www.youtube.com/watch?v=lCvZSI7XJ_g
Câu Chuyện Về Thần Tài
Ở Việt Nam ( hay ở các nước đồng văn với Trung Quốc ), chúng ta thường thấy ở các cửa tiệm, hay cả ở nhà dân, có một số người hay cúng Thần Tài. Cơ mà tượng ông Thần Tài thường được tạc theo hình của Bố Đại hoà thượng. Sự sai lầm này có lẽ là do mọi người cũng không ai biết ông Thần Tài là ông nào, nên cứ lấy tạm tượng một ông :?. Việc cúng bái này mình thấy là một hành động mê tín, vô ý nghĩa. Nhưng sau này khi mình tìm hiểu về văn hoá Trung Quốc thì thấy đằng sau việc thờ cúng Thần Tài này, là cả một bài học hay cho mọi người. Dưới đây là một bài viết khá đầy đủ về người mà được tôn lên làm Thần Tài,(Bài viết này mình tìm được trên mạng :D)
Thần tài cổ xưa của Trung Quốc là Phạm Nặc, tục danh là Đào Chu Công. Ông là người thời đại Xuân Thu Chiến Quốc. Phạm Nặc cùng Văn Chủng giúp cho Việt Vương Câu Tiễn. Sau khi phục hồi được Việt quốc, Phạm Nặc nói với Văn Chủng là Việt Vương Câu Tiễn có thể cùng hoạn nạn, thế nhưng không thể nào cùng phú quý. Phạm Nặc rất biết nhìn người. Cho nên biết nhìn người rất quan trọng, không biết nhìn người có thể cả đời đều sẽ nhận được ảnh hưởng rất không tốt. Bạn thấy Văn Chủng không biết nhìn người, ông xem thấy vinh hoa, phú quý trước mắt thì liền đến. Làm sao hiện tại có thể bảo tôi buông bỏ nó đi! Không bằng lòng. Sau đó Việt Vương Câu Tiễn liền ban cho Văn Chủng tự sát. Phạm Nặc mang theo Tây Thi rời khỏi nơi đó, đến khu vực Giang Nam bắt đầu buôn bán. Ban đầu từ làm ăn nhỏ, làm được không bao lâu thì phát được tài to. Phạm Nặc lập tức đem những tiền của này thảy đều đi quyên hiến, tặng cho hết. Trải qua không bao lâu, trải qua vài năm ông lại phát tài, ông lại đem nó đi bố thí hết cho người bần cùng khốn khổ, sau đó lại bắt đầu từ buôn bán nhỏ. Trên lịch sử ghi chép là “tam tụ tài, tam tán tài”.