musings on blue(s)
Maggie Nelson, Bluets Krzysztof Kieslowski, Three Colours: Blue
The Bowery Presents

❣ Chile in a Photography ❣
Noah Kahan
Misplaced Lens Cap

titsay
EXPECTATIONS
ojovivo
noise dept.
🪼

No title available
KIROKAZE
TVSTRANGERTHINGS

gracie abrams

Andulka
we're not kids anymore.
taylor price
$LAYYYTER
I'd rather be in outer space 🛸

@theartofmadeline
Sweet Seals For You, Always

seen from Russia

seen from United States
seen from Canada
seen from United States

seen from Singapore

seen from Malaysia
seen from United States

seen from Malaysia
seen from South Korea
seen from Chile
seen from Brazil

seen from Japan
seen from Spain
seen from Thailand

seen from United States
seen from Brazil
seen from Venezuela

seen from United States

seen from Türkiye
seen from Netherlands
@ca-be-nho
musings on blue(s)
Maggie Nelson, Bluets Krzysztof Kieslowski, Three Colours: Blue
Mình vừa coi được một cái reel và nó cứ ám ảnh mình suốt.
Cái reel đó nói về một trang giấy A4 và ở đó phủ đầy những hình ô vuông tương ứng với 4,680 tuần của một người 90 tuổi. Khi bạn đánh dấu vào những ô vuông đó, nghĩa là bạn có thể nhìn thấy quỹ thời gian còn lại của bản thân mình. Nó vừa đáng sợ, lại vừa thôi thúc mình cần cố gắng hơn. Nếu thật sự bạn chỉ có một cuộc đời để sống, bạn muốn làm gì.
Hôm qua mình coi Netflix một bộ phim tài liệu có tên Shipwrecked Nightmare At Sea. Một cô gái được cứu sống đã nói ở giây phút cô tưởng mình sắp mất đi, cô đã thấy những thước phim của cuộc đời mình hiện lên trước mắt. Mình đã nghĩ đến ba mình, ở giây phút cuối ấy, ba đã thấy gì. Khi mình xem When Life Gives You Tangerines, mình cứ nhớ hoài cảnh người ba nhìn đứa con đã trưởng thành của mình trong hình hài của một đứa trẻ. Mình đã tự chắc chắn rằng, ba hẳn cũng đã nhìn mình như vậy, một đứa 5 tuổi luôn theo sau ba, mặc áo ba ngủ khi ba đi làm xa, luôn nói rằng con thương ba nhất nhà… Mình lại khóc mất thôi.
Mình muốn được tự khen bản thân mình. Mình đã học viết Hiragana được 30 từ. Học tiếng nhật khó hơn mình nghĩ rất nhiều. S có vẻ không hề tin về chuyện mình học tiếng nhật. Nhưng mình nói với S, mình như một con rùa nhưng mình sẽ từ từ vượt mặt S thôi. Hãy đợi đấy.
Good Material by Dolly Alderton ⭐⭐⭐️⭐️💫
Andy and Jen broke up. Andy couldn’t understand why and carved out his time trying to figure out the answer. Some people would describe Andy as obsessive, but I found him relatable. I felt for his pain as if I was going through it, yet I couldn’t help but burst out laughing at the witty remarks Dolly Alderton suddenly injected. I can’t count how many times I had to sit up in bed and laughed like an idiot.
Then comes the last part, with its unexpected reveal, made me realize how much of what we see and feel is merely an extension of our own self-awareness. No single narrator can tell the whole story. Not all love stories are about who loves who less. The love that could be the vast blue sky for someone is merely a window view for someone else on the move to somewhere new.
Mình vô tình nghe được bài hát này tối nay. Có một bạn để lại đoạn dịch thế này:
“It would be nice if we could stay children forever, but there are so many things we couldn't enjoy if we remained children.
Hearing those words over and over again leaves me feeling stunned... tired of them.
As we grow older, we become more capable of enduring and dealing with life's challenges.
But why do adults always seem to carry a certain sadness or loneliness somewhere inside them?
What did you say?
To say that "life is beautiful" is nothing more than a lie.”
Ngoài trời đang mưa nên mình quyết định sẽ lại viết tiếp về những hạnh phúc lấp lánh của mình.
1. Hồi nhỏ, mình hay theo anh mình đi tắm mưa. Mẹ thường hay đắn đo nhưng ba nói, hổng sao, để tụi nhỏ vui. Vậy là mình chạy theo anh mình, rượt đuổi và nhảy múa khắp sân sau nhà thờ. Tụi mình còn thay nhau đứng dưới máng xối, nước chảy như thác xuống đầu và thân. Có lần đang tắm giữa chừng, mình nghe tiếng sấm cái ầm. Mình khóc vì sợ, anh hai nắm tay chạy cái vèo về nhà.
2. Mình là đứa em gái mèo nheo. Khi mình chơi đồ hàng, mình hay bắt anh hai ngồi bên cạnh. Một lần anh hai nói với mẹ “sau này mẹ đẻ em trai chứ đừng đẻ em gái nữa, mệt với nó lắm rồi”. Kết cục là anh hai chẳng có đứa em nào khác ngoài mình :”) tèn ten.
3. Mình nghĩ mình bắt đầu thích một ai đó khi mình năm tuổi. Cụ thể người đó là Cổ Thiên Lạc. Mình nhớ lúc đó anh hai bật Thần Điêu Đại Hiệp, giây phút nhìn thấy anh Cổ, mình hổng chớp mắt. Mình nói với anh hai, em thích anh này :”). Mình đã thích anh Cổ từ rất lâu như thế.
4. Phim đầu tiên của Studio Ghibli mình được coi là Totoro. Mình còn nhớ coi xong, anh hai và mình bắt chước nhảy điệu múa của Mei và Satsuki khi trồng cây. Tụi mình vừa nhảy vừa cười ha ha.
5. Anh hai hay giỡn với mình kiểu mình là em trai. Tự nhiên lâu lâu ảnh chạy tới đấm vào cánh tay mình một cái. Đây hổng phải điều hạnh phúc lấp lánh của mình đâu. Điều sau đó mới phải. Mình oà lên khóc thì ảnh vội vàng lấy ngón tay suỵt suỵt, “mày đừng méc mẹ, tao xin lỗi mà. Nín đi, mình đi ăn kem nha.” Vậy đó, cứ mỗi lần làm mình khóc, ảnh lại cho mình ăn kem. Lâu lâu, mình ăn kem xong mình lại oà lên khóc chạy đi méc mẹ :”).
6. Crush của mình đêm muộn gọi mình. Bạn bảo xuống nhà lấy kem nè chỉ vì trước đó mình nói ước gì được ăn kem. Tụi mình đứng trước nhà, vừa ăn kem vừa nói chuyện với nhau. Chỉ vậy thôi nhưng mình cứ nhớ hoài hoài.
The Panic in Needle Park (Jerry Schatzberg, 1971)
Deprisa, deprisa (Carlos Saura, 1981) ❤️
Deprisa, deprisa (Carlos Saura, 1981)
AMIDST A SNOWSTORM OF LOVE 在暴雪时分 (2024)
Mình đang coi Amidst A Snowstorm Of Love. Ở tập 5, lúc Lâm Diệc Dương hỏi bạn có phải anh rất nhàm chán hay không, vì người con gái anh thích nói với anh rằng, khi anh ở cạnh cô ấy, bọn họ lúc nào cũng đi ăn, không hề có hoạt động nào khác. Ảnh nói với bạn, chắc là vì lúc nhỏ quá nghèo nên tới tận bây giờ, được ăn thoả thích những món ngon là chuyện hạnh phúc nhất trên đời với ảnh.
Kiểu như với ảnh, hạnh phúc là vậy đó, và ảnh dẫn cổ đi ăn hết những món ngon là vì ảnh muốn cổ được hạnh phúc. Tự nhiên mình rung rinh quá, thử đặt vị trí là cô gái ấy, nghe được những lời nói đó, chắc mình cảm động lắm.
Mình thích cảm giác này. Giống như mình đang được yêu vậy đó :”).
PURSUIT OF JADE 逐玉 Episode 38 ‧ 2026
B nhắn tin cho mình, B nói “N ơi, tao sắp đi Canada định cư rồi”. Mình hỏi lại “mày sẽ bắt đầu lại từ con số không hả?” B nói “uhm…”, “tao phục mày lắm đó B ơi”.
Mình biết B khi mình học lớp sáu. Bữa đó thi xong đợi mẹ ở cổng trường, B bước ra đứng cạnh mình. Hai đứa học khác lớp, hổng biết nói cái gì xong tự nhiên chí choé chọc ghẹo nhau. Hồi đó, B còn để tóc hai mái bồng bềnh như Đan Trường, bản nhỏ xíu, đeo cái cặp đằng sau lưng.
Một năm sau, B chuyển lớp vô học chung với mình. Mình từng kể mình rất may mắn đúng hông, mình có nguyên đám bạn thân. B là một trong những người bạn ấy. Chuyện gì cũng chạy tới kể mình nghe “N ơi, mày biết gì hông…” . Có lần, B nói mình “N, hôm qua lần đầu tiên tao coi phim heo”, mình sửng sốt trả lời “mày điên hả B, mày kể tao nghe làm gì”. Hai đứa nhìn nhau phá lên cười.
Nhắc đến mấy chuyện vầy làm mình nhớ quá chời nhớ thời cấp 2 của mình. Hồi đó ai mà biết mỗi đứa sẽ mỗi ngã thế này đâu. Lúc nào cả đám cũng tíu tít ở cạnh nhau, khóc cười có nhau.
Ngày cuối trước khi tốt nghiệp lớp 9, cả đám kéo nhau đi uống làm tiệc chia tay. Tự nhiên H lúc đó la lên “thôi, không chuyển trường nữa, tao không muốn chia tay”. Vậy là cả đám ôm nhau khóc, hứa hẹn vẫn học chung với nhau tới lớp 12. Ngủ xong một giấc, về với thực tại, tụi mình vẫn nói lời chia tay, mỗi đứa một trường…
Có một đoạn trích dẫn trong Mắt Biếc mà mình rất thích, “Tôi đủ lớn để hiểu rằng, mỗi năm thế giới mỗi đổi thay và lòng người cũng khác. Tuổi ấu thơ chỉ có một con đường để cùng nhau chung bước. Khi lớn lên, trước mắt ta có lắm nẻo đường đời, bao nhiêu số phận là bấy nhiêu ngã rẽ, làm sao người chẳng quên người.”
Nghe buồn đúng hông?
A Place in the Sun (George Stevens, 1951)
The Wonderfools (원더풀스), 2026, South Korea Season One, Episode One
Cha Eun-woo as Lee Un-jeong/ Oddball
#9864 Copyright © Takeuchi Itsuka. All Rights Reserved.
- tranh: universenano
“Có lẽ như Yoko nói, Takeshi ạ, anh là kiểu người nếu có ai đó có thể ngồi cạnh anh những lúc cô đơn thì anh có thể bán cả thế giới vì người đó mất.”
và có lẽ đúng như lời em nói, tôi giống như đoá hoa hướng dương, mù quáng xoay mình về phía hơi ấm. ngỡ tưởng mặt trời của mình, đến gần mới ngã ngửa phát hiện, đó chỉ là một cái bóng đèn mà người ta cố ý thắp lên.
đèn tắt rồi, cả người lạc trong bóng tối. mơ hồ, lạc lõng, không biết mình lại đánh rơi mất mình ở khoảnh khắc nào.
“When I kissed her I was so full of desire between one kiss and another that I felt I would lose her if we stopped kissing.”
— Mahmoud Darwish, tr. by Ibrahim Muhawi, from “Journal of an Ordinary Grief,”