/ Tôi thả nhẹ nỗi nhớ
Lẫn vào trong cơn mơ
Tỉnh giấc vẫn dại khờ
Ngỡ người quay trở lại /
The Stonewall Inn

Product Placement

if i look back, i am lost
untitled
NASA
YOU ARE THE REASON
Cosimo Galluzzi
Color Me Curious
Claire Keane
todays bird

❣ Chile in a Photography ❣
𓃗
Keni

gracie abrams

Game Changer & Make Some Noise
Monterey Bay Aquarium
The Bowery Presents
hello vonnie
Sade Olutola
cherry valley forever
seen from Côte d’Ivoire
seen from United States

seen from Malaysia
seen from Saudi Arabia
seen from Moldova
seen from United States
seen from United States

seen from Malaysia
seen from France

seen from Netherlands

seen from Brazil
seen from Austria
seen from United Kingdom
seen from North Macedonia

seen from Brazil

seen from Malaysia
seen from Germany

seen from Georgia

seen from China

seen from Türkiye
@cohenvoibinhyen
/ Tôi thả nhẹ nỗi nhớ
Lẫn vào trong cơn mơ
Tỉnh giấc vẫn dại khờ
Ngỡ người quay trở lại /
Có lẽ em sắp phải rời xa rồi
Vào một chiều tháng Sáu yên ả nào đấy em sẽ rời đi, rời xa thành phố này, rời xa những vùng ký ức đã in sâu vào tuổi trẻ của mình, rời xa một người mà em đã từng rất yêu
Em biết khi em rời đi thành phố vẫn sẽ nhộn nhịp, dòng người vẫn miên man vô tận, và có lẽ anh rồi cũng sẽ quên thôi nhỉ? quên đi em như bao cô gái khác bước qua đời anh một cách nhạt nhòa.
Em nói rằng em ổn
Sẽ chẳng còn buồn đâu
Thế nhưng sao u sầu
Vẫn chìm sau đáy mắt
Em nói dù nắng tắt
Em vẫn sẽ mỉm cười
Thế vì sao đôi lúc
Tất cả muốn buông xuôi
Chúng ta rồi sẽ ổn thôi.
Nỗi đau cũng là một phần của cuộc sống mà phải không ?
Nếu không có những cơn mưa thì làm sao thấy được cầu vồng?
Nếu tất cả đều là ngày nắng thì chẳng phải mặt đất sẽ khô cằn hay sao ?
Nắng mưa là hương vị của trời
Còn nỗi buồn có khi chính là một chút hương vị của cuộc sống!
ảnh: pinterest
ig: _10_april
“Sau này, những nơi ta từng đến sẽ không còn chúng ta”
Năm 2021 khép lại bằng 9 tháng ở nhà, 3 tháng được vùng vẫy giữa lòng thành phố mình yêu.
Những giây phút cuối cùng chỉ ngập tràn nhớ nhung về thành phố, về một người ở trong thành phố ấy
Em hi vọng qua năm mới mình vẫn có nhau, anh thuận lợi trong công việc còn em đạt được những mục tiêu như mình đã dự tính ❤️
Sáng nay trời trở lạnh thêm, gió lùa qua từng kẽ hở của khung cửa như muốn đánh thức những con người đang vờ ngủ say.
Em ngồi dậy vớ lấy cuộn len, cuộn len em mua từ nhiều năm trước nhưng chưa một lần hoàn thành chiếc khăn như em mong muốn, ấy vậy mà mùa đông năm nay em lại thấy có hứng thú với nó thêm lần nữa.
Em ngồi cuộn tròn nơi góc nhỏ, bên tai là giai điệu bài hát quen thuộc em vẫn thường hay nghe, thật da diết và đâu đó nỗi buồn còn phảng phất. Em lại suy nghĩ về thứ bình yên mình luôn tìm kiếm, à thì ra nó lại đơn giản đến vậy, đơn giản như giây phút này đây, thu mình trong căn gác nhỏ cảm nhận nhịp thở của mùa đông qua từng đợt gió thét gào và mặc kệ cuộc đời vội vã ngoài kia....
Mọi người cứ hỏi em, sao em mãi post những story thật buồn vậy?
Bởi vì cuộc đời em có gì vui đâu nhỉ ?
Dạo gần đây rất hay mơ thấy anh ấy- một người lạ mình từng thích nhưng chưa bao giờ dám bày tỏ.
Phải chăng ngày nghĩ nhiều đêm mơ sẽ thấy?
Những buổi chiều buông nắng nhạt, thứ làm ta say sưa có đôi khi là một vài điều cũ kĩ, giống như bức thư tình cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn gửi cho Dao Ánh, đọc bao nhiêu lần vẫn cứ làm tim ta thổn thức....
——————————————————
B’lao, 23 tháng 9/ 1965
Ánh
Buổi trưa anh không ngủ được nên lang thang ra phố. Mưa nhỏ rồi lớn dần đuổi anh về đây. Anh đang ngồi ở câu lạc bộ sát bờ hồ. Bờ hồ bây giờ đã điêu tàn lắm. Người ta đã chặt bỏ những cây khô sống bao nhiêu năm nay trong hồ. Có một vài chỗ nước rút xuống chỉ còn bùn đen.
Buổi chiều gió thật lạnh. Anh đã mặc áo ấm suốt ngày ở đây.
Anh nhớ Ánh lắm mà ngôn ngữ thì quá chật hẹp, quá cũ kỹ không chuyên chở nổi sự nhớ nhung này. Nên anh đã nói đã nhắc mãi mỗi ngày mà vẫn chưa đỡ nhớ tí nào.
Ngồi ở đây nhìn ra từng ô cửa kính rất lớn anh mơ hồ thấy mình như lạc về một vùng đất nào mới sơ khai. Cả thành phố chỉ xanh rì những cây cối và từng khoảng đất đỏ.
Hiện giờ ở Tỉnh đang có một buổi văn nghệ sẽ tổ chức vào cuối tháng. Anh phụ trách chương trình này nên bây giờ vẫn còn được rỗi rảnh không làm việc gì cho đến cuối tháng.
Anh nhớ Ánh lạ lùng đó Ánh. Mà Ánh thì chỉ mong anh chóng đi xa, anh nghĩ thế. Mùa thu hầu như không có trên miền này. Ở đó lá đã bắt đầu vàng chưa Ánh.
Những bụi bờ dọc theo những con dốc đất đỏ ở đây anh vừa đi qua ban sáng và thấy lá của hoa mặt trời xanh um. Anh ngắt gửi về Ánh một ngọn. Hoa thì vẫn chưa nở. Có lẽ đợi hôm nào có mặt trời thì hoa mới bắt đầu hiện diện và cũng là mùa mà anh đã gọi là mùa sinh nhật của hướng dương.
Anh đang nhớ thầm về những buổi chiều thứ năm ở đó. Chỉ mới có vài ngày mà tưởng chừng như ngàn đời qua đi trên anh. Anh chợt nghĩ rằng cuộc đời buồn bã như thế này sao chúng mình không tha thiết với nhau hơn.
Những ai chưa bao giờ đi, chưa bao giờ sống qua nhiều nơi, sống qua những ngày mưa ngày nắng trên bao nhiêu vùng đất khác nhau, chưa bao giờ nhìn sâu vào bên sau của con người thì hẳn mới còn đua đòi vào những hời hợt nhạt nhẽo của đời sống được.
Buổi trưa trời âm u và hơi lạnh.
Anh vẫn không thể nào không thấy sự lạc lõng của mình nơi đây.
Ở trường Đồng Khánh giờ này chắc Ánh đang mài miệt với những bài vở mới. Sân trường đã có những cây hoa vàng, tím mọc nhoi lên trên từng bãi cỏ xanh. Đúng không. E cũng phải mất đến hằng mấy tháng anh mới tạm ổn mình được vào với thành phố này lại.
Bây giờ anh không còn làm người gác hải đăng, Ánh cũng thôi làm người mang lửa. Chúng mình làm sao níu cho được tay nhau trong suốt mùa Đông này?
Cơn mưa như thác đổ ngoài trời. Đồi trà bây giờ mù mịt không còn thấy gì.
Anh đang có Ánh – tuổi – nhỏ trước mặt trong chiếc hộp nhỏ anh mang theo đó.
Mưa rất buồn. Như một điệp khúc dai dẳng trong mấy tháng mùa Đông này.
Ánh ơi
Nếu còn sự yêu thương và nhớ nhung nào trong Ánh thì hãy gửi làm quà cho anh để anh coi thường những tháng ngày ẩm mục nơi đây.
Nhớ vô ngần
Thân yêu, yêu dấu
Trịnh Công Sơn (ký tên)
#thutinhTrinhCongSon
Đọc bài viết tại:
https://www.facebook.com/alittle21
See posts, photos and more on Facebook.
- Sau này em muốn sống ở đâu?
Em muốn
một vùng quê bình yên không vội vã
Mình trồng rau nuôi cá, mấy con gà
Trước hiên nhà em trồng thêm hoa cỏ
Bớt muộn phiền, lo lắng bỏ đi xa
Căn nhà nhỏ ở đó có chúng ta
Anh pha trà em làm thêm chiếc bánh
Kề bên nhau những buổi chiều se lạnh
Nếu đông về giá rét đã có anh...
/ Em thức dậy vào một sớm mai trong
Nắng mong manh sau ngày dài mưa đổ
Trời xanh kia dường như không còn chỗ
Cho mây đen và bão tố quay cuồng /
✏️D.
/ 𝙰𝚏𝚏𝚎𝚌𝚝𝚒𝚘𝚗 𝚒𝚜 𝚠𝚑𝚎𝚗 𝚢𝚘𝚞 𝚜𝚎𝚎 𝚜𝚘𝚖𝚎𝚘𝚗𝚎’𝚜 𝚜𝚝𝚛𝚎𝚗𝚐𝚝𝚑𝚜; 𝚕𝚘𝚟𝚎 𝚒𝚜 𝚠𝚑𝚎𝚗 𝚢𝚘𝚞 𝚊𝚌𝚌𝚎𝚙𝚝 𝚜𝚘𝚖𝚎𝚘𝚗𝚎’𝚜 𝚏𝚕𝚊𝚠𝚜 /
“Thích một người là khi anh nhận ra được điểm tốt của họ, còn yêu người ấy là lúc anh bao dung cả những khiếm khuyết của người ta.”
/ Film One Day /
Em ngồi dậy, búi tóc cao lên, mở cửa sổ đón nắng vàng ươm sáng chói từ bên ngoài, rồi quyết định sẽ nấu một tô mì full topping cho bữa sáng.
Cũng từ lâu rồi không được thưởng thức những sớm mai trong trẻo như vầy, phải chăng là do guồng quay của cuộc sống đã cuốn đi mất luôn sự tận hưởng mà mình đáng ra phải có? Phải chăng càng gánh thêm nhiều phần trách nhiệm lại càng đè nén mình bằng những trăn trở, âu lo?
If i lived a million lives i would have felt a million feelings and i still would have fallen a million times for you.
Nếu tôi sống một triệu cuộc đời, tôi sẽ có hàng triệu cảm xúc và vẫn sẽ sa ngã vì em hàng triệu lần.
R.M. Drake
trans by D.
Thả.
Thả vào đâu nỗi nhớ
Cho vơi bớt dại khờ
Thả vào mây trong vắt
Hay vào nắng ngây thơ?
Giấu một chút ngẩn ngơ
Thẳm sâu nơi đáy mắt
Ta biết mình đã mất
Mà ngỡ là giấc mơ.
D.
Mình bên nhau vào những ngày ngược gió
Mà chẳng cùng nhau qua lối nhỏ yên bình
Mình yêu nhau chỉ là chuyện hồi đó
Còn bây giờ tất cả bỗng lặng thinh.