Chắc ngoài kia cũng lắm kẻ như tôi,
Chẳng ít lần chả thèm thổ lổ, chẳng cần từ ngữ,
Chỉ đơn giản là vài làn khói và một chút men!
#blackandsmokey #thesadestbrokensoul
PUT YOUR BEARD IN MY MOUTH
taylor price

blake kathryn
🪼

if i look back, i am lost
almost home

oozey mess
hello vonnie
h
No title available

Origami Around
Color Me Curious
sheepfilms

❣ Chile in a Photography ❣
untitled
NASA
Cookie Run:Kingdom Official!

No title available

Jar Jar Binks Fan Club
$LAYYYTER
seen from United States
seen from United States

seen from United States

seen from Netherlands
seen from Canada

seen from United States

seen from United States
seen from United States

seen from Malaysia

seen from Türkiye

seen from Malaysia

seen from Japan
seen from Tunisia

seen from United States

seen from Sweden

seen from Türkiye

seen from United States

seen from Greece
seen from Ukraine
seen from United States
@easygoingmind
Chắc ngoài kia cũng lắm kẻ như tôi,
Chẳng ít lần chả thèm thổ lổ, chẳng cần từ ngữ,
Chỉ đơn giản là vài làn khói và một chút men!
#blackandsmokey #thesadestbrokensoul
Rồi mọi chuyện cũng sẽ thuận buồm suôi gió
“We’re coming up roses indeed”
Một câu hát mình rất thích trong bài Coming Up Roses của chị Eliza Rickman.
Mình là một tâm hồn luôn mộng mơ về những điều lãng mạng, những nét đẹp mộc mạc mà đơn giản, nhưng dần rồi bị khô héo theo thời gian vì không được chăm sóc.
Đàn ông, đàn bà... đàn nào cũng sẽ vẫn những ngọt nào vỗ về, đàn nào cũng sẽ cần những yêu thương dịu ngọt.
Mình thường nuôi dưỡng bản thân qua những bài nhạc, những nỗi niềm mộng mơ luôn có một người phụ nữ luôn đứng phía sau và ôm mình, luôn biết những lúc mình yếu mềm qua từng làn khói thuốc tuông ra từ hơi thở.
Hôm nay vô tình nghe lại bài này rồi tự cảm giác buồn vì cái ước mơ và cái thực tế không bao giờ giống nhau - bản chất cuộc sống là vậy. Nhưng chính vì vậy mà ước mơ mới đáng trân trọng, đúng không?
Sẽ là chủ quan khi nếu dùng suy nghĩ của mình để đánh đồng hết mọi người, nhưng chẳng phải đàn ông là vậy sao, luôn muốn mình lớn lao, luôn muốn mình là tất cả của người phụ nữ, vì thế mà luôn vật lộn. Đề rồi dần dần mất đi khả năng bộc lộ cảm xúc của mình, dần thì khô héo...
Dạo này mình bắt đầu có suy nghĩ “bắt đầu lại”... về mọi thứ. Để lấy lại khoảng thời gian qua cứ tưởng mình sống cho lý tưởng bản thân nhưng chợt khi quay đầu nhìn lại thì không có gì là trọn vẹn.
Không bao giờ là quá muộn, nhưng để có đủ dũng khí để bắt đầu lại.. thì đó lại là câu chuyện khác.
Đây chỉ là vài dòng tự viết cho bản thân, cũng không hy vọng có ai sẽ hiểu!?
“Lover of mine, hand over the key The teeth have all long been gone And darling divine, you're cutting my bones With words you won't say, hands you don't hold Better the last time, sweeter than this time See that you're older still What turned you around, pushing you down? My lips are in bloom fighting your frown Tell me your secrets, I'll ask you no questions Braving your mountaintop When I'm around you, when I'm allowed to Taking my chances, I'd make a fortune I'll love you, I'll love you- the darkest part of you Write you the sweetest song Drop down from the ledges, hand over defenses I'm longing to see you through white picket fences If God kept his promise, I'd tiptoe through tulips Gather your moss again Jump over your hedges, stand under your branches We're coming up roses Coming up roses indeed Is patience a virtue, or waiting what fools do? Mama would never tell But this onward drive home- it's cutting my bones With kisses of stone from a heart made of gold Return to the last time, sweeter than this time Tugging against my will To dive under your dock, swim in your pond Knowing the water will carry you on If God kept his promise, I'd tiptoe through tulips Gather your moss again Jump over your hedges, swing on your branches We're coming up roses Coming up roses If God kept his promise, I'd tiptoe through tulips Gather your moss again Jump over your hedges, swing on your branches We're coming up roses Coming up roses indeed We're coming up roses indeed”
“Thi thoảng cứ vào cuối buổi chiều, mệt mỏi lại ghé thăm ta như mọi khi. Lặng lẽ ngồi cạnh bên chỉ để nghe hơi thở ta nặng nhọc, vuốt ve làng tóc rối bời và le lõi vào trong tâm trí vô định của ta. Nhẹ nhàn ở bên âu yếm ta một đơn trơ trọi và sẽ lặng lẽ rời đi khi ta say ngủ như chỉ để biết ta đã an toàn.”
Rồi chỉ chợt một ngày ta nhận ra điều đó…
Chợt thấy u buồn cũng đẹp như một anh sao.
Khi còn nhỏ bạn ước mơ gì? Thật dễ để trả lời dù chẳng thể nhớ rỏ, vì lúc ấy chúng ta đơn giản, chỉ là bác sĩ, chỉ là cô giáo, hay đơn giả hơn chỉ là món đồ chơi trong tiệm mổi lần đi ngang mà bản thân chỉ được nhìn ngắm.
Hồi trung học mình ước mong gì nhỉ? Ừ có phải cũng dể trả lời là đậu vào được ngôi trường mà mình hay ba mẹ mong muốn, hay là có một chiếc xe đạp điện để không phải nhể nhại mồ hôi mỗi trưa, hay đơn giản nhất là không bị kêu tên trong lúc trả bài đầu giờ…
Sinh viên thì sao? Ra trường rồi thu nhập thật cao, hay kiếm được việc khi ra trường, hay chỉ là đủ để ra trường là được?…
Rồi nêu bây giờ bạn hỏi bản thân thật sự muốn gì? Bạn có trả lời được không!? Dần rồi chúng ta phức tạp và tưởng chừng như lạc mất. Tôi ngồi trên sân thượng trong một đêm mưa tháng 9 se lạnh của đất trời Sài Gòn, khói thuốc bay vào mắt đến khó chịu nhưng tôi chẳng để tâm, vì giờ tôi đang bận hỏi xem tôi muốn gì?!
Chắc chỉ khi nào tôi có được thứ tôi muốn thì chừng ấy tôi sẽ biết mình muốn gì…
Tôi hay có một câu chuyện bịa như thế này: “Có một người A khá giả là ngày nào cũng dư ra một ổ bánh mì, một ngày nọ người A thấy một người B khó khăn và cho người B ổ bánh mì dư kia, ngày qua ngày người B nhận lấy ổ bánh mì như một thói quen… rồi đến một ngày có người ăn xin C xuất hiện, người A thấy người C hoàn cảnh còn khó khăn hơn người B bội lần liền đem ổ bánh mì mà mỗi ngày dành cho người B sang đem cho người C, người B thấy vậy liền đem lòng trách móc người B…”. Một câu chuyện đơn giản nhưng luôn truyền tải rất rỏ về bản chất của con người…
Và rồi dần tôi chẳng còn bất ngờ với sự thật đó mà chỉ thấy mệt mỏi, và rồi chỉ cười trừ cho qua, ví biết đâu tôi cũng như người B kia mà thôi!
Sẽ có một ngày bạn chỉ nhớ về thời huy hoàng của bạn, dù là vinh hay nhục, dù sầu bi hay hoang hỉ… ai cũng sẽ vậy… sẽ luôn đám chìm trong những thứ hảo huyền vì đó luôn là bản chất của con người.
Và một ngày tôi cũng sẽ nhìn lại những dòng này và nở nụ cười khinh khỉnh.